Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341860
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1860 lượt.
hơi dài lạnh lẽo, cô không phải loại người cổ hủ cố chấp, nhưng cô cũng không thể chấp nhận được chuyện như thế này, đã bị mọi người xung quanh hiểu lầm anh và cô là một đôi rồi, lại còn cùng nhau nằm chung trên một chiếc giường suốt cả một buổi tối nữa.Tuy chưa xảy ra chuyện gì giữa hai người thế nhưng nếu chuyện nàymà bị phát hiện thì cô có chui xuống dòng sông Hoàng Hà cũng chẳng có thể rửa sạch nỗi oan uổng này!
Kiều Thận Ngôn dừng tay lại, ngẩng đầu lên nhìn cô và lắc đầu: “Đừng có tỏ ra bộ dạng như vừa bị người khác bắt nạt như thế, nói thật nhé, còn không biết ai là người bị thiệt thòi nhiều hơn đâu đấy. Em ngáy to như thế, mới hơn năm giờ sáng thôi đã khiến anh phải trở dậy làm thêm giờ rồi, em còn nhanh nhạy hơn cả đồng hồ báo thức đấy”.
Diệp Tri Ngã mặt vừa đỏ bừng vừa trắng bệch, mi mắt lông mày đang rung lên. Cô vớ lấy chiếc gối, tức giận ném thẳng vào người Kiều Thận Ngôn. Thiếu gia họ Kiều thuận tay đỡ lấy gối và cho vào sau lưng. Anh đặt máy tính xuống, đưa tay lên miệng suỵt một tiếng nhỏ ra hiệu giữ im lặng: “Tí nữa tiếp tục cơn cuồng nộ, anh phải gọi một cuộc điện thoại trước đã”.
Anh lấy di động ra gọi thật, phía bên kia điện thoại nhấc máy và hai người thảo luận công việc trong tập đoàn. Bỗng nhiên ngữ khí trở nên nghiêm khắc: “Trong công việc này anh được coi như lão luyện rồi cơ mà, sao anh lại không hề chú ý đến vấn đề này? Thời gian công tác cụ thể sao lại có thể quy định một cách bị động như vậy, đến khi đó chẳng may thời gian có biến động thay đổi gì đó thì sẽ phản ứng ra sao? Quá trình lắp đặt lượng gió tuyệt đối không được cho phép quá cấp ba, đến cái này anh cũng không rõ hay sao? Anh có đảm bảo đến ngày hôm đó sẽ chắc chắn được rằng không có gió nổi lên hay không? Nếu vì nguyên nhân này khiến cho lịch trình làm việc bị đình trệ hoặc ảnh hưởng đến vấn đề chất lượng, thì trách nhiệm sẽ quy về ai hả?”
Đối phương bên đầu dây bên kia giải thích thêm một lúc nữa, Kiều Thận Ngôn không kiênnhẫn được nữa cắt ngang: “Được rồi! Anh đừng nói thêm bất cứ một lời nào nữa! Cái tập đoàn cần không phải là người lúc nào cũng có thể tìm ra lời giải thích chống chế như thế! Tôi không biết thế nào gọi là hiệp định, tôi chỉ rõ một điều rằng mỗi một tình tiếtnhỏ đều cần phải được hiển thị ra rõ ràng trong bản hợp đồng. Đừng có lấy bài ngày xưa các anh dùng khi đối phó với Phí Văn Kiệt ra để hòng đối phó lại với tôi. Như vậy điđã, trước thứ ba tới tôi cần nhìn thấy bản phác thảo hợp đồng đã được sửa xong xuôi”.
Diệp Tri Ngã giận sôi người đi xuống giường, đầu tóc rối bời người ngợm luộm thuộm đi ra phía cửa phòng. Khi tay cô mở cửa phòng ra cũng là lúc cô nghe thấy tên Phí Văn Kiệt trong cuộc điện thoại của Kiều Thận Ngôn. Kiều Thận Ngôn vừa cầm di động nói chuyện vừa nhìn điệu bộ Diệp Tri Ngã đang bước ra vờ như không để ý đến bất cứ thứ gì cả, thếrồi lại như bị điểm đúng huyệt ngoan ngoãn quay trở lại cánh cửa phòng ngủ.
Bà dì họ Cát hiền dịu kia đang dùng khăn lau đồ đạc và dọn dẹp căn phòng, nhìn thấyDiệp Tri Ngã liền cười tủm tỉm bước đến chào hỏi: “Đã dậy rồi hả bác sỹ Diệp, cô ngủ có ngon không, bữa điểm tâm cô muốn ăn gì nào? Tôi sẽ nấu cho cô luôn”.
Kiều Thận Ngôn uể oải vặn người, đứng dậy đi về phía sau Diệp Tri Ngã: “Chúng cháu sẽ không ăn ở nhà đâu dì Cát ạ, chúng cháu ra ngoài ăn ạ”.
“Ra ngoài thì có đồ ăn gì ngon đâu chứ, ở trong nhà mọi thứ đều có sẵn hết rồi, đi đi vềvề lại tốn cả xăng dầu nữa chứ. Hay để tôi nấu cho nhé. Tôi vừa mua tửu lương về, làm bánh trứng tửu lương thế nào, có được không, con gái mà ăn nhiều tửu lương vào làtốt cho sức khỏe lắm đó”.
Diệp Tri Ngã vừa nghe đến từ tửu - rượu nàylà đầu óc lại quay cuồng lên. Cô gượng cườivà nói: “Không cần làm phiền đến dì nữa đâudì Cát ạ, bệnh viện bên cháu vẫn còn một số vấn đề, bây giờ cháu mà không đi là không kịp giờ làm việc nữa rồi dì ạ”.
“Hôm nay chẳng phải là thứ bảy hay sao, vẫnphải đi làm ư?”
Diệp Tri Ngã gật đầu: “Trực ban ạ”.
“Ồ, thế thì không thể chậm trễ được, cô mau đi làm đi bác sỹ Diệp. Buổi trưa quay lại đây ăn cơm nhé!”
“Không được, không được đâu dì ạ. Buổi trưa cháu sẽ ăn tại căng tin luôn ạ”.
“Thế còn buổi tối thì sao? Buổi tối mấy giờ cô tan ca thế? Tối nay tôi sẽ nấu thêm vài món nữa nhé”.
“Cái đó ạ, buổi tối cháu vẫn phải làm thêm giờ nữa dì ạ… cháu phải đi trước đây dì Cátạ!”Diệp Tri Ngã cười gượng gạo rồi vẫy tay chào, vội vàng đi ra ngoài cánh cửa chạy thật nhanh, cô ấn nút thang máy rồi đi xuốngphía dưới tầng nhà.
Chưa đánh răng, chưa rửa mặt, chưa chải đầu buộc tóc đã chạy một mạch ra ngoài thếnày, cảm giác thật là khó chịu. Khi đứng ở ngoài cổng khu nhà Kiều Thận Ngôn để vẫy tay gọi taxi, cô mới phát hiện ra rằng ví tiền và di động, tất cả đồ đạc của cô đều đang ở trong căn phòng của anh, thứ cảm giác này càng tồi tệ hơn bao giờ hết. Diệp Tri Ngãmỉm cười lịch sự và xin lỗi khi một chiếc taxi dừng xuống đón cô. Cô ngoảnh đầu nhìn vềphía tòa nhà cao tầng của Kiều Thận Ngôn, kỳ thực không hề muốn quay trở lại đó một chút nào nữa, vào đó sẽ nhìn thấy người