Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341676
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1676 lượt.
nước rồi phải không thế?”
Diệp Tri Ngã cười gượng gạo trả lời cô: “Được rồi được rồi, chị chẳng qua chỉ là nghĩ lung tung, cũng không phải thật sự muốn từ chức ngay, em đừng có bức xúc như thế được không nào”.
u Dương Dương nhìn vào mắt Diệp Tri Ngã lộ đầy vẻ nghi ngờ: “Kiều người như chị thế này thật là khó nói quá, em vẫn còn không hiểu chị hay sao, trông bên ngoài thì dịu dàng ủy mị nhưng thực chất thì ương bướng muốn chết luôn. Diệp Tri Ngã, em nói thật cho chị biết nhé, chị nhất định phải thậntrọng, đừng có hấp tấp suy nghĩ nhất thời để rồi lại thấy hối hận cho mà xem”.
Diệp Tri Ngã cười tít mắt lại: “Chị biết rồi cô ạ, cô mau đi làm việc của cô đi”.
u Dương Dương không yên tâm chút nào, nhìn Diệp Tri Ngã một hồi lâu nữa. Thời gian tiếp theo trong một ngày ấy, cô đã đi đi lại lạiquản giáo tư tưởng Diệp Tri Ngã không biết bao nhiêu lần cho kể hết, chỉ đến giờ tan ca cũng là lúc cô bắt đầu đi hẹn hò với Tiểu Duệ, cô lại thêm một lần cuối cùng nữa nghiêm khắc cảnh cáo tư tưởng Diệp Tri Ngã rồi mới rời khỏi phòng làm việc.
Diệp Tri Ngã ngồi yên trước bàn máy vi tính, tâm trạng rối bời suy nghĩ mông lung. Ngày hôm nay đã bận rộn suốt cả buổi tối, nhưng lúc thì làm sai lúc thì lộn xộn không có hiệu quả gì, căn bản là đã hoang phí suốt ba tiếng làm việc trong một ngày. Cô tắt máy tinh ngồi dựa lên trên bàn làm việc, mệt mỏi quá khiến cô chẳng còn muốn động tay động chân bước về nhà nữa. Trong tâm trí cô lúc này toàn là hình ảnh những bó hoa tươi đắt tiền Kiều Thận Ngôn tặng cho và bóng dáng lo lắng của Phí Văn Kiệt đối với cô trong giờ khắc cô bị giam trong thang máy đó, ánh mắt của anh thật quan tâm thật nồng cháy, lôi cuốn…
Cô không dám tiếp tục nghĩ tới những điều hiện ra trong ánh mắt Phí Văn Kiệt nhìn cô ngày hôm đó nữa, người ta sống trong cuộc sống này cũng giống như đi thi trong trườnghọc vậy, không thể để trống trơn không điềnbất cứ gì vào ô cần điền trong bài kiểm tra được. Làm không được thì dứt khoát phải chuyển sang ngay phần khác làm tiếp, khôngđược suy nghĩ đắn đo thêm, gắng hết sức mình tập trung làm tiếp phần thi còn lại đangchờ bên dưới.
Rốt cuộc nên làm thế nào để đối phó với Kiều Thận Ngôn đây? Ông trời cũng biết rằngcô chỉ là một người bác sỹ bình thường, không thể có tư cách cũng như tâm nguyện để được cái vị công tử hào hoa đó theo đuổi cả.
Bồi hồi suy nghĩ mông lung đến hơn tiếng đồng hồ. Bảy giờ tối Diệp Tri Ngã mới đành lười biếng thay bộ y phục rồi lững thững bước ra khỏi văn phòng làm việc. Bệnh nhân trong trung tâm điều trị bệnh tim mạch này rõ ràng là ít hơn hẳn so với hồi cô còn làm việc tại bệnh viện Nhân dân. Gara để xe cũng trống trơn hơn rất nhiều. Cơn gió tháng mườicó vẻ như ngày một lạnh hơn rồi. Chiếc quai của túi xách cô đeo bên vai cứ thỉnh thoảng lại rơi tụt xuống. Diệp Tri Ngã liền bỏ xuống cầm bên tay, một tay xách túi một tay móc chìa khóa xe, vừa bước đi vừa nghiêngnghiêng đầu một cách vô thức.
Trong kinh thánh có đoạn nói rằng, núi khôngđến tìm bạn, bạn đành phải đi tìm núi vậy. Diệp Tri Ngã có thể chạy trốn nhưng bị hòa thượng tu nghiệp trong chùa thì không thể chạy trốn đi nơi nào được. Phòng tiếp khách giải đáp thắc mắc của bệnh viện Nhân dân rộng lớn như thế này, ai có thể ngăn cản không cho Kiều Thận Ngôn đi vào bên trong đó cơ chứ. Cho nên anh đã đến đây rồi.
Diệp Tri Ngã nhìn thấy Kiều Thận Ngôn đang đứng cạnh xe của cô hút thuốc không biết tự lúc nào, anh cũng đã nhìn thấy cô đang đi đến, vẫn trầm ngâm lặng lẽ hút thuốc: “Vừa mới tan ca sao?”
Diệp Tri Ngã ngó nghiêng mọi phía xung quanh, thực sự thì đã không còn bất cứ một ai nữa. Anh rõ ràng là đang đứng trước mặt cô và hỏi chính cô: “À, à, vâng ạ, em vừa mới tan ca xong”.
“Làm nghề bác sỹ thật là vất vả nhỉ”. Kiều Thận Ngôn ngậm điếu thuốc vào miệng, lấy chìa khóa xe từ trong túi áo nhấn về phía bên cạnh, hai tiếng “tích tích” từ trong xe vang lên, rồi đèn xe dừng bên cạnh tấm biểnghi địa điểm đổ xe sáng lóe lên. Động cơ cũng tự động khởi động, “Đi nhé, cùng đi ăncơm”.
Diệp Tri Ngã vội vàng lắc đầu ra hiệu từ chối: “Không cần đâu, không cần đâu ạ, em đã ăn cơm trong văn phòng lúc nãy rồi ạ…”
“Đã ăn xong rồi sao? Thế thì vừa khéo, đi cùng anh đến một nơi nhé”.
“Dạ?”, Diệp Tri Ngã nhíu mày nhăn trán khó hiểu. Con người này thật là lạ, vừa nói vừa quyết định được. “Em, em có chút việc bận buổi tối rồi, không có thời gian để…”
“Chỉ tốn công một chút thôi mà, chỉ đi gặp một vài người là xong ngay thôi, không làm lởcông việc bận của em đâu”.
“Đi gặp ai hả anh? Chúng ta… giữa chúng ta hình như không có người bạn chung nào thì phải?”
Kiều Thận Ngôn mỉm cười: “Không phải ngườiquen của em, mà là anh muốn mời em đi giúp một việc, giúp anh… giúp anh đi giải quyết một việc nhỏ thôi”.
Diệp Tri Ngã với tâm lý đề phòng cảnh giác ởmức độ cao nhất, nhìn Kiều Thận Ngôn với vẻ mặt đầy hoài nghi: “Vấn đề? Vấn đề gì cơchứ?”
Kiều Thận Ngôn hút điếu thuốc thật sâu vào trong, giọng đầy trấn tĩnh trầm ngâm trả lời cô: “Là việc đã khiến cho tất cả mọi người đều bị hiểu lầ