Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1686 lượt.
goài với anh một chút!”. Đỗ Quân cau mày nhìn chằm chằm vào Diệp Tri Ngã rồi quay lưng đi ra khỏi văn phòng. Diệp Tri Ngã vừa nhìn u Dương Dương vừa đi theo anh ra phía ngoài.
Đứng trên sân thượng của tòa nhà cao tầng trung tâm điều trị bênh tim mạch này có thể nhìn thấy dòng người nhà bệnh nhân, bệnh nhân cũng như xe cộ qua lại nườm nượp không ngớt trong sân của bệnh viện Nhân dân nằm ngay sát bên cạnh. Ngày trước cảnh tượng này đã quá quen thuộc với Diệp Tri Ngã. Thế nhưng hôm nay đây, khi đứng bên cạnh Đỗ Quân và nhìn lại cảnh tượng đó, tâm trạng chua xót buồn đau khiến cho cô cảm thấy vô cùng khổ sở.
Dáng người Đỗ Quân cao to vạm vỡ, mặc bộđồng phục bác sỹ vào người khiến cho anh càng trở nên lịch sự nho nhã. Hai tay anh bám chặt vào thành lan can xung quanh sânthượng, trầm ngâm một hồi rất lâu rồi mới nặng nề thốt lên thành tiếng: “Em từ chức là do những lời anh đã nói với em vào hôm chúng ta cùng nhau ăn cơm đó phải không?”
“Không phải vậy đâu anh Đỗ Quân à!”, Diệp Tri Ngã khổ sở cố gắng gượng cười trả lời anh, “Không phải nguyên nhân do anh đâu… mà là cá nhân em, em…”
“Nhưng mà, nhưng mà vấn đề của ba em vớicông việc hiện tại của em thì có liên quan gì đến nhau cơ chứ? Anh không thể hiểu được”.
“Cụ thể hơn thì em không có cách nào để giải thích tường tận cho anh hiểu được, anhĐỗ Quân, em thật sự là có nỗi niềm khó nói. Kỳ thực em cũng không đành lòng rời bỏ công việc này đâu, thế nhưng…”
“Trừ việc từ chức này ra thì chẳng lẽ không còn cách nào khác có thể giải quyết được hay sao em?”
Diệp Tri Ngã cười đầy đau khổ: “Không có”.
“Thế thì em”, Đỗ Quân thở dài một tiếng, “Sau khi từ chức xong, em đã nghĩ thông suốt chưa?”
Diệp Tri Ngã trả lời anh thật thà: “Em chưa nghĩ thông suốt được”.
Đỗ Quân nắm chặt hai tay lại, đi sát về phía Diệp Tri Ngã: “Tiểu Diệp, em đã gặp phải vấn đề gì, có thể nói ra được không, để anh có thể gánh vác cùng với em”.
Diệp Tri Ngã càng cúi đầu mình xuống thấp hơn nữa, thầm thì trả lời: “Anh Đỗ, em xin lỗi…”
Đến Đỗ Quân cũng chẳng thể nào khuyên giải được Diệp Tri Ngã. Cô chỉ là một cô gái nghèo tay không khởi nghiệp. Có lẽ sẽ chẳng có ai để ý đến việc cô ở lại công tác hay từ bỏ tất cả đến một nơi xa xôi. Mấy ngày hôm nay Diệp Tri Ngã thường làm việc thêm giờ đến tận tối khuya mới về. Cô tự tay làm cho đến khi công việc đã kết thúc hẳn, phân loại phân mục các tập hồ sơ cho ngay ngắn đúng nơi quy định. Văn phòng đã làm việc được nhiều năm nên hồ sơ giấy tờ hay những đồ đạc linh tinh bừa bãi cũng được cô dành thêm thời gian để chỉnh lý sắp xếp cho hợp lý gọn gàng. Cô đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, chỉ đợi cho đên khi cấp trên phê chuẩn đơn từ chức của cô nữa là cô cóthể nhanh chóng rời xa thành phố Nam Kinh này được rồi.
Vẫn còn một việc lớn nữa là vấn đề bán căn hộ nơi cô đang ở. Nếu đã muốn rời xa thành phố Nam Kinh thì nhà đã mua ở đây chắc chắn không ở được nữa. Nơi đây giá nhà rất cao, sau khi bán đi về quê mua một căn hộ với diện tích tương đương thì cô có thể giữ cho mình một khoản tiền không ít chút nào. Việc bán nhà cô ủy quyền cho một công ty môi giới, dù giá nhà kỳ thực rất đắt nhưng côkhông hề nghĩ rằng lại có thể dễ bán đến như vậy. Chỉ mới ngày thứ ba thôi cô đã nhận được tiền đặt cọc, rồi ký hợp đồng với người mua nhà nhanh chóng.
Việc dọn dẹp đồ đạc trong phòng càng là một việc mất nhiều công sức nhất. Căn hộ côở dù không rộng lắm nhưng đồ đạc lại chẳnghề ít chút nào. Mỗi một món đồ đều là tiền lương cô bỏ ra mua về, mỗi một món đồ cô đều không đành lòng đem vứt đi. Thế nhưng ai có thể gánh cả một căn nhà đồ đạc nhiều như thế để đi khắp nơi chứ. Để rồi cuối cùng thứ thuộc về cô lại chỉ còn riêng cô mà thôi.
Hơn mười một giờ đêm, Diệp Tri Ngã cầm hai túi đựng lình kình những đồ là đồ đem về nhà, toàn những đồ đạc linh tinh lộn xộn, có một số thì vứt đi, một số nữa thì cũng có thể đem vứt đi tiếp, còn lại thì đem về nhà từ từ sắp xếp dọn dẹp. Mỗi tay cô bê một túi đi vềphía nhà mình. Thời gian này khu vực nơi cô sống đã rất yên tĩnh vắng lặng, hầu hết các nhà ở đều đã tắt đèn đi ngủ, tiếng bước chân của cô lững thững trên đường dường như càng trở nên cô độc hơn bao giờ hết.
Từng bước, từng bước trên con đường trở về nhà, chỉ có mình cô biết được tiếng bước chân nào mạnh, tiếng bước chân nào nhẹ, cô nặng nhọc từng bước đi dần về khu nhà ở. Thế nhưng phía đằng trước kia còn một khoảng cách khá dài nữa. Cô chỉ vừa bước đi vừa dùng hai bàn chân của mình ước lượng đo đạc, rốt cuộc có thể cách anhấy được bao xa nữa đây.
Qua một ngã rẽ, khi nhìn thấy một người dưới ánh đèn điện phía trước mắt bên kia đường. Diệp Tri Ngã dường như đã biết được một chút đáp án rồi. Chiếc túi đang cầm trong tay bị rơi mạnh xuống đất, nước mắt cũng bắt đầu tuôn ra khỏi hai hàng mi.
Cô ngỡ cô vẫn đang tưởng tượng ước tính khoảng cách đi về phía trước đó, mỗi bước chân của cô đều biến thành một khoảng cách nhỏ, lấy anh ấy làm trọng tâm, mong làm bán kính để có thể vẽ ra một đường tròn, để có đi như thế nào cũng vẫn là đi lòng vòng không thể v