Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.
đúng vào trí tò mò của Diệp Tri Ngã: “Là ai đã nghe ngóngthông tin hả chú? Luật sư Hoàng, chú… Chú đã nói những gì với người ta rồi vậy…”
“Những điều chú đã nói thực sự chú cũng không còn nhớ rõ lắm, nhưng chú không hề nói gì cả đâu. Khi anh ta đi rồi chú mới bắt đầu lật lại tư liệu bản án vụ kiện này, tìm thấy bản phô tô danh sách các hạng mục khấu trừ do Viện kiểm soát kê khai”. Luật sư Hoàngnói xong liền đi đến bàn đánh chữ, rút từ trong ngăn kéo ra một tập hồ sơ rồi lấy một số giấy tờ trong đó đưa cho Diệp Tri Ngã, “Bởi vì Phó thị trưởng Diệp mất trong thời gian bị giam giữ, theo luật pháp quy định thìkhông còn phải chịu trách nhiệm hình sự nữa.Cho nên một phần tài sản cá nhân trong toàn bộ số tài sản đã bị khấu trừ có thể làm đơn xin hoàn trả lại. Chỉ có điều lúc đó Phó thị trưởng Diệp ra đi đột ngột, tất cả những người có liên quan của chúng tôi đều lo xử lý phần còn lại của vụ án, mà cháu cũng không còn xuất hiện sau lễ an táng của cha cháu nữa. Thế nên mới kéo dài cho đến tận ngày hôm nay”.
Diệp Tri Ngã cầm lấy số giấy tờ ông luật sư đưa cho cô, cô không bao giờ có thể nghĩ được sự việc lại có thể rẽ sang một hướng hoàn toàn khác như thế này. Cô nhìn vào từng hàng từng hàng ghi cẩn thận trong danh sách các hạng mục khấu trừ đó, cổ họng thoáng chút bồi hồi không thốt lên thành lời rõ ràng: “Vấn đề này… Thật sự là cóthể làm đơn xin hoàn trả lại phải không chú…”
“Đã là vụ án liên quan đến tài sản kinh tế, sau khi vụ án khép lại thì bộ phận tài sản thu nhập bất hợp pháp sẽ bị nhà nước thu hồi lại tất cả. Cháu xem phần sau cùng đi, trong đó có một phần về bản phô tô danh sách các hạng mục tài sản bị thu hồi mà chú đã điều tra ra đấy. Đem so sánh hai phần danh sách này thì số tiền chênh lệch là không hề nhỏ chút nào đâu, lại còn nguyên cả một ngôi nhà nữa chứ. Chú đã đi hỏi các đồng nghiệp liên quan đến vấn đề này rồi, bây giờcháu đi làm đơn xin hoàn trả lại bộ phận tài sản bị nhà nước thu hồi đó là không có vấn đề gì cả”.
Diệp Tri Ngã không biết chuyện này có nên gọi là miếng bánh ngon rớt từ trên trời xuốnghay không, cô cầm các giấy tờ liên quan đếnbản danh sách ông luật sư đã nói, bồi hồi xenlẫn tần ngần không thốt ra thành lời được. Luật sư Hoàng rất cảm thông và hiểu được cảm giác lúc này của Diệp Tri Ngã, ông mỉm cười nhẹ nhàng nói với cô: “Thế nhưng cháu cũng cần phải làm tốt công tác chuẩn bị tư tưởng, trừ ngôi nhà và một phần tài sản đang được giữ trong ngân hàng ra thì những đồ vật khác không nên mong đợi hay hy vọng nhiều quá làm gì. Từ bản án ngày đóđến nay cũng đã qua rất lâu rồi, Viện kiểm soát lại không thể giống như hòm bảo hiểm trong ngân hàng, không thể hoàn toàn trôngcậy họ sẽ cất giữ chắc chắn cẩn thận cho tatất cả đâu, đương nhiên càng không thể trách cứ họ được. Cháu nói xem thế có đúngkhông, ha ha ha”.
Diệp Tri Ngã ủy thác việc này cho luật sư Hoàng xử lý. Khi cô bước ra khỏi văn phòng nội vụ nơi luật sư Hoàng làm việc, đầu óc cô vẫn còn rối bời chưa thật sự hồi tỉnh lại được, cô lững thững dạo bước trên con đường, đi mãi đi mãi cô mới phát hiện ra là mình đã để xe tại gara xe dưới tầng hầm tòanhà văn phòng của luật sư Hoàng.
Năm năm chưa một lần quay trở lại khiến cô có cảm giác quê hương bỗng nhiên biến thành một nơi đầy xa lạ. Cô đứng trên con phố bản thân cô ngày xưa đã từng rất quen thuộc, mỗi ngóc ngách mỗi vị trí tất cả quen thuộc như lòng bàn tay cô vậy. Những nơi này đã hằn sâu vết tích của cô và Phí Văn Kiệt. Khi mà tất cả vẫn chưa xảy ra, người con trai dáng cao gầy và người con gái luôn bện tóc đuôi sam. Hai con người ấy đã từng vui đùa bên nhau không phải lo lắng, không cần suy ngẫm, không chút phiền muộn ưu tư, cũng đã từng thân mật ôm hôn nhau đầy bỡ ngỡ tò mò. Đối với hai người mà nói, quãng thời gian năm năm tưởng như dài đằng đẵng có thể quên đi được. Thế nhưng chỉ một cái chớp mắt thế này trôi qua, cô lại đứng tại chính nơi mà cô đã bắt đầu ra đi ngày ấy.
Diệp Tri Ngã đã không còn thuộc lứa tuổi mộng mơ ảo tưởng như ngày xưa nữa rồi. Một cô gái mới chỉ mười tám tuổi có thể vẫn thuộc về thế giới lúc nào cũng mơ mộng mong chờ một vị hoàng tử đột nhiên xuất hiện trước mắt mình, nhưng đối với cô lúc nàymà nói, việc cô cần làm bây giờ là dập tắt tất cả những ý nghĩ mông lung xa vời không hiện thực này lại. Quay về lấy xe của mình rồiđi ra khỏi thành phố, tiến về khu nghĩa trangvùng ngoại ô - nơi mộ của ba và mẹ cô đang ở đó, để được ngồi dưới ánh hoàng hôn ngắm mặt trời lặn.
Quan hệ bạn bè đồng nghiệp của luật sư Hoàng rất rộng, năng suất hiệu quả công việc của ông cũng chính vì thế mà vô cùng cao. Diệp Tri Ngã sau khi sống hơn một tuần trong khách sạn thì nghe điện thoại gọi đến của ông. Trong điện thoại ông thông báo rằng cô cầm chứng minh thư ngày mai đi làm luôn các thủ tục có liên quan.
Thủ tục không đến nỗi quá phức tạp. Phòng nội vụ của ông đã giúp cô làm tất cả các thủtục giấy tờ này rồi. Việc Diệp Tri Ngã đi đến đây là chỉ cầm bút lên và ký xuống các đơn tờ, sau khi chứng thực chữ ký và chứng minhxong là có thể nhận được ngay. Giống