The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.

hệt với dự đoán của luật sư Hoàng, ngoại trừ bản danh sách các hạng mục đã bị chiết khấu a thì chỉ còn thừa lại chùm chìa khóa ngôi nhà và một số tiền trong tài khoản ngânhàng mà thôi. Ngôi nhà chính là căn nhà mà Diệp Tri Ngã đã từng ở trong đó từ rất lâu rồi,số tiền trong tài khoản ngân hàng chính là tiền lương và các khoản thưởng trong vài năm công tác của ông Diệp Toàn, ít hơn hai trăm ngàn tệ, và còn phải làm thêm thủ tục giải quyết cho xong xuôi mới rút ra dùng được.
Diệp Tri Ngã từ chối ý tốt của vị luật sư họ Hoàng muốn đưa cô về nhà. Sau khi tỏ lời cảm ơn chân thành nhất đến nhã ý của ông, cô tự mình lái xe quay trở lại nơi mà cô đã từng sinh sống từ khi còn bé thơ đến lúc trưởng thành khôn lớn. Diệp Tri Ngã lấy hết dũng khí và can đảm bước đến cánh cửa ngôi nhà, trở về ngôi nhà với cánh cửa mà năm năm trước cho đến tận ngày hôm nay côchưa từng một lần quay trở lại và mở ra.
Ba cô - ông Diệp Toàn là một người đàn ông phấn đấu sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Tuy chức vụ của ông đảm nhiệm là phó thị trưởng thành phố cấp quận nhưng đối với một người không thân thế, gia đình không cósự trợ giúp của hậu phương hùng hậu như những người danh cao chức trọng quyền uy đầy mình mà nói, chức vụ này đã chứng minh được sự phấn đấu của ông không phải là vô ích. Từ ngày nhậm chức ông luôn luôn tỏ rõ hình tượng của một vị phó thị trưởng thành phố liêm khiết. Không ai có thể nghĩ được rằng ông lại có thể dính líu đến những cạm bẫy mưu đồ liên quan đến hai chữ “đồng tiền” như thế này.
Cho nên ngôi nhà họ Diệp ở vô cùng giản dị, mà đây còn là ngôi nhà trong đơn vị đã được sửa sang lại khi ông Diệp Toàn vẫn cònlà giám đốc sở giao thông vận tải. Ngôi nhà rộng chừng chín mươi mét vuông, năm tầng, ba phòng ngủ hai phòng khách một phòng vệ sinh và một phòng bếp, là một ngôi nhà thuộc hàng tiêu chuẩn cho phép không thể tiêu chuẩn hơn được nữa. Giấy niêm phong dán giữa cánh cửa vẫn còn nguyên vẹn, màu đỏ tươi ngày nào giờ đã phai sắc chuyển sang màu trắng nhợt, rách rưới tả tươm vì thời gian, trên cùng còn có cả màng nhện chằng chịt khắp xung quanh. Diệp Tri Ngã xé mảnh giấy niêm phong xuống, phủi những vết bụi dính đầy trên cánh cửa sau bao nhiêu năm không có một bàn tay người dọn dẹp, rồi lấy chùm chìa khóa đút vào bêntrong ổ khóa.
Ổ khóa lúc này đã han gỉ không thể chuyển động được nữa, cô lấy hết sức mình cầm thật mạnh thân chìa khóa vào trong ổ, những ngón tay mảnh khảnh yếu ớt khiến cho các đầu ngón tay đau nhức, thế nhưng ổ khóa vẫn không hề nhúc nhích gì. Một cánh cửa an ninh phòng trộm cắp đã chặn cô lại, đằng sau cánh cửa này là ngôi nhà màcô đã rời xa từ rất lâu rồi. Diệp Tri Ngã cắn răng mím môi lấy hết sức mình giành giật đấu tranh với ổ khóa đó, dường như chỉ cần chuyển động một tí nữa thôi là cô sẽ có thể trở về với ngày xưa rồi.
Người trong căn hộ đối diện với ngôi nhà của cô nghe thấy tiếng động tĩnh liền nhòm qua khe cửa, thấy một cô gái trẻ trung đang đứng trước ngôi nhà hàng xóm của mình, bà chủ ngôi nhà đối diện đó liền mở ngay cánh cửa ra, cảnh giác cất giọng hỏi to: “Cô tìm aiđấy? Nhà đối diện không có người ở đâu!”
Khi Diệp Tri Ngã quay lưng nhìn về phía bà chủ nhà vừa cất giọng len hỏi thì cũng là lúcnước mắt cô giàn giụa chảy xuống hai gò má. Cô hoảng loạn lên tiếng giải thích, rồi đưa cả chùm chìa khóa ngôi nhà này cho bàxem: “Cháu… Cháu sống ở đây… cánh cửa… mở không được cô ạ…”
Cánh cửa không thể mở ra được nữa rồi…
Đằng sau cánh cửa ấy cũng không thể nhìn thấy bóng dáng của mẹ nữa rồi…
Diệp Tri Ngã đứng trước cánh cửa ngôi nhà, trước mặt một người hoàn toàn xa lạ mà nức nở khóc thành tiếng, khóc đến độ khắp người cô run lên lẩy bẩy. Bà chủ nhà hàng xóm xúc động vô cùng khi nhìn thấy những giọt nước mắt chảy dài của một cô gái trẻ trung xinh đẹp bỗng dưng òa lên khóa nức nở, khiến cho sống mũi bà cay cay, bà chạy vào trong nhà bếp đổ ra một bát dầu ăn ra bát rồi đi ra đưa cho cô: “Cháu đổ ít dầu ăn vào trong ổ khóa rồi hãy đút chìa khóa vào sau, đổ nhiều một chút nhé, dầu ngấm vào bên trong khóa là có thể mở dễ dàng hơn hẳn đấy”.
Diệp Tri Ngã lấy tay gạt hết nước mắt đang phủ khắp trên mặt đi, đút chùm chìa khóa vào bên trong ổ khóa mà cô vừa rót dầu ăn xong, chỉ trong tích tắc âm thanh ổ khóa vang lên và được mở ra ngay lập tức. Cánh cửa an ninh chống trộm cắp tự động mở ra một kẽ hở. Sau năm năm vẳng lặng, cô tịch, bithương thì cuối cùng cũng đã hé lên một chút may mắn của số phận hiện qua kẽ hở chiếc cánh cửa thấm vào bên trong, giống như vòng tay ấm áp dịu dàng của người mẹ vậy, đôi bàn tay mẹ nhẹ nhàng âu yếm lau từng giọt nước mắt đang lăn dài xuống gò má xuống khắp khuôn mặt của Diệp Tri Ngã.
Đóng cửa lại, Diệp Tri Ngã đứng dựa vào cửa trầm ngâm một hồi rất lâu, rất lâu, rồi mới dám lấy hết tinh thần bước thêm một bước nữa tiến vào trong căn nhà.
Mùi bụi bặm lâu ngày tích tụ trong phòng nồng nặc cả lên mũi, cửa ra vào hay cửa sổ cũng không có tác dụng gì cho lắm. Đã bao lâu rồi, trên nền nhà, trên khắp đồ đạc vật dụng, tất cả mọi thứ đều phủ một lớp bụi