Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.

dày cộm. Diệp Tri Ngã nhìn khắp xung quanh căn phòng một lượt, thoáng chút do dự sợ hãi, sợ phá vỡ bầu không khí vốn vô cùng tĩnh lặng tại nơi đây. Cô chưa bao giờ quên được vị trí tất cả đồ đạc được sắp xếp trong căn phòng này. Căn phòng này là nơi cô có cảm giác quen thuộc thân thương nhất, quen thuộc như chính bản thân cô vậy.Chiếc sofa làm bằng da màu cafe nhạt trongphòng khách, chiếc bàn ăn tròn tròn làm bằng gỗ trong phòng ăn, chiếc đèn hiệu Philips treo trên trần nhà cao cao kia, và vẫncòn chiếc tủ lạnh được đặt ở góc tường ngay trước cửa phòng bếp nữa. Trước một ngày khi ra quyết định niêm phong căn nhà này, chính tay cô đã bỏ hết đồ ăn trong tủ lạnh đó ra, dọn dẹp mọi đồ đạc bên trong tủ rồi ngắt nguồn điện ra khỏi ổ điện, lau sạch sẽ nước dùng để ngăn ngừa mùi nấm mốc ẩmướt. Đến lúc này đây chiếc tủ lạnh vẫn được khép hờ, các ngăn bên trong tủ cũng chưa được khép chặt lại…
Một gian phòng hướng theo phía Nam là phòng ngủ của cô, rộng chừng mười một mười hai mét vuông, bên trong đặt một chiếcgiường, một kệ đựng sách và một chiếc tủ quần áo. Trên giường trải bộ ga màu xanh lá cây nhạt. Lần đầu tiên Phí Văn Kiệt hôn cô cũng chính tại gian phòng này đây. Khi ấy côvà anh đang ngồi trên giường nói chuyện với nhau. Lúc đó Diệp Tri Ngã vừa gặm táo vừa bô lô ba la một tràng dài than thở với anh về chuyện trường lớp ra sao, về ông thầy giáo giao cho cả lớp một đống bài tập dài kinh khủng phải hoàn thành mà cô than thở với anh rằng đúng là không còn chút gì gọi là nhân đạo được cả, cánh nam nhi ngồi đằng sau cô thì tranh thủ mượn vở tập bài của cô để chép cho thật nhanh, môn thể dục thì bắt phải chạy bền những tám trăm mét chẳng khác nào giết cô đi còn hơn. Và còn cả chuyện liên quan đến Phí Văn Kiệt nữa chứ, cô kể về một anh con trai học năm cuối trường tiểu học viết thư tình tán tỉnh cô, viết còn hay hơn cả Phí Văn Kiệt viết chocô, mà chữ anh ta viết thì đẹp không khác gìthư pháp nữa chứ…
Sau đó quả táo liền bị anh giật ngay tức khắc, rồi anh hôn vào đôi môi ngọt lịm vẫn còn đang dính đầy vị táo ngọt ngào ấy, hôn thắm thiết và lâu đến độ đủ để ăn hết phần táo còn lại đó anh mới chịu bỏ cô ra, rồi nhẹ nhàng cười lên tiếng, bộ dạng như đắc thắng, như có phần độc đoán ra lệnh cho cô, “Diệp Tri Ngã, từ nay về sau không cho phép em được nói chuyện với bất kỳ người con trai nào khác nữa, chỉ cho phép em được nói chuyện với một mình anh mà thôi, cũng không đồng ý cho em nhìn ngắm bất cứ một người con trai nào khác, chỉ đồng ý cho em được nhìn riêng mình anh mà thôi, chỉ cho phép em được thích riêng anh không được một ai khác nữa! Nói cho anh biết gã đó tên là gì hả? Anh sẽ đi cho hắn biết tay mới được!”
Diệp Tri Ngã hít một hơi rất sâu, đi đến khung cửa sổ mở toang cánh cửa ra, để cho gió vàkhông khí lùa vào bên trong căn phòng. Dưới khung cửa sổ này là chiếc bàn học của cô, trên bàn có khung ảnh chụp khi cô còn học cấp ba được ép ngay ngắn trong tấm kính nhỏ, trong tấm ảnh đó là hình cô mặc bộđồng phục cấp ba vừa xấu xí vừa quê mùa chân chất, hé miệng cười vô cùng vui vẻ và lạc quan yêu đời. Bởi vì sắp tốt nghiệp cấp ba rồi, thi đỗ vào đại học rồi thì cô có thể danh chính ngôn thuận mà yêu và được yêu rồi…
Diệp Tri Ngã cười nhẹ và lắc đầu, khống chế không cho bản thân nhớ lại những ký ức mộtthời đã đi qua ấy. Việc cô phải làm trước mắt vẫn còn ngổn ngang trăm bể, đau thương khổ sở thì cũng chỉ là cảm giác nhất thời thôi. Cô coi căn nhà bỗng nhiên thuộc về mình này chính là món quà của ba mẹ đang ở trên thiên đường trên cao kia dành tặng cho riêng cô. Hoặc cũng có thể nói là ba mẹ nhìn thấy cảnh con gái yêu đang trong bộ dạng hoang mang không nơi chốn không điểm tựa không biết đi đâu về đâu nên đặc biệt an bài cho sự xuất hiện đột ngột của vị luật sư họ Hoàng này. Nhất định là sự sắp xếpcủa ba mẹ dành tặng cho cô.
Diệp Tri Ngã lau sạch nước mắt trên khuôn mặt, xắn tay áo lên bắt đầu công việc dọn dẹp nhà cửa! Cô chạy ra siêu thị nhỏ ngoài khu chung cư mua một đống đồ đạc nào là khăn lau, xà phòng thơm, nào là bột giặt v. v…, và còn cả hai chiếc va li bằng da cô kéo về từ thành phố Nam Kinh nữa chứ, cô tất tả mang hết lên tầng năm và bắt đầu công cuộc thu dọn sắp xếp lại mọi thứ trong phòng cho ngăn nắp chỉnh tề.
Diệp Tri Ngã đã kiểm tra qua rồi, các vật dụng bằng điện trong phòng vẫn chưa hề bị hỏng hóc gì cả. Nguồn nước bởi vì chưa bị nợ tiền nước nên vẫn chưa bị cắt. Điện thoại và dây cáp ti vi năm năm vẫn chưa nộpphí nên đã bị cắt nguồn từ lâu. Rèm khung cửa sổ và bộ chăn ga gối đệm được vứt vào trong máy giặt, các bộ quần áo trong tủđược đem ra ban công phơi nắng. Công việc tiếp theo nữa là lau nhà và lau các ô cửa kính. Công việc này có thể gọi cho bên chuyên phục vụ lau dọn nhà cửa, bên cạnh siêu thị bán đồ đạc là có thể nhìn thấy một công ty chuyên phụ trách cung cấp nhân công đến tận nhà dọn dẹp nhà cửa theo yêu cầu, thế nhưng Diệp Tri Ngã càng muốn chính bản thân mình tự dọn dẹp lại tất cả mọi thứ hơn, tự thổi một nguồn sống hồi phụclại căn nhà giữ được nét nguyên trạng như ngày xa xưa.<