pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341729

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.

br>Dù chỉ còn lại cô độc một mình cô cũng chẳng làm sao cả, cô sẽ tự mình sống cuộc sống thật tốt, cô phải sống cuộc sống hạnh phúc cho cả ba người, nhiệm vụ này thật gian nan khó khăn cho nên cô nhất định phải đứng dậy lấy hết tinh thần phấn đấu theo đuổi mong ước này.
Cả một ngày dài vất vả dọn dẹp, căn phòng bắt đầu có cảm giác giống như một nơi ở thực sự. Lúc này cũng là khi màn đêm bắt đầu buông xuống, ánh đèn điện ấm áp sáng tỏa chiếu rọi khắp bên trong gian phòng này. Diệp Tri Ngã rất hài lòng nhìn khắp xung quanh một lượt, vất vả nhưng cô không hề cảm thấy mệt mỏi gì cả. Cô mỉm cười nhìn vào hình ba mẹ trong bức ảnh và chớp chớp hai hàng mi, lấy một chiếc bánh ga tô nhỏ mà lúc nãy đi siêu thị mua đồ đạc dọn dẹp phòng nhân tiện mua về luôn. Cô cắm từng chiếc nến lên trên bánh và không cầm nổi lòng mình mà trút ra một hơi thật dài thật dài thốt lên: “Mẹ ơi, con lại già thêm một tuổi nữa rồi mẹ ạ, thế mà con vẫn chưa lấy chồng,con đang lo muốn chết đây, con phải làm sao đây hả mẹ?”
Hôm nay cũng chính là ngày sinh nhật của cô. Khi còn trong thành phố Nam Kinh, hàng năm vào ngày này là y như rằng cô sẽ nhận được những món quà và những lời chúc phúc từ những người bạn như Đỗ Quân, em u Dương Dương có cả những người bạn khác nữa. Giây phút này đây, khi cô trở về quê, không còn điện thoại, Đỗ Quân và những người bạn của cô không thể liên lạc được với cô nữa, đành phải đợi vài ngày nữa khi cô mua được sim điện thoại mới rồi thì sẽ gọi điện về đòi quà sinh nhật sau vậy. Ánh nến tỏa sáng trên chiếc bánh ga tô nhỏ,màu đỏ rực rỡ, sáng nhấp nháy sáng lấp lánh,thứ ánh sáng giống như sinh mệnh con ngườivậy, tràn đầy sức sống. Diệp Tri Ngã cười khẽ và nhắm mắt cầu khẩn lời chúc dành cho riêng mình rồi thổi một hơi dập tắt nến.
Năm nào cũng một lời cầu khấn giống hệt nhau, ba mẹ yên giấc trên thiên đường, anh Văn Kiệt bình an vui vẻ.
Cô đi tắm rồi quay về phòng ngủ, khép cửa lại.
Đàn sóc khi vào thu luôn cất giữ lương thực chuẩn bị dành cho mùa đông sắp đến, chúng chạy bôn ba khắp nơi tìm nhặt nhữngquả tùng và sau đó lén lút tìm nơi giấu đi, khi đói sẽ đến đào bới ra để ăn. Cũng có nhữngcon sóc ngây ngô hay quên giấu thật kỹ để rồi tìm không ra nổi nơi mình đã đào bới đó, để cho quả tùng sang đông tới xuân đâm chồi nảy lộc thành cây non thì mới phát hiện ra một bữa ăn ngon lành thịnh soạn mà mình đã bỏ qua ấy giờ đã phát triển thành một niềm hy vọng cho tương lai rồi.
Diệp Tri Ngã kéo một hộp các tông lớn từ dưới gầm giường lên, giống như đã từng có vài chú sóc tìm đến đây kiếm đất đào hầm và lén giấu những chùm quả tùng vào trong đó.
Chiếc hộp các tông được gói nhiều hộp giấynhỏ, mỗi một hộp đều được bọc lại cẩn thận đẹp đẽ, hộp to hộp nhỏ hình dạng đều không giống nhau, khi mở ra thì tất cả nhữngchiếc hộp đó đều là hộp âm nhạc. Hộp âm nhạc nhiều, chất liệu không giống nhau và hình thù cũng khác nhau rất nhiều, thế nhưng chúng đều có một đặc điểm chung đó là sau khi xoắn chặt chiếc dây trên đó ra thì đều phát ra một giai điệu giống hệt nhau,giai điệu Hồ thiên nga của Tchaikovsky.
m thanh du dương vang lên từ trong chiếc hộp nhạc, mặc dù vẫn là thứ âm thanh phát ra từ dụng cụ điện tử không thể nào sống động và có hồn như người nhạc sỹ đánh trực tiếp được, thế nhưng Diệp Tri Ngã có một thứ cảm giác vô cùng đặc biệt, vô cùng trong trẻo tinh khiết, thứ cảm giác khiến cho người nghe cảm thấy thật dễ chịu, thật êm ái,thật nhẹ nhàng. Mười mấy chiếc hộp âm nhạc, cũng tương đương với mười mấy giai điệu bài hát Hồ thiên nga này cùng lúc vang lên tiếng nhạc rộn rã, với những âm thanh cao thấp không giống nhau, nhịp điệu bài hát cũng lúc nhanh lúc chậm khác nhau, ca khúc dài có ngắn có, âm hưởng cao có thấp có. Khi giai điệu nào vừa hết, Diệp Tri Ngã liền tiếp tục nhấn nút phát tiếp. Cô nằm trên chiếc gối ôm, giơ tay lên tắt đèn điện đi, nhắm nghiền mắt lại. Đêm sinh nhật này, một đêm dành riêng cho cô trong những tiếng nhạc véo von du dương mãi không dứt.
Pin của chuông treo trước cửa nhà đã bị gỉ sắt ăn mòn từ bao giờ. Diệp Tri Ngã không đểý đến vấn đề này nên khi chuông trước cửa nhà cô reo lên, cô không hề nghe thấy gì cả. Bên ngoài cánh cửa có một người nhẫn nại nhấn chuông, rồi lại tiếp tục nhấn chuông, cuối cùng tiếng chuông cũng reo lên đủ để khiến Diệp Tri Ngã tỉnh giấc trong sự mơ màng hư hư ảo ảo, mờ mờ thực thực này. Cô mang dép vào chân và chạy ra ngoài mở cánh cửa nhà ra, không biết ai đã nhấn chuông ở bên ngoài kia, chẳng lẽ là luật sư Hoàng? Mà cũng chỉ có thể là ông ấy mà thôi, ngoài ông ra thì không ai có thể biết được rằng cô đã quay về ở trong ngôi nhà cũ này cả.
Thông qua khe cửa, người mà Diệp Tri Ngã nhìn thấy lại chính là Kiều Thận Ngôn.
Khuôn mặt Diệp Tri Ngã bỗng nhiên tái nhợt hẳn đi, cảm giác đầu tiên hiện ra trong tâm trícô lúc này là vờ đã chết, coi như không hề nghe thấy vậy. Thế nhưng sự kiên nhẫn của Kiều Thận Ngôn khiến cho cô vô cùng khó chịu, không thể chịu đựng được một giây phút nào nữa rồi. Anh lại mạnh tay đập vào cánh cửa căn nhà của cô: “Diệp Tri Ngã, an