Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341599

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1599 lượt.

a được không? Hôm qua mẹ anh nghe em gọi thế bà không vui đâu, hay em muốn làm Phan Kim Liên thật đẩy? Chỉ tại chị Thu Thu nghĩ ra cái biệt danh này làm đời anh đi tong rồi." Hứa Chí Hằng nghe đến tên Thu Thu bất giác giật mình, Tiểu Phán cười "hì hì" giải thích cho anh nghe về nguồn gốc của biệt danh đó. Hứa Chí Hằng nhớ lại có lần Diệp Tri Thu bông đùa về nghề nghiệp của anh, nhớ ra thi thoảng cô ấy để lộ tính hài hước tinh nghịch với những việc xung quanh anh cũng bật cười. Ba người cùng bước vào thang máy, Tây Môn thở dài than vãn: "Tiểu Phán à, em phải biết giữ mồm giữ miệng chứ, lần trước em đã nói ầm lên cái chuyện anh Phạm bị gãy chân ngay trước mặt chị Tri Thu rồi, em không thấy chị ấy không hề muốn nhắc đến những chuyện đó sao? Nếu em gặp được chị ấy thì nhất định không được nhắc đến đám cưới ngày mai nhé!"
"Mai là đám cưới của ai vậy?" Hứa Chí Hằng không thể im lặng nữa.
"Bạn trai cũ của chị Thu Thu". Tiểu Phán nói: "Cặp với con gái của một ông chủ xây dựng cỡ bự vì thế nên bỏ rơi chị Thu Thu. Căn hộ mà anh đang ở vốn là họ mua khi sắp kết hôn đấy chứ. Haizzz... Đêm mai gia đình đó còn thuê một du thuyền sang trọng làm đám cưới trên mặt sông, tổ chức hoành tráng lắm, nghe nói còn đốt pháo hoa nữa. À, Tây Môn, anh nghĩ xem chị Tri Thu trông thấy cảnh họ phô trương như vậy sẽ nghĩ thế nào?"
"Em khỏi phải lo, chị Tri Thu làm gì có thời gian mà để ý đến bọn họ."
Thang máy đến tầng mười sáu, họ đi về nhà mình. Hứa Chí Hằng nghĩ, đối với một người con gái dù nghĩ thoáng đến mấy, nếu bạn trai cũ của mình mà tổ chức đám cưới đình đám thì cũng chẳng vui vẻ gì, không biết Thu Thu vốn tính tự mình chịu đựng mọi chuyện bây giờ đang nghĩ gì. Hôm nay trong điện thoại, cô cũng chỉ nói là sẽ họp rất muộn. Anh rút di động ra bấm số của cô, chuông kêu hồi lâu mới thấy cô nhấc máy, đầu dây bên kia còn truyền đến tiếng nhạc Jazz. Giọng nói của cô hơi khàn khàn: "Chí Hằng, anh đánh cầu xong rồi à?"
"Anh vừa về, Thu Thu, em đang ở đâu?"
Cô cười nhẹ: "Em cũng đang định gọi cho anh đấy. Em đang uống rượu ở quán, nếu anh không bận thì qua đây đón em nhé! Ông chủ đang lo sau khi đóng cửa quán còn phải đưa em về nhà đây này".
"Ông ta đừng có mơ nhé!" Hứa Chí Hằng cười nói: "Anh sẽ đến đó ngay, tên nào định tán tỉnh em thì đuổi nó đi, em nghe rõ chưa?"
Hứa Chí Hằng hỏi rõ tên và địa chỉ của quán rượu đó rồi cầm chìa khóa xe đi ra. Anh vào xe và bật chế độ định vị GTS, nhưng chỗ đó chính là vùng tô giới cũ mà có lần Diệp Tri Thu đã dẫn anh đi, có nhiều đường một chiều mà GTS không thể chỉ rõ ra được, anh phải đi vòng rất nhiều lần mới tìm thấy địa chỉ cần tìm. Quầy rượu đó được sửa chữa từ một căn nhà cũ, trên của quán có treo một tấm biển với hàng chữ màu cầu vồng: Forever. Anh đi vào trong, quán rượu có hai tầng, tầng một với không gian nhỏ hẹp có kê quấy rượu, phía trước quầy có cả một đám người đang uống rượu, ngoài ra có mấy chiếc bàn nhỏ, trên bàn có cắm vài ngọn nến. Mấy người ngồi đối diện nhau đang thầm thì to nhỏ. Anh đi lên chiếc cầu thang bằng gỗ kiểu cũ hẹp và dốc, vừa đến tầng hai đã nghe thấy tiếng một người đàn ông: "Thu Thu à, cô đã uống nhiều lắm rồi, không nên uống thêm nữa."
"Tôi muốn uống hết loại Cocktail của anh, cái loại Percian Cat này hơi chát, loại tiếp theo là Mechico Sunrice phải không? Diệp Tri Thu cười nói.
"Nếu tôi để cô uống say, Tiểu Địch đi công tác về mà biết được sẽ trách tôi chết. Cái hay của uống rượu là đạt đến điểm như say mà không say, chứ nếu uống say mèm rồi thì lại chẳng có gì thú vị nữa."
"Thì tôi đã say đâu. À, mà lúc nãy nói chuyện điện thoại với Tiểu Địch mà quên bảo cô ấy hôm kia có người cầu hôn với tôi, nói sẽ cùng tôi đi trọn cuộc đời", Diệp Tri Thu cười khanh khách, rõ ràng đã say lắm rồi. Hứa Chí Hằng nghe thấy, anh đứng sững lại, nghĩ hôm nay thật sự có quá nhiều chuyện bất ngờ xảy đến, bạn trai cũ của người yêu mình ngày mai kết hôn, trong khi đó người yêu mình lại có người khác cầu hôn. Hôm kia Diệp Tri Thu đang đi công tác công tác ở thành phố H, vậy người kia là ai chứ? Anh lại nghe tiếng Diệp Tri Thu cười nói: "Vĩnh viễn, Forever, cái từ này mới hấp dẫn làm sao. Anh Phong, sao anh lại lấy từ đó đặt tên cho quán rượu của mình?"
"Anh nghĩ bản thân mình cũng muốn nắm lấy một điều gì đó vĩnh viễn. Cầu hôn là việc tốt đấy, đàn ông không dễ dàng hạ được quyết tâm như vậy đâu."
"Anh nói gì vậy? Đúng là tư duy của một người đàn ông điển hình. Em hạ quyết tâm đồng ý mới là chuyện chẳng dễ dàng gì chứ. Kết hôn là việc trọng đại lắm sao? Đem đặt trước mặt em cứ như thể em sẽ vồ ngay lấy không bằng." Diệp Tri Thu khịt mũi: "Anh Phong này, anh hát bài gì đi, lâu lắm rồi em không được nghe anh hát".
"Lâu lắm rồi em không đến đây, Tiểu Địch nói em bận sắp phát điên lên rồi, em muốn nghe bài gì nào?"
"Cái bài hát ấy tên là gì ấy nhỉ? Em chẳng nhớ nữa..." Diệp Tri Thu lẩm nhẩm: "Tình yêu là điều em biết rõ, nhưng vĩnh viễn là cái gì nhỉ?"
"Bài hát này không thích hợp với người vừa được người khác cầu hôn đâu", người con trai đó cười: