Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm
Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1678 lượt.
n Tử mà lão Phó đưa tới cũng là anh, đúng không?” Tiểu Văn lại hỏi, giọng nói rất nhẹ.
Lúc này vô thanh thắng hữu thanh, tôi im lặng nhìn Tiểu Văn, coi như ngầm thừa nhận.
Tiểu Văn khẽ thở ra, cuối cùng cũng chịu di chuyển cái đầu.
Tôi thầm lấy làm sung sướng, nói thực chứ cánh tay tôi tê dại rồi, nó giữ ở tư thế này lâu quá rồi, nó cần tự do.
Điều làm tôi kinh ngạc, thậm chí cứng đờ cả người là Tiểu Văn không hề rời khỏi vòng tay của tôi mà là vươn người lên, áp môi vào má tôi.
Thật đấy, đó không phải là hôn, tuyệt đối không phải là hôn, cô ấy chỉ áp môi và mũi lên má tôi sau đó nhẹ nhàng, chầm chậm dụi dụi một chút. Sau đó Tiểu Văn lùi lại, chậm rãi nằm sang bên cạnh.
Cơ thể tôi vẫn đang cứng đờ, động tác của Tiểu Văn không phải là hôn mà còn hơn cả hôn, rất kì lạ, rất diệu kì, làm cho máu tôi sôi lên sùng sục.
“Hì hì, bố của con em là chồng người khác, thật là thú vị.” Tiểu Văn nằm cạnh tôi, khẽ cười.
Tôi không hiểu rõ ý cô ấy, không dám tùy tiện mở miệng.
Tôi không nói gì, cô ấy cũng không nói gì, trong bóng tối hai chúng tôi cùng nằm ngửa, mở mắt im lặng.
Một lúc lâu sau, Tiểu Văn khẽ nói như thì thầm vào tai tôi:
“Bảo, anh yêu Mạt Mạt, đúng không?”
Tư duy của tôi chết đứng, trong khoảnh khắc, câu hỏi của Tiểu Văn hoàn toàn cưỡng bức bộ não của tôi. Trong đầu tôi ngập tràn câu nói đó, chúng bay qua bay lại, lộn lên lộn xuống, thay đổi kiểu chữ.
Tôi yêu Mạt Mạt ư?
Nói thực trước kia hình như tôi hoàn toàn không nghĩ đến chuyện đó, nhiều nhất chỉ cảm thấy mình thích cô ấy, hơn nữa còn xen kẽ cảm giác có lỗi với mối tình đầu, nhưng thích và yêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, lưu luyến quá khứ và yêu lại càng là hai chuyện khác nhau. Vậy tôi nguyện đối xử như vậy với Mạt Mạt có phải vì tôi yêu cô ấy thật không? Yêu bao nhiêu? Nửa cân hay một cân? Liệu có phải là loại tình yêu nếu có thêm thời hạn thì sẽ là tình yêu vạn năm?
Hơn nữa, chữ yêu đẹp đẽ cao quý này đã bị quá nhiều người, và cả cuộc sống cũng như lòng người thời nay làm hoen ố rồi, chỉ có thể nghe thấy những câu như anh yêu em, em yêu anh này trong phim Hàn hoặc những bộ phim truyền hình kém chất lượng của nước nhà mà thôi, trong cuộc sống của tôi, của bạn bè tôi gần như không ai nhắc đến chữ này, cho dù có nhắc đến thì cũng chỉ là để đùa vui.
Chúng tôi thường hay hỏi là: “Ấy? Ông với cô nàng là chơi thật hả? Thật hả?” Hỏi như thế đã là tương đương với hỏi có yêu không rồi, nhưng những câu hỏi như có yêu không từ thốt ra thoải mái tùy tiện như đánh trung tiện đến giờ đã thành chán chẳng buồn nói rồi.
Yêu không cần nói mà chỉ cần làm thôi.
Chuyện làm không đơn giản chỉ là lên giường mà còn bao gồm rất nhiều hành động khác. Thế giới bây giờ là vậy, nói yêu không phải là yêu, dùng hành động chứng minh mới là yêu.
Nếu nói như vậy thì tôi yêu Mạt Mạt ư? Ý tôi là tôi chơi thật sao?
Có hơi giống, nếu không sao tôi lại hết lần này đến lần khác chịu đựng tất cả những việc Mạt Mạt làm với mình?
Thấy tôi im lặng rất lâu, Tiểu Văn nằm cạnh huých nhẹ tôi hai cái.
“Này, có phải không?”
Tôi tiếp tục im lặng, may mà trong bóng tối Tiểu Văn không nhìn thấy vẻ khó xử của tôi.
“Tối đó anh khóc là em biết ngay vì một cô gái, hơn nữa anh yêu cô ấy.” Tiểu Văn khẽ thở, không để ý đến tôi, cứ tự mình độc thoại, “Chúng ta đều không còn trẻ con nữa, đều có không chỉ một cuộc tình, anh hiểu, em cũng hiểu, không yêu sẽ không đau khổ, đúng không?”
Giọng nói nhẹ như vậy nhưng lại đập mạnh vào lòng tôi.
“Bảo, vậy anh đối với em thì sao? Anh cảm thấy có phải cũng là yêu không?” Đột nhiên Tiểu Văn hỏi như vậy, hơn nữa còn hỏi rất dứt khoát, rất thẳng thắn, thậm chí giọng nói không có vẻ gì đùa cợt.
Tôi ngớ người.
Không phải chứ Tiểu Văn? Lúc này còn tăng áp lực cho anh? Tôi đã đội một tòa Ngũ Hành sơn rồi, em lại còn dán thêm một tờ giấy ghi “Án ma ni bát di hồng” sao?
Tiểu Văn khẽ quay đầu sang thấy tôi đang trợn mắt nhìn cô ấy trong bóng tối, Tiểu Văn cười: “Hi hi, em đùa ấy mà, Bảo, anh là bạn em, cũng là ân nhân của em.”
Tôi không dám thở phào, cảm thấy cô ấy còn chưa nói hết.
Quả nhiên Tiểu Văn nói tiếp: “Bảo, anh đồng ý giúp em vì anh là người tốt bụng, còn anh giúp cô Mạt Mạt đó, lại còn đau lòng vì cô ấy, không cần em nói chắc anh cũng biết là vì sao rồi.”
Vừa rồi Tiểu Văn vừa giơ tay ra khẽ vuốt má tôi, nhìn tôi như một đứa trẻ: “Bảo, em đã từng lỡ mất người mình yêu, cũng đã từng mất đi người mình yêu, em không muốn anh cũng phải đau lòng như em.”
“Anh không đau lòng, có lòng mới đau được chứ!” Tôi cười cợt, quay mặt đi tránh bàn tay Tiểu Văn.
Không biết Tiểu Văn lên cơn gì, cô ấy lại giơ tay ra bóp chặt cằm tôi, xoay mặt tôi lại: “Bảo, em không biết anh và Mạt Mạt là thế nào, có thể vì cô ấy giấu anh, lừa anh nên anh giận, nhưng em cũng là phụ nữ, đứng trên góc nhìn của phụ nữ em cho anh biết, dù kết hôn giả hay thật, không có cô gái nào lại lấy bừa một người, nếu không có khó khăn, làm gì có cô gái nào muốn đem hôn nhân ra làm bia đỡ đạn?”
Tôi ngoẹo đầu nhìn c