Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341747
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1747 lượt.
không cần thiết giảng giải nhiều. Rồi sẽ có ngày con minh bạch hết thảy. Hiện tại nếu con đã yêu, bố khuyên con cứ dũng cảm dấn thân, hãy phấn đấu vì tình cảm, vì hạnh phúc của mình.”
Ông Mục Chính Khang ngồi thêm một lúc rồi về. Trước khi về, ông dặn dò Mục Táp đừng để bụng đói, đã có sẵn thức ăn trên bàn, cô bỏ tí thời gian hâm nóng là dùng được ngay.
Toàn thân Mục Táp rệu rã, bơ phờ. Rửa mặt xong, cô chui lên giường ngủ. Nguyên đêm, cô mộng mị những thứ linh tinh, trằn trọc trở mình suốt . Trời tờ mờ sáng, Mục Táp đã mở mắt thao láo. Cô lấy tay day day mi tâm nhức buốt, không tài nào nhớ nổi mình đã mơ thấy gì.
Cô hâm nóng chè đậu đỏ và cơm nắm hoa mai, ăn tạm bữa sáng lót dạ, rồi cầm túi xách, đi bộ tới công ty.
Nhiệt độ hôm nay thấp hơn hôm qua hai độ. Đôi tay Mục Táp run cầm cập, vội nhét vô túi áo khoác bành tô. Cô cúi thấp đầu, dúi quá nửa khuôn mặt trong chiếc khăn quàng cổ, chậm rãi sải những bước chân trên phần đường dành cho người đi bộ. Đi ngang qua cửa hàng bán hoa, đúng lúc cô trông thấy người chở hàng bắt đầu dỡ hoa xuống. Rừng hoa muôn hồng nghìn tía đang khoe sắc tỏa hương. Nhiều đóa hoa mơn mởn những giọt nước trong trẻo, sáng lóa, tạo cảm giác tươi mát tự nhiên, khiến lòng cô xốn xang, ánh mắt luyến lưu không dời.
Trước cửa công ty, Mục Táp vừa đi lên bậc thềm đá, bên tai chợt truyền đến tiếng bước chân phiêu diêu tựa gió. Cô chưa kịp lấy lại phản ứng, người đằng sau đã áp sát. Làn hơi thở quen thuộc lượn lờ quanh gáy cô. Tống Vực nhanh như chớp túm chặt cổ tay cô.
Điều hòa trong xe phà hơi ấm dễ chịu khiến người ta thư thái. Mục Táp tự nhiên cởi khăn quàng cổ, tháo bao tay, đặt gọn sang một bên. Suốt quá trình, cô lo việc cô, anh tập trung ngắm nghía cô.
“Tìm chỗ ăn cơm nhé?” Anh đề nghị.
“Thôi khỏi.”
“Vậy chúng ta về nhà.” Anh bẻ tay lái, chiếc xe từ từ di chuyển.
Suốt dọc đường, hai người đều câm như hến.
Về nhà, Tống Vực chủ động nấu bữa tối. Anh lục tục trong bếp, gây ra tiếng động không nhỏ, song chỉ bê lên hai bát sủi cảo ăn liền. Bởi hiểu sở thích của cô, nên anh cố ý bỏ vào bát cô nhiều tảo biển và tôm khô.
Họ ngồi đối diện, từ tốn ăn hết sủi cảo. Sau, Tống Vực đứng dậy, dọn bát xuống bếp, dùng khăn giấy lau sạch bàn, ngồi xuống, thẳng thắn đề nghị: “Chúng ta nói chuyện đi.”
“Bàn luận chuyện hôm qua anh làm à?” Ngữ khí Mục Táp không giấu nổi sự nhạo báng,“Báo trước anh biết, em chứng kiến đầu đuôi sự việc, nên anh đừng nói, rằng em nhìn lầm hay mắt em có vấn đề đấy nhé.”
“Em không hề nhìn lầm, anh xác thực đã hành động hàm hồ, bậy bạ.” Đôi tay anh đan vào nhau, đặt trên bàn, giọng nói nghiêm trang khác thường,“Tuy nhiên anh không hề có ý đồ gì với Mạc Tử Tuyền cả. Ngày hôm qua, giây phút anh nghe cô ta nhắc anh Tống Hạo, đầu óc anh như thể đột ngột nổ tung, đại não trì trệ, để mặc cảm xúc cuộn trào bùng nổ, câu chữ chưa qua xử lí, cứ thế tuôn tràn.”
Mục Táp lặng thinh nghe anh biện bạch.
“Anh biết đứng trên lập trường của em mà phán xét, bất kể hành vi hay lời nói của anh đều bị quy vào tội hạ lưu, bỉ ổi. Nếu là em, anh cũng khó chấp nhận. Thế nên anh thật lòng xin em tha thứ, vì anh đã nhỡ không tôn trọng em.”
“Anh chỉ cần trả lời em hai vấn đề.” Mục Táp xen ngang lời anh bào chữa: “Thứ nhất, anh còn tình cảm với Mạc Tử Tuyền không? Tống Vực, nếu anh còn tôn trọng em, còn xem em là vợ, thì nhất định phải trả lời thành thật.”
“Không hề.” Anh ngửa người ra sau, lưng dựa thành ghế, tầm mắt thủy chung dừng trên khuôn mặt cô,“Táp Táp, tình cảm của anh với cô ta đã sớm chấm dứt. Tống Vực anh chẳng phải tình thánh mà nhớ mãi không quên một người phụ nữ. Với anh, cô ta thuộc về vùng quá khứ đầy rẫy lớp bụi mờ. Anh thậm chí lười chả buồn nhớ. ”
“Vậy em thì sao? Tình cảm của anh với em là gì?” Mục Táp hỏi ngay sang vấn đề thứ hai.
Ánh mắt Tống Vực trống rỗng trong một giây ngắn ngủi. Ánh mắt ấy quá thâm trầm khiến cô không tài nào thấu tỏ. Anh tựa hồ đắn đo suy ngẫm, tìm câu trả lời thích hợp nhất, lâu sau anh đáp:“Em là vợ anh. Là người phụ nữ duy nhất anh muốn chung sống suốt đời.”
Luồn khí lạnh buốt theo đầu ngón tay lủi khắp toàn thân Mục Táp. Một lần nữa, cô cảm giác bản thân quá thất bại. Cô chỉ là vợ anh. Chữ ‘vợ’ trong miệng anh biểu thị một thân phận, một trách nhiệm, một danh hiệu mà thôi.
Anh xác thực không lừa cô, hoàn toàn có sao nói vậy. Song cô hồ như phải vận dụng toàn bộ dũng khí mới có thể tiếp nhận sự thật. Trái tim cô toác khe hở nhỏ, mở đường cho vô số tạp niệm xâm chiếm từng tấc từng tấc một….Cô gắng gượng lấy lại bình tĩnh: “Quả nhiên là thế. Em đơn giản chỉ là vợ anh. Anh cưới em vì muốn dứt khoát buông bỏ, đoạn tuyệt quá khứ để bắt đầu cuộc sống mới.”.
Tống Vực duỗi tay, nắm nhẹ đầu ngón tay cô. Mục Táp tức khắc thụt tay về. Cô cố tình phớt lờ vẻ bất mãn nơi anh, nói tiếp“Anh vốn thông minh, nên ắt hẳn đã sớm nhận ra, tình cảm em trao anh….từ lâu đã biến chuyển, khác xa lúc ban đầu. Tống Vực, em yêu anh. Ít nhất cho đến ngày hô