XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341690

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.

ông bao giờ vướng vào mấy trò đẩy đưa, đôi co đó nữa. Tình yêu thì phải rành mạch, rõ ràng. Nếu thích thì theo đuổi. Bị cự tuyệt thì nên buông tay, đừng chùng chình, dây dưa mãi. Còn không thương cứ từ chối thẳng, đừng làm tốn thời gian của chính mình và đối phương. Đời người chỉ gói gọn trong vài chục năm ngắn ngủi, qua vài cái chớp mắt là tóc xanh trở thành mái đầu bạc, biết bao nhiêu việc cần chúng ta hoàn thành. Tội gì phải tốn thời gian đi mò kim đáy biển hay bắt trăng trong nước, để theo đuổi những thứ hão huyền, viễn vông?
Huống chi, cô hiện tại đã có chồng, có mái ấm của riêng mình. Điều cô cần làm là vun đắp, giữ lửa cho gia đình đang chập chững những bước đi đầu tiên trên con đường hôn nhân.
“Có vẻ em từng bị tổn thương rất nặng.” Tống Vực ngửa người ra sau, dựa vào thành ghế, nhìn cô bằng ánh mắt thâm sâu và sáng quắc: “Hãy trả lời thẳng thắng với anh, em đã buông bỏ đoạn tình đấy chưa?”
“Rồi ạ.”
“Chắc chắn?”
“Chắc chắn.” Mục Táp đáp xong liền hỏi vặn,“Hay anh không tự tin vào chính mình?”
Tống Vực bật tiếng cười nhỏ, tay nghịch nghịch chiếc thìa sứ, chăm chú ngắm nghía khuôn mặt bị hơi nước hun đến ửng hồng của cô, trêu ghẹo, :“Em đang nói kháy anh đó hả?”
“Vậy em vứt vào thùng rác nhé?” Cô hỏi.
Anh vờ tiu nghỉu đáp: ” Vứt vào thùng rác thì lãng phí lắm. Thôi giữ lại làm bình xịt thơm toilet đi.”
Xử lí xong nồi lẩu, bọn họ đi về. Vừa ra khỏi cửa quán ăn, đúng lúc một chiếc ô tô trườn tới. Cửa xe mở toan, bốn người đàn ông ăn vận sang trọng lịch lãm bước ra, nói cười vui vẻ hướng tới quán. Ngoài trời nổi cơn gió lớn, Tống Vực giúp Mục Táp buộc lại nút thắt khăn quàng cổ, rồi vò nhẹ suối tóc dài suôn mượt, sau nắm tay cô, cùng bước xuống những bậc thềm đá. Bọn họ chạm mặt bốn người đàn ông kia. Trong đó, một người đàn ông có thân hình cao gầy, nước da trắng tái, cắt tóc đầu đinh kinh ngạc nhìn lom lom Tống Vực. Biểu cảm của anh ta tựa hồ có chút ngoài ý muốn, bước chân thoáng ngập ngừng, gượng gạo ra vẻ tự nhiên nói cười:“Ồ, Tống Vực. Lâu không gặp ông. Nghe nói ông về nước một thời gian rồi, hơn nữa, đã có vợ phỏng?”
Tống Vực lặng thinh nhìn anh ta hồi lâu, cất giọng bình thản:“Đúng vậy. Đây là bà xã của tôi.”
Mục Táp lập tức gật đầu chào anh ta. Đối phương cười đáp trả, tuy nhiên…nụ cười anh ta thân thiện, nhiệt tình quá mức, đâm ra lại có vẻ giả tạo:“Chị dâu xinh đẹp quá.”
“Khi nào rãnh thì tụ họp một bữa nhá?” Người đàn ông nói với Tống Vực.
Tống Vực không nhận lời, cũng chẳng từ chối. Lát sau, anh dắt tay Mục Táp, lách qua đám người đó, tiếp tục đi.
“Anh ta là bạn anh?” Mục Táp hỏi.
“Chỉ là ngày trước, bây giờ….tình bạn phai nhạt rồi” Tống Vực lời ít ý nhiều.
“Tại sao phai nhạt ạ?” Mục Táp thắc mắc.
“Xảy ra mâu thuẫn, nên đôi bên mất niềm tin lẫn nhau.” Tống Vực lấy chìa khóa điều khiển, nhắm ngay xe của mình, phong độ mở cửa xe cho Mục Táp.
Dễ nhận thấy, anh không muốn tán gẫu với cô về ‘chuyện xưa tích cũ’. Mục Táp cũng không ép hỏi. Cô ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế phó lái, để Tống Vực thắt dây an toàn giúp mình. Cô ngắm kĩ sườn mặt nghiêng tuấn tú của anh, tự nhủ , thân là vợ nhưng hiểu biết của cô về anh…ít ỏi đến đáng thương. Bản tính anh vốn thâm trầm, kín đáo, nên cô đoan chắc, anh sẽ không chủ động tâm sự hay chia sẻ với cô. Nếu cô hỏi, anh cũng sẽ trả lời đấy, nhưng câu trả lời chỉ nghiêng về hình thức bên ngoài, xa vời vợi với nguyên nhân cốt lõi chủ yếu.
Cô biết anh không phải đề phòng hay nghi ngờ cô, chỉ là anh không đủ thân cận, gần gũi cô.
Người sống nội tâm, ẫn nhẫn như anh, một khi tiếp xúc với người mà anh thân thiết, đồng điệu trong tâm hồn, thì tự nhiên sẽ sinh ra niềm khao khát giãi bày, chia sẻ hết thảy mọi cảm xúc bị dồn nén, ẩn sâu dưới đáy lòng.
Ít nhất cho đến bây giờ….Tống Vực chưa đặt cô vào vị trí đó.
Dọc dường đi, hai người đều bảo trì trạng thái trầm mặc. Thẳng tới khi chạy đến cửa hàng tiện lợi gần nhà họ, anh mới mở miệng:“Em cần mua gì không?”
Mục Táp trả lời có, cô đột nhiên thèm ăn sữa chua.
Xuống xe, hai người vào cửa hàng tiện lợi. Nhân viên bán hàng cười tươi rói, nói xin chào quý khách. Mục Táp đi thẳng đến tủ đông lạnh phía trong, lấy một lốc sữa chua vị nho, cẩn thận xem hạn sử dụng, thấy ngày sản xuất là hôm qua, cô vừa lòng ôm vào ngực.
Ngoài sữa chua, cô mua thêm mứt hoa quả, chocolate, kẹo dẻo có tạo hình gấu mèo, mì ý, mấy gói thức ăn vặt, sủi cảo đông lạnh….kết quả, càng mua càng nhiều. Tống Vực chỉ lấy hai gói thuốc lá, rồi im lặng ‘hộ tống’ cô nàng háu ăn.
Lúc tính tiền, toàn bộ vừa chẵn một trăm năm mươi đồng. Vì đang trong chương trình khuyến mãi, khách hàng mua hơn một trăm đồng, sẽ được tặng món quà lưu niệm là thú bông kích cỡ nhỏ, có nhiều hình dạng.
Mục Táp toan từ chối, Tống Vực chợt cất tiếng hỏi ” Có những kiểu dáng nào?”
Nhân viên bán hàng mở ngăn kéo, lấy ra vài kiểu dáng khác biệt. Trong đó, Mục Táp ấn tượng với chú khỉ bông be bé, cô cảm thấy nụ cười chú khỉ vừa gian gian vừa đáng yêu, nhịn không được, giơ tay vuốt ve lỗ tai nó. Tống Vực hiểu ý,