Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.
h game hot. Rốt cuộc đầu óc anh được cấu tạo như thế nào?
“Em thích không?” Anh hỏi.
“Thích lắm ạ.” Cô cười tươi tắn, chan chứa niềm hạnh phúc,“Chồng em thật thông minh. Em rất vừa ý món quà này.”
Tống Vực cúi đầu, cắn cắn vành tai cô.
Sau khi hai người dùng bữa trưa xong, liền nhận được điện thoại bên Tống gia, là Mạc Tử Tuyền đích thân gọi đến. Chị ta nói bà Tống đột ngột té xỉu, bác sĩ riêng đã khám cho bà, chẩn đoán tình hình có vẻ nghiêm trọng, đề nghị đưa bà tới bệnh viện kiểm tra sức khỏe toàn diện, ngặt một nỗi là bà Tống khăng khăng không chịu đi. Mạc Tử Tuyền kể lại đầu đuôi sự việc, rồi yêu cầu Tống Vực: “Anh mau về nhà khuyên bảo mẹ đi.”.
Tống Vực cúp điện thoại, nói với Mục Táp anh phải về bên nhà mẹ gấp. Vì ngoài trời mưa to gió lớn, nên anh bảo cô ở nhà chờ.
Mục Táp muốn cùng anh về, nhưng mưa rơi xối xả, trút nước ào ào, vì thế Tống Vực nhất quyết từ chối, anh véo nhẹ má cô, nói như dụ dỗ:“Em ngoan ngoãn ở nhà chờ anh.”
Lúc Tống Vực về Tống gia, sắc mặt bà Tống đã bớt tái xanh, nhưng vẫn mệt mỏi nằm trên giường, toàn thân không chút khí lực. Vừa nãy bác sĩ riêng của gia đình đã khám sơ qua, chẩn đoán có nhiều nguyên nhân dẫn tới việc bà đột ngột ngất xỉu, cần đi bệnh viện làm kiểm tra toàn diện, tìm ra nguyên nhân chính xác nhất, song bà Tống lại nhất quyết không đồng ý.
Từ khi Tống Hạo tử vong ngay tại bệnh viện, bà Tống liền hình thành tâm lí sợ sệt, hãi hùng với địa phương đó. Thế nên hơn một năm nay, bà bỏ hẳn việc đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe định kì.
“Ngày mai con đưa mẹ đi bệnh viện.” Tống Vực lời ít ý nhiều, nhìn thẳng vào bà nói dứt khoát,“Việc này không cần thương lượng nữa.”
Bà Tống nghiềm ngẫm một lúc, mới gật đầu, tiếp sau miệng bà lẩm nhẩm, dường như đang niệm kinh Phật.
Dì giúp việc bê khay đựng thuốc với mứt hoa quả tiến vào, Mạc Tử Tuyền tiếp nhận, tự mình giúp bà Tống uống thuốc. Động tác chị ta cẩn thận, nhẹ nhàng, đưa bà từng viên thuốc, đợi bà nuốt xong mới đưa viên tiếp theo, chốc chốc lại lấy khăn giấy lau sạch những giọt nước vương trên khoé miệng bà.
Bước chân Tống Vực thoắt đình trệ.
Mạc Tử Tuyền nhanh nhảu bước lên, lướt qua thân thể anh, giành lấy chiếc ô đặt trên kệ giày ngay trước cửa nhà, đưa anh:“Bên ngoài mưa lớn lắm, anh cầm đi .”
Tống Vực nghiêng đầu liếc nhìn chị ta, vẫn lặng thinh không nói, chỉ giơ tay lấy chiếc ô. Song Mạc Tử Tuyền bỗng dưng thụt tay lại, cố ý để anh bắt hụt.
“Tống Vực.” Cổ họng Mạc Tử Tuyền bật thanh âm rõ ràng, nhấn nhá từng câu chữ,“Lâm vào hoàn cảnh lúc đấy, lấy Tống Hạo là con đường duy nhất của em. Em không cố ý khiến anh rơi vào tình cảnh khó xử, cũng không muốn làm anh tổn thương. Anh cũng biết hoàn cảnh gia đình em mà, rất nhiều việc bản thân em không thể làm chủ, không có quyền lựa chọn. Tuy bây giờ tất cả đã lỡ làng, nhưng em vẫn muốn nói, từ đầu đến cuối, em không hề yêu Tống Hạo. Trong cuộc hôn nhân ấy, em chẳng khác nào người bị hại.”
Ngoài trời mưa rơi tí tách, nhiệt độ càng lúc càng xuống thấp, ánh mắt rét buốt của Tống Vực hòa cùng thời tiết giá lạnh đông cứng toàn thân Mạc Tử Tuyền.
“Xin anh……” Mạc Tử Tuyền gắng gượng biểu đạt ý tứ, giọng điệu chất chứa nỗi oán thán,“Đừng chán ghét em, cũng đừng…… bỏ mặc em. Vì cớ gì em bám trụ Tống gia. Chính anh là người hiểu rõ nhất. Xin anh…đừng chà đạp chút tôn nghiêm cuối cùng của em, được không anh?”
“Chị dâu à, chuyện chị đi hay ở, đó là chuyện riêng của chị, chẳng ai ép uổng hết.” Tống Vực lạnh nhạt đáp: “Còn tôn nghiêm ư? Đó là thứ luôn nằm trong tay chị. Nó còn hay mất phụ thuộc cách ăn ở, hành xử của chị đấy. Thêm nữa, đừng mặt dày, tự cường điệu bản thân là người bị hại. Chị tưởng tôi là thằng ngu à, tưởng tôi không biết năm đó, trong đầu chị toan tính những thứ gì hay sao? Sau khi gả cho anh tôi, chị vơ vét biết bao nhiêu là lợi ích, giờ lại mạnh mồm bảo mình là người bị hại? Hành vi này nên gọi là gì? Vừa ăn cướp vừa la làng phải không?”.
Mạc Tử Tuyền giận run người, tức tối nhón chân nắm cổ áo Tống Vực: ” Anh nhất quyết phải dùng thái độ khinh miệt, trào phúng để thoái mạ em sao? Em đã nói hàng trăm lần rồi, rằng em không còn sự chọn lựa nào khác. Anh vẫn ngoan cố đổ mọi tội lỗi lên đầu em, anh đối xử tuyệt tình như vậy, thử hỏi có công bằng với em không?!”
“Thế thì…chị muốn tôi dùng thái độ nào đối xử với chị?” Tống Vực cong cong khóe môi, nhưng dưới đáy mắt là một vùng hoang vu, lạnh lẽo. Anh cúi đầu, nhìn chòng chọc vào sắc mặt xám nghoét của Mạc Tử Tuyền, đè thấp giọng,“Hả?”
Mười ngón tay Mạc Tử Tuyền lẳng lơ trườn miết trên đôi vai Tống Vực, cặp mắt lúng la lúng liếng, đôi môi trái tim phả ra hơi thở mời gọi thắm thiết, gần như dán sát bờ môi Tống Vực.
“Em muốn tất cả trở về vị trí vốn có của nó, em khao khát ánh mắt anh luôn tồn tại bóng hình em, mong muốn anh vĩnh viễn bên em.”
Tống Vực sa sầm mặt, hất chị ta ra rồi dùng tay phủ sạch cổ áo và hai bên vai, “Chị dâu, làm ơn chú ý thân phận và lời ăn tiếng nói. Đừng hành động nh