XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341694

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1694 lượt.

ư một đứa dở hơi, nói mấy câu hồ đồ tự khiến mình bẽ mặt.”
“Bẽ mặt ư? Đã là gì so với cảm giác phải trơ mắt nhìn anh và con nhỏ Mục Táp diễn trò tình cảm mùi mẫn?” Mạc Tử Tuyền liến thoắng: “Anh có bao giờ đoái hoài đến cảm nhận của em chưa? Anh thật sự không hề quan tâm đến em nữa? Em không tin. Tống Vực, kì thật chúng ta kẻ tám lạng, người nửa cân thôi. Hiện tại anh cũng dùng hôn nhân để trừng phạt em đấy, đúng không? Chẳng nhẽ anh dám thừa nhận, anh quả thật yêu thương Mục Táp?”
“Chuyện tôi yêu ai hay ghét ai, chưa đến lượt cô xía vô.”
“Anh căn bản không yêu cô ta. Anh chọn cô ta như một người thích hợp đóng vai trò của bà vợ hình thức, cùng anh sinh hoạt qua ngày. Với anh, hôn nhân chỉ là một kiểu ứng phó với gia đình, với xã hội, với sự phát triển tất yếu của đời người.”
*
Mục Táp ngồi một mình chơi trò “Tống tiên sinh” và “Tống phu nhân” thật lâu. Lát sau, cô nhận được điện thoại của ông Mục Chính Khang. Ông chúc mừng sinh nhật cô, đoạn hỏi thăm vài câu, sau chuyển máy cho bà Kiều Tuệ Tuệ. Kiều Tuệ Tuệ vui vẻ nói, Táp Táp, chúc con sinh nhật vui vẻ.
Quả nhiên là sinh nhật, có thể nhận được nhiều lời chúc phúc.
Cô đột nhiên nhớ tới mẹ cô – bà Trình Hạo Anh. Nếu bà còn sống thì tốt quá, thể nào bà cũng tự tay làm một cái bánh ngọt, chuẩn bị thêm một bàn đầy ắp thức ăn, nở nụ cười hiền hậu, hân hoan nói :“Mừng công chúa của mẹ thêm một tuổi mới!”
Mục Táp đứng dậy, đi đến cạnh cửa sổ, vén tấm rèm che cửa, ngắm nhìn làn mưa trắng xóa:“Mẹ ơi, bây giờ con gái mẹ sống rất tốt, mẹ không cần lo lắng nữa.”
……
“Mẹ có thắc mắc con rễ của mẹ là người thế nào không? Để con kể mẹ nghe nhé. Ừm…anh ấy rất tốt, không giống tuýp đàn ông mà ngày trước con mường tượng. Anh ấy là người sống có trách nhiệm, là người chồng biết yêu thương, chiều chuộng vợ. Đặc biệt, anh ấy thông minh lắm, biết thiết kế trò chơi dỗ con vui vẻ……”
Sinh nhật hằng năm, Mục Táp đều tìm một nơi yên tĩnh, một mình tâm sự với mẹ. Cô sẽ hàn huyên về những việc trọng đại suốt một năm qua. Quá trình học tập hay công việc của bản thân, tính cách điển hình của bạn bè, kể cả những chuyện linh tinh, vụn vặt trong cuộc sống mà cô bất chợt nhớ tới trong quá trình kể. Vì thế, cô có thể trò chuyện cùng bà rất lâu. Nói một hồi, tâm trạng cô dần tươi tỉnh, phấn chấn hơn, tựa hồ mẹ thật sự ngồi đối diện với cô, cười mãn nguyện nghe cô kể chuyện.
Tiếng khoá mở cửa vang lên.
Mục Táp ngừng ngay việc trút bầu tâm sự, đi ra phòng khách.
Tống Vực về nhà, tay cầm túi quà nho nhỏ, áo khoác dính lấm tấm nước mưa, trên thái dương và vầng trán cũng ươn ướt.
Mục Táp vội vàng lấy khăn giúp anh lau khô, anh thuận đà nắm tay cô, đặt túi quà vào:“Bánh bơ nướng mới ra lò. Anh nhớ hình như em mê món này.”
Mục Táp kinh ngạc, háo hức mở túi, quả nhiên là món bánh bơ cô mê tít. Cô suýt nữa nhảy cẫng lên hoan hô, kìm lòng chẳng đặng, tham lam lấy một khối bánh bỏ vào miệng. Hương bơ thơm phưng phức, hoà quyện vị sữa béo ngọt, thêm mùi thanh dịu của trái cây lan toả nơi đầu lưỡi, hạnh phúc từ khoang miệng len lỏi tận trái tim.
“Ngon thật đấy.” Đáy lòng cô thốt lời cảm thán,“Không ngờ sinh nhật năm nay, em may mắn nhận được nhiều món quà tuyệt vời quá.”
Tống Vực thân thiết vuốt ve đỉnh đầu cô: “Vợ anh dễ dàng thoả mãn ghê, rất dễ nuôi.”
“Đúng rồi.” Mục Táp xém quên béng chuyện hệ trọng , sốt sắng hỏi,“Mẹ thế nào rồi anh? Sức khoẻ vẫn ổn chứ?”
“Chưa rõ nữa. Phải đợi cuộc kiếm tra ngày mai coi sao. Mai anh chở mẹ đến bệnh viện.”
“Ồ! Ngày mai em phải tới công ty trình diện,” Mục Táp băn khoăn hỏi,“Hay là…em xin phép nghỉ nhé?”
Có điều… ngày đầu đi làm đã mở miệng xin nghỉ, thể nào cũng gây ấn tượng xấu.
“Thôi em, có anh và chị dâu đi cùng mẹ rồi, chắc không xảy ra vấn đề gì đâu.” Tống Vực cởi áo khoác vứt đại trên ghế, rót ly nước uống.
“Dạ. Nhưng nếu xuất hiện tình huống không tốt, anh nhớ gọi em liền nha.”
“Ừm.” Tống Vực buông ly nước, tới gần Mục Táp, cúi đầu dò xét vẻ mặt áy náy của cô, khẽ bật tiếng cười,“Vẻ mặt của em khiến anh liên tưởng đến chú mèo trong bộ phim hoạt hình ngày bé anh hay xem. Biểu cảm cả hai y chang nhau.” Nói đoạn, anh dịu dàng mơn trớn tóc cô, hưởng thụ xúc cảm mềm mượt. Sau, môi anh ghé sát tai cô, thoát ra âm thanh đầy từ tính, như thể dẫn xuất men rượu nồng,“Sao biểu cảm của em phong phú thế. Tuy lo lắng, nhưng nhìn cứ ngô ngố.”
Mục Táp bĩu môi:“Mẹ đột ngột sinh bệnh, em đang sốt ruột đấy”
Từ khi bà Trình Hạo Anh qua đời vì bệnh tật, Mục Táp dần bận tâm đến thể trạng của những người lớn tuổi. Cô thực lòng cầu mong thân thể bà Tống luôn được khoẻ mạnh.
Tống Vực nghe vậy, thình lình nhìn cô hau háu, rồi véo yêu chóp mũi nhỏ, tay anh thuận thế trượt xuống, nâng cằm cô lên, dùng tí lực ép cô hé miệng, lưỡi anh tức khắc xộc vào, ung dung nhấm nháp hương vị tuyệt hảo .
Vì bà Tống đột ngột ngất xỉu, nên bác sĩ yêu cầu phải nằm viện quan sát mấy ngày. Tống Vực thông qua quan hệ, sắp xếp phòng bệnh cao cấp nhất.
Bởi Mục Táp gia nhập công ty mới nên khá bỡ ngỡ khi tiếp xúc với công v