Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
iệc, cần thời gian làm quen và thu xếp. Mấy buổi đầu, ngày nào cô cũng tan tầm lúc sáu giờ chiều. Ngay cả như vậy, cô vẫn ráng tranh thủ thời gian nghỉ trưa đi thăm mẹ chồng.
Lúc cô đến, Mạc Tử Tuyền đang ngồi bên giường, bón cơm cho bà Tống. Bà Tống thấy Mục Táp, nhoẻn miệng cười, đon đả tiếp đón.
Mục Táp hỏi han tình trạng sức khoẻ của bà. Bà nói không sao cả, hết thảy đều bình thường, là do Tống Vực thích làm lớn chuyện, răm rắp nghe theo lời bác sĩ, ép bà nhập viện quan sát. Bà không lay chuyển được thằng con cứng đầu ấy, đành tự nhủ, quên đi, nằm viện thì nằm viện, mấy ngày sẽ trôi qua nhanh thôi. Để tụi nhỏ an tâm, bà tạm nhân nhượng vậy.
“Em ăn chưa?” Mạc Tử Tuyền mỉm cười, hỏi Mục Táp,“Chị có ninh canh, hương vị cũng không tệ, em uống một bát nhé?” Không đợi Mục Táp đối đáp, chị ta liền đứng dậy, múc bát canh trong cà mèn, đưa Mục Táp.
Mục Táp vì tiết kiệm thời gian chạy tới đây, chỉ ăn qua quýt ổ bánh mì trong taxi. Hiện giờ, bụng rỗng réo rắt biểu tình, có bát canh nóng thì còn gì bằng. Cô cảm kích tiếp nhận, nói cảm ơn.
Hương vị tuyệt vời, mùi thơm vấn vít quanh chóp mũi, rót xuống dạ dày khiến cả người ấm áp, bất tri bất giác, Mục Táp đã uống sạch bát canh ngon. Lát sau, cô ngại ngùng đứng dậy:“Chị ơi, em đi nhờ toilet chút.”
“Trong kia đấy em.” Mạc Tử Tuyền chỉ gian phòng nhỏ phía trong.
Mục Táp xoay người, bước nhanh vô toilet.
Tiếng gõ cửa vang lên, y tá đẩy xe dụng cụ tiến vào, tiêm thuốc cho bà Tống. Mạc Tử Tuyền khách khí nói; “Phiền toái chị quá, mạch máu của mẹ tôi rất nhỏ, hơi khó tìm.”.
Cô y tá cười nói:“Bác Tống, cô con dâu này của bác thật khiến người khác phải ước ao, ghen tỵ đấy. Bác xem xung quanh đây, bệnh nhân nào cũng tìm hộ lí chăm sóc, chỉ có con dâu bác nhất quyết không mời hộ lí, tự mình ngày đêm túc trực tại bệnh viện, săn sóc bác từng bữa ăn giấc ngủ. Tụi con nhìn mà ngưỡng mộ quá. Người đâu mà đẹp người đẹp nết, muời phân vẹn mười.”
Bà Tống cười hòa ái:“Đúng vậy, có được mấy nàng dâu tốt là phúc phần của tôi.”
Y tá vừa tiêm thuốc vừa tán gẫu với Mạc Tử Tuyền:“Lát nữa tan tầm, chồng chị có ghé qua không?”
Vừa vặn, Mục Táp bước ra. Cô y tá nghe tiếng động, bèn ngước mắt nhìn, vẻ nghi hoặc tức thời xuất hiện.
Mạc Tử Tuyền nhìn thoáng qua Mục Táp, đoạn thu hồi ánh mắt, chủ động giải thích :“Chị nhầm rồi. Người đó không phải là chồng tôi, là em chồng mới đúng.”
Bà Tống lập tức giới thiệu:“Đây là con dâu thứ của tôi. Con bé rất ngoan hiền, hiếu thuận.”
Mục Táp đi tới, ngồi xuống, khẽ gật đầu chào cô ta, rồi giúp bà xoa bóp cánh tay.
Cô y tá cười xòa, nói xin lỗi vì mình hiểu nhầm.
Tiêm thuốc xong, cô y tá đẩy xe đi. Mạc Tử Tuyền bón bà Tống uống thuốc, nói với Mục Táp:“Sắp đầu giờ chiều rồi, em mau về công ty đi. Chỗ này đã có chị, em không cần lo lắng.”
Mục Táp ngẩng đầu, nhìn đồng treo tường, gần một giờ, còn nấn ná thì sẽ trễ mất. Cô bèn dặn dò bà Tống vài câu, hứa trưa mai đến thăm bà, rồi mới cầm túi xách đứng dậy.
Di động trong túi đúng lúc đổ chuông, cô lấy ra xem, là Tống Vực gọi. Nhận máy, anh hỏi cô đang ở đâu.
“Dạ. Em đang ở bệnh viện, giờ về công ty nè.” Mục Táp vừa nói chuyện vừa mở cửa,“Được rồi, được rồi, em sẽ cẩn thận mà. Gớm, làm như em là con nít không bằng.” Cô quay đầu, dợm vẫy tay chào Mạc Tử Tuyền, nhưng ngoài ý muốn, phát hiện vẻ mặt chị ta rất khác lạ.
Tuy nhiên ngay giây tiếp theo, Mạc Tử Tuyền tức tốc điều chỉnh cảm xúc, khẽ gật đầu, dùng khẩu hình nhắc nhở cô đi đường cẩn thận.
Mục Táp ra khỏi bệnh viện, đón taxi về công ty. Ngồi trên xe, cô gác tay trên thành cửa, định chợp mắt vài phút. Nhưng chẳng biết thế nào, vừa khép hai mắt, tâm trí cô liền ào ạt hiện lên thần sắc khi nãy của Mạc Tử Tuyền. Cô trông thấy rõ, ánh mắt chị ta lóe tia chán chường, hắt hủi. Sắc mặt dữ dằn như thể vẻ méo mó của mấy kẻ chơi bùa ngãi, dùng kim ghim vào hình nhân. Chẳng nhẽ cô nhìn nhầm?
Xác suất nhìn nhầm rất thấp, khoảnh khắc đó…. Vẻ mặt Mạc Tử Tuyền hệt như hình ảnh của cảnh phim quay chậm, tái hiện trong trí nhớ cô.
Lạnh lùng, tàn ác…Biểu hiện như với kẻ thù không đội trời chung. Nhưng khi cô đương bàng hoàng, tất cả liền tan thành mây khói. Một khuôn mặt thanh lệ tuyệt trần, từ ái dễ gần lại phản vào mắt cô.
Rốt cuộc là sao đây? Là cô quá nhạy cảm, hay cô đã vô tình đắc tội Mạc Tử Tuyền.
Bác sĩ chẩn đoán bà Tống bị xuất huyết não, sau khi trải qua đợt trị liệu, bệnh tình tạm thời được khống chế. Mọi người dần an tâm hơn.
Bà Tống không quen nằm viện. Bà chê không khí nơi đây ngột ngạt, bít bùng quá. Suốt ngày bị tra tấn bởi mùi thuốc sát trùng gay mũi. Buổi tối thì liên tục mất ngủ vì không quen giường, nên bà khăng khăng đòi xuất viện. Tống Vực hỏi ý chủ nhiệm khoa, nhận được lời đảm bảo của ông ta, mới đồng ý với bà.
Ngày bà Tống xuất viện, Mục Táp tranh thủ giờ nghỉ trưa chạy tới bệnh viện. Cửa phòng bệnh chỉ khép hờ, cô nhẹ nhàng đẩy cánh cửa, đập vào mắt là hình ảnh:
Bà Tống ngồi xe lăn, Tống Vực khom người,