Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.
ột quyển sách, thấy một câu thơ nói về hoa mai và hoa đào, tám chữ nghe rất êm tai: Dĩ ngộ mai ước, mạc phụ đào hoa*.”
*câu này nôm na là: Lỡ hẹn hoa mai thì đừng phụ hoa đào. Ý nói, con người nên có cái nhìn thoáng. Đừng chỉ chăm chăm, sa lầy vào một thứ. Thay vì bỏ thời gian chờ thứ đấy xuất hiện lần nữa, chúng ta hãy nhìn xa trông rộng hơn, ắt hẳn xung quanh vẫn còn nhiều thứ đẹp không kém.
Tống Vực cúi đầu, dịu dàng in nụ hôn lên trán cô, xoáy sâu vào đôi mắt cô, trả lời:“ Quả thực rất êm tai.”
*
Tuần giữa tháng, Mục Táp mua ít thuốc bổ về thăm hai ông bà bên Mục gia.
Lúc ông Mục Chính Khang mở cửa, giọng điệu đầy rẫy sự mỏi mệt: “Táp Táp về đấy à?”
Mục Táp nhạy cảm phát hiện điều bất thường. Vào phòng khách, cô trông thấy bà Kiều Tuệ Tuệ ngồi trên sô pha, tay che trán, hai mắt khép chặt, sắc mặt nhợt nhạt, xanh xao.
Mục Táp đem mấy gói thuốc thả lên bàn, nhẹ giọng hỏi ông Mục:“Trong nhà xảy ra chuyện hả bố?”
Mục Chính Khang thở dài, toan mở miệng. Kiều Tuệ Tuệ bỗng nhiên mở mắt, âm thanh khàn đặc :“Lão Mục!”
Mục Chính Khang nghiêng đầu nhìn bà, chau mày:“Bà sao thế? Táp Táp có phải người ngoài đâu? Sao phải giấu nó?”
Hai cánh môi Kiều Tuệ Tuệ run bần bật, cuối cùng không ngăn ông nữa.
Mục Chính Khang kéo Mục Táp qua một bên, thấp giọng kể lại chuyện Mục Kiều bị sảy thai.
Mục Kiều sẩy thai trong tình trạng chẳng hề hay biết bản thân đang mang thai, hằng ngày vẫn vô tư diện giày cao gót đi làm. Ngày đó, Mục Kiều dùng thang máy chuyển tài liệu xuống tầng trệt. Xui xẻo thay, thang máy phát sinh trục trặc, dừng giữa chừng.
Mục Kiều vốn mắc chứng sợ hãi khi bị giam cầm, tức thời lồng ngực co thít chặt, ngột ngạt không thở nổi…Lúc nhân viên sửa chữa mở cánh cửa thang máy, liền nhìn thấy cảnh tượng, Mục Kiều ngã sõng soài, hôn mê bất tỉnh, sắc mặt trắng bệch, sắc máu đỏ thẫm dần xâm chiếm lớp váy màu xám tro.
Đồng nghiệp công ty hốt hoảng đưa cô ta tới bệnh viện. Bác sĩ chẩn đoán, cô ta mang thai hơn một tháng, bởi vì thiếu thận khí, khí huyết lưỡng hư mà sảy thai.
Mục Kiều triệt để ngớ ngẩn, ngay cả muốn khóc cũng không có cảm xúc hay động lực để khóc. Ngược lại, bà Kiều Tuệ Tuệ luôn âm thầm lau nước mắt ứa mi. Tâm tình ông Mục Chính Khang xuống dốc trầm trọng, liên tục tìm đến khói thuốc độc hại.
Mấy ngày nay, Cảnh Chí Sâm luôn túc trực tại bệnh viện, hòng an ủi, xoa dịu cảm xúc Mục Kiều nhưng hiệu quả không cao. Mục Kiều buồn rười rượi, mặt mày ỉu xìu, xuôi xị, tự nhốt mình trong ốc đảo riêng. Giây phút gặp chuyện không may, hình ảnh máu tươi lênh láng dọa cô ta sợ chết khiếp. Ở bệnh viện, tận tai nghe thấy lời bác sĩ nói, thần trí cô ta tức khắc nổ tung nổ tóe. Mọi suy nghĩ liền trì trệ, cả người như chới với giữa mép bờ vực thẳm.
Mục Táp lên lầu thăm Mục Kiều, thấy em gái ngồi ngay đầu giường, mái tóc xoăn dài xõa xuống tận eo. Sắc mặt tái xanh, sắc môi nhợt nhạt, đầu cúi gằm, không biết đang suy nghĩ gì.
“Kiều Kiều.” Mục Táp đến ngồi cạnh, giúp Mục Kiều xếp gọn chăn ga bừa bãi,“Em muốn ăn gì không? Nói chị nghe, chị mua cho em.”
Mục Kiều chậm chạp ngẩng đầu, rồi lại lắc lắc đầu.
Mục Táp ngồi trong phòng rất lâu. Mãi tới khi Mục Kiều than vãn mệt mỏi, muốn nằm ngủ. Cô lập tức đứng dậy, đắp chăn cho Mục Kiều, dém gọn kĩ càng, mới nhẹ nhàng nhấc chân, rời phòng.
Lúc ra ngoài, đúng lúc thấy ông Mục Chính Khang bưng tách trà đi lên. Ông chỉ cánh cửa thư phòng, ý bảo cô vào đó.
Mục Táp theo bố đi vào. Ông Mục Chính Khang thả mình xuống chiếc ghế dựa, nặng nề thở dài, đôi mắt già nua khó nén tia mỏi mệt. Ông tháo mắt kính, quệt nhẹ sống mũi, sau nghiêm túc nhìn Mục Táp, nói lời chân thành thấm thía: ” Con à, phụ nữ các con nên có ý thức tự bảo vệ thân thể và sức khỏe của mình. Trăm ngàn lần đừng lặp lại bi kịch của em gái con. Nếu vợ chồng con chưa muốn có đứa nhỏ, thì nên chuẩn bị kĩ lưỡng các biện pháp an toàn.”
Đây là lần đầu tiên, Mục Chính Khang thẳng thắng trao đổi với Mục Táp về vấn đề tương đối tế nhị này. Lúc nói chuyện, ông có chút mất tự nhiên, nhất là khi nói câu “Nếu…nếu lúc làm, Tống Vực hấp tấp quên mất, con phải nhắc nhở liền”, có lẽ ông quá xấu hổ, bèn uống gấp ly nước, kết quả…bị sặc .
Mục Táp tiến tới sau lưng ông, dịu dàng vỗ vỗ lưng ông, nói:“Bố đừng lo lắng quá, vợ chồng con đều có ý thức cao trong vấn đề này, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
“Quả thật, con thành thục, hiểu chuyện hơn con bé Kiều Kiều.” Mục Chính Khang nói,“Xảy ra chuyện bất trắc, gia đình tiểu Cảnh càng có thành kiến với Kiều Kiều. Gọi điện thoại, họ liên tục vặn hỏi rốt cuộc nguyên nhân mất đứa bé là gì? Là do cảm xúc bị kích động, công việc vất vả hay thể chất Kiều Kiều không tốt. Nếu là nguyên nhân cuối, họ bảo nhà ta nên đưa Mục Kiều đến bệnh viện làm kiểm tra sức khỏe toàn diện, tránh tổn hại về sau…… Haizz, lời họ nói, ngoài mặt hay trong mặt, đều hiển lộ ý tứ khiển trách chê bai con ạ.”
Mục Táp ở lại an ủi ông vài câu. Hai bố con hàn huyên hơn một giờ mới r