Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341706

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1706 lượt.

a khỏi phòng.
Xuống lầu, Mục Táp thấy bà Kiều Tuệ Tuệ vẫn ngồi trên sô pha, dung nhan tiều tuỵ, hốc hác. Vẻ tươi cười, dịu dàng ngày xưa đã tắt lịm. Ánh mắt bà mông lung, mịt mờ, khiến Mục Táp xót lòng. Mục Chính Khang rì rầm nói “Dì Kiều của con lần này bị đả kích rất nặng. Mấy đêm nay liên tục mất ngủ, ban ngày bà ấy cứ bải hoải ngồi một chỗ thế đấy.”
Mục Táp gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Mục Chính Khang ngán ngẩm lắc đầu, thở dài thườn thượt, tiễn cô ra cửa.
Về nhà chuyến này, tâm tình Mục Táp trở nên buồn bực, bước chân cô nặng nề trải dài trên con đường của tiểu khu, đầu cúi thấp, ngắm nhìn lá cây thưa thớt trên đường.
Đằng trước, chiếc xe Bentley màu xám bạc tiến dần về phía cô. Nhìn thấy Mục Táp, người đàn ông dừng xe lại, hạ thấp kính cửa, ló đầu kêu tên cô.
Mục Táp nhướng mắt, liền thấy gương mặt Cảnh Chí Sâm.
Cảnh Chí Sâm lập tức xuống xe, sửa sang lại cổ áo, rảo bước tới chỗ cô.
“Táp Táp.” Anh ta mở miệng.
Người đàn ông này vẫn chỉn chu như ngày thường, vận âu phục, giày da sáng bóng, toàn thân toát lên khí chất tao nhã, nổi bật phong phạm thân sĩ. Áo sơ mi bên trong trắng tinh sạch sẽ, phẳng phiu không tí nếp nhăn. Đôi mắt anh ta rất sáng, chuyên chú nhìn Mục Táp, tỏa đầy tia mị lực.
Tựa như…việc Mục Kiều sẩy thai, không hề ảnh hưởng đến anh ta.
“Nhớ quan tâm, săn sóc em gái tôi.” Mục Táp nói đơn giản.
Cảnh Chí Sâm thoáng bần thần, lập tức cười cười bất đắc dĩ:“Anh biết Kiều Kiều bị đả kích, tổn thương rất nhiều. Em yên tâm, anh sẽ bầu bạn bên cạnh em ấy, giúp em ấy vượt qua khó khăn.”
Lại nói, sự việc ngoài ý muốn lần này, đa phần là lỗi của Cảnh Chí Sâm. Đêm đó, anh ta uống say khướt, lòng nôn nao khó nhịn, hoàn toàn mất tự chủ. Động tác anh ta suồng sã, hoang dại hơn lúc thường. Khi ngọn sóng cao trào vẫy gọi, anh ta lâng lâng giữa cơn lốc xoáy quay cuồng, luyến tiếc rời bỏ nơi đào nguyên ấm áp, cuối cùng trút toàn bộ bên trong Mục Kiều.
Khoảnh khắc nghe tin Mục Kiều sẩy thai, đáy lòng anh ta ngổn ngang trăm mối cảm xúc. Ngực như bị viên đá tảng to đùng nện trúng, anh ta hối hả chạy tới bệnh viện. Và khi nghe kết quả cuối cùng, viên đá ấy liền vỡ toang, tạo thành vô số khe hở. Trong đó, có khe hở mang tên là nhẹ nhõm.
Tại sao nhẹ nhõm? Chính bản thân anh ta biết rõ, vì anh ta chưa chuẩn bị tinh thần để làm ông bố trẻ.
Mục Táp gật đầu, lách qua người anh ta, tiếp tục đi. Cảnh Chí Sâm dõi mắt trông theo bóng lưng cô dần xa khuất, môi mím chặt, không thốt nên lời.
Từng vô số lần, chỉ cần anh ta ngoái đầu, liền thấy Mục Táp nở nụ cười xán lạn, lấp lánh vẻ chân thành tha thiết. Cô luôn sát cánh bên anh ta, cùng anh ta theo đuổi những mục tiêu sự nghiệp. Còn hiện tại, anh ta chỉ có thể bất lực ngóng trông bóng lưng mảnh khảnh của cô dần tiêu biến. Sự thật trớ trêu này khiến nội tâm anh ta xuất hiện lỗ hổng.
Anh ta tự hỏi lòng, tại sao suốt bốn năm kề vai sát cánh, anh ta không chịu một lần tìm hiểu kĩ càng mong ước thật sự của bản thân? Vì sao không sớm nhận ra, hình bóng người con gái ấy đã giăng kín đáy lòng anh ta?
Cảnh Chí Sâm đứng như trời trồng, gương mặt viết đầy hai chữ hối hận.
*
“Vì thế, bố lo sợ chúng ta không chuẩn bị tốt biện pháp phòng tránh ?” Tống Vực đặt tách trà xuống bàn, thản nhiên hỏi lại Mục Táp.
Mục Táp gật đầu.
Tống Vực nhoẻn miệng cời:“Anh không cẩu thả đến mức ấy.”
“Sạo ạ?”
“Không cẩu thả đến mức bắt em một mình chịu khổ.”
Mục Táp nở nụ cười: “Em tin anh.”.
“Thế em muốn sinh con chưa?” Tống Vực hỏi.
“Sinh con…… hiện tại em chưa nghĩ tới.” Mục Táp hỏi lại,“Anh muốn à?”
“Tạm thời anh chưa lên kế hoạch cho việc này.” Tống Vực thâm trầm nhìn cô, cười như không cười,“Trừ khi em cấp bách muốn sinh con cho anh.”
Mục Táp:“……”
Tống Vực không chòng ghẹo cô nữa, cúi đầu nghịch nghịch bàn cờ:“Đến đây nào. Chúng ta đánh một ván đi, ai thua sẽ trồng chuối.”
“Vì sao lại trồng chuối?” Mục Táp vừa tò mò vừa luýnh quýnh hỏi.
“Ờ, đây là thói quen cá cược của anh và mấy người anh em khi mới bắt đầu hợp tác làm ăn. Đánh cờ, chơi poker, trò chơi hay đá bóng ..mọi hạng mục đều lấy trồng chuối làm hình phạt cho người thua cuộc. Sỡ dĩ bắt trồng chuối là có lí do hẳn hoi đấy nhé. Trồng chuối giúp bổ sung lượng máu lên não, giúp tiêu hóa và bài tiết tốt nữa.” Tay Tống Vực xoay xoay con cờ màu đen, hỏi,“Em không thích trồng chuối hả?”
“Không thích.”
“Vậy thì người thua phải tưới nước, chăm sóc hoa mỗi ngày .” Anh đổi cách thức nhẹ nhàng hơn.
“Vâng ạ.” Mục Táp đồng ý. Tuy nhiên cô hoài nghi cơ hội thắng của mình chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Quả nhiên, chơi bốn ván, Mục Táp thua cả bốn, hơn nữa, thua một cách thảm hại. Thời gian bại trận của ván sau ngắn hơn ván trước. Tống Vực chỉ cần giở chút thủ đoạn, cô liền thua sạch bách. Sự chênh lệch này khiến Mục Táp tự ái nặng.
Bắt đầu ván thứ năm, Tống Vực mỉm cười đề nghị:“Anh nhường em mười quân cờ nhé?”
“Em không thèm. Anh không cần cố ý nhường em. Như thế là sỉ nhục em đấy.” Mục Táp nhíu mày, thận trọng nghiên cứu ván cờ, biểu cảm như thể đang đứng gi