Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1726 lượt.
ữa trung tâm trận địa.
Tống Vực thoải mái ra cờ, rồi điềm nhiên quan sát cô.
Cô tập trung nhìn chăm chú, mi tâm nhíu sát, bất giác dẩu đôi môi đỏ thắm, quai hàm trắng nõn phúng pha phúng phính, chần chừ đi bước tiếp theo…… Bỗng nhiên, trán cô bị búng một cái. Mục Táp ăn đau, nhướng mắt, đón nhận ánh mắt đen thẫm của Tống Vực.
“Sao lại búng em? Em đang tập trung cao độ đấy nhé, cấm anh quấy nhiễu lòng quân.” Mục Táp quả thật có chút đau, bèn lấy tay day day giữa trán.
Tống Vực bật cười, nheo mắt nói:” Dọa em rồi ư? Cái này không trách anh được. Ai biểu dáng vẻ em xem cờ, hệt như cún con nhìn thòm thèm cái bánh bao thịt.”
“Nói bậy.”
“Em thật sự rất đáng yêu.”
“Hả?”
“Hôn một cái nào.” Anh nhoài người, vươn cánh tay giữ chặt gáy cô, chuẩn xác bắt lấy môi cô.
Vừa nãy thấy cô bĩu môi, bộ dạng y chang mấy đứa bé ăn củ ấu, nho nhỏ, hơi nhếch lên. Anh nhìn mà chỉ muốn cắn một phát.
Mục Táp thua trắng năm ván, đành thực hiện nhiệm vụ, cầm cái siêu đi tưới hoa. Hoa phấn trồng ngoài cửa sổ tỏa hương thơm tự nhiên, làm dịu và giúp tinh thần người ta khoan khoái.
Mục Táp vừa tưới nước vừa đắn đo suy ngẫm, nhằm tìm ra nguyên nhân thất bại thảm hại, rốt cuộc là cô đi sai nước cờ nào…… Tống Vực lặng thinh tiến tới phía sau cô, đôi tay nhẹ nhàng vòng quanh eo cô, thấp giọng hỏi:“Không cam lòng?”
“Ừm!”
“Lần sau cho em cơ hội thắng.”
“Không cần, anh không được phép cố ý nhường em nửa nước cờ, hành động đấy là nhục nhã đối thủ.”
Tống Vực cười khẽ, dí mũi sát cổ cô:“Anh thích mùi hương này.”
“Mùi hoa phấn.”
“Không phải.” Anh trả lời dứt khoát, vùi sâu đầu vào cần cổ mảnh dẻ, cắn nhẹ một cái,“Hoa có mùi của hoa, em có hương thơm của riêng em.”
Trái tim Mục Táp đập rộn ràng, cái siêu trong tay bị lệch đi, hiển nhiên tưới nước ra ngoài.
“So về mùi hương hay độ xinh đẹp, phụ nữ chân thật, sống động hơn hẳn những bông hoa.” Anh vừa thì thào, vừa thu hẹp đôi tay, ôm sít sao cô trong lòng, thanh âm trầm thấp trôi lượn lờ xuống đáy tai cô,“Đúng không em?”
Nhịp tim Mục Táp tăng đột biến, đập mãnh liệt không dứt.
Sáng thứ bảy, Tống Vực phải đến công ty họp, Mục Táp ru rú ở nhà xem phim giết thời gian. Chừng mười giờ, cô vào phòng bếp, mở cửa tủ lạnh tìm đồ ăn, lại thấy bên trong chất đầy nguyên liệu tươi sống. Cô bỗng dưng hứng trí, bèn bắt tay nấu vài món ăn đem đến chỗ Tống Vực.
Vì muốn cân bằng dinh dưỡng hợp lí, Mục Táp nấu hai món mặn và hai món rau dưa, khéo léo đặt trong hộp bento xinh xắn, có khuôn hình là mặt trứng tròn trĩnh. Cô cắt thêm vài lát hoa quả trang trí xung quanh. Thoạt nhìn, hộp cơm đầy đủ màu sắc, kích thích thị giác lẫn vị giác.
Đến công ty của Tống Vực, Mục Táp vừa vặn chạm mặt thư kí Aimee. Lần trước Tống Vực dẫn cô tới đây, đã giới thiệu Aimee là thư kí riêng của anh. Cô nhớ kĩ Aimee có dáng người thon thả, làn da màu lúa mạch. Mỗi khi cười rộ lên, ánh mắt cô ấy sẽ cong híp lại, hệt như hình ánh trăng lưỡi liềm
Aimee dẫn Mục Táp đến thang máy chuyên dụng, dẫn thẳng tới phòng làm việc của Tống Vực. Biết mục đích của Mục Táp, Aimee bèn cười nói:“Tốt quá, sếp tổng còn chưa dùng cơm, chắc giờ bụng đã đói meo.”
Phòng làm việc của Tống Vực mở toan cửa, bên trong còn có người khác. Aimee lịch sự gõ gõ cánh cửa, mở miệng: “Sếp ơi! Vợ sếp tới nè.”.
“Ối giời, em đùa đấy hả? Lần này em vô mánh lớn mà keo kiệt thế ư?”
Tống Vực mở ngăn kéo, lấy ra tấm thẻ, đưa Ngu Nhiên:“Hai người tới nhà hàng Cẩm Tú ăn hải sản đi. Đây là tấm thẻ ông chủ nhà hàng tặng tôi, ưu tiên giảm năm mươi phần trăm trong vòng nửa năm. Cứ ăn thoải mái, ăn xong thì bảo họ ghi sổ tên tôi.”
“Vậy chúng em không khách sáo nhé.” Ngu Nhiên hớn hở nhận tấm thẻ.
Bọn họ đi rồi, Mục Táp vừa mở hộp thức ăn, vừa hỏi Tống Vực bọn họ là ai. Vì sao mấy lần trước cô tới công ty mà không gặp.
“Hai người ấy là bạn anh, mới từ thành B trở về, chủ động đến đây thăm anh.” Nói đoạn, Tống Vực đi tới, xắn cao cổ tay áo, tiếp lấy món canh trên tay Mục Táp, đặt xuống mặt bàn,“Thượng Minh là chuyên gia trong lĩnh vực nghiên cứu phát triển. Đầu óc cậu ấy rất linh hoạt, thường xuyên đề ra những sáng kiến độc đáo, là nhân tài nổi bật trong giới IT ở thành B. Phạm vi quan hệ xã hội của Ngu Nhiên rất rộng, làm việc cẩn thận lại khéo léo, rất được lòng khách hàng.”
“Chắc mức lương của họ cao lắm?” Mục Táp tò mò.
“Ở nơi này, lương của họ tuyệt đối xứng đáng với năng lực.” Tống Vực đáp,“Nhân tài khó cầu. Nếu hai người ấy hoàn thành tốt nhiệm vụ, dù họ có yêu cầu mức lương gấp đôi, anh cũng sẵn lòng.” Dứt lời, anh ngắm nghía các món ăn, mỉm cười nói,“Xanh xanh đỏ đỏ, màu sắc phối khá đẹp mắt.”
Mục Táp dùng đũa gắp miếng thịt đưa tới miệng anh, anh cắn lấy, khen ngon lắm.
“Sao lại đem cơm tới cho anh?” Anh vuốt ve đỉnh đầu cô.
“Ở nhà nhàn rỗi chẳng có việc gì, chợt nhớ hai ngày nghỉ cuối tuần, anh phải ở công ty đẩy nhanh tiến độ công việc. Nên em không đành lòng, liền thử làm một cô vợ thảo.” Mục Táp lại gắp miếng cá nấ