Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341708
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.
ay xoa nhẹ sau gáy cô.
“Ngày mai chúng ta cùng về nhà mẹ hả anh?” Mục Táp hỏi.
“Sao vậy? Em bận việc gì à?”
Nghĩ đến Mạc Tử Tuyền, trong lòng Mục Táp có chút không thoải mái, nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ tự nhiên, cười nói: “Dạ không. Chúng ta cũng nên về thăm mẹ.”
++++
Chạng vạng ngày hôm sau, Tống Vực chở Mục Táp về Tống gia. Trong phòng khách, bà Tống đang ngồi trên sô pha cắm hoa. Mạc Tử Tuyền còn lúi húi sau bếp, nên dì giúp việc bê trà nóng và điểm tâm lên.
“Tử Tuyền đã lục tục trong bếp từ hai giờ chiều.” Bà Tống thả bông hoa trong tay, cười nói,“Tối nay hai vợ chồng con có lộc ăn đấy nhé.”
Tống Vực lặng thinh không nói, Mục Táp chỉ nở nụ cười trừ.
Một mình Mạc Tử Tuyền loay loay trong bếp, nhưng nấu đầy một bàn thức ăn ngon, bao gồm rau xào, canh hầm, đồ nguội và món tráng miệng. Món nào cũng chú trọng hương vị và cách thức bày biện, nhìn qua như thể tác phẩm nghệ thuật.
Lúc dùng cơm, bà Tống luôn miệng kể những chuyện lí thú về mấy chị em bạn già của mình. Mục Táp chăm chú nghe bà kể chuyện. Mạc Tử Tuyền tỉ mỉ gắp thức ăn vào bát bà. Còn Tống Vực tập trung chuyên môn ăn uống, thần sắc bình thường.
Sau khi dùng cơm xong, dì giúp việc dọn dẹp bàn ăn, Mạc Tử Tuyền vô bếp pha trà. Mục Táp vào theo, hỏi ” Chị dâu, có việc gì để em giúp không?”.
Mạc Tử Tuyền lắc đầu, bàn tay mịn màng cầm chiếc thìa cà phê múc trà vào ấm:“Không cần đâu. Coi vậy chứ trình tự pha trà phức tạp lắm. Em chưa học qua, chỉ sợ hơi khó.”
“Chị dâu tài ghê á. Cái gì cũng biết, làm gì cũng giỏi. Em thua xa lắc xa lơ.” Mục Táp nói đùa .
“Em đừng nói thế. Mỗi người đều có sở trường riêng biệt.” Mạc Tử Tuyền ngoái đầu, nhìn Mục Táp bằng ánh mắt thâm sâu khó lường, tươi cười thỏa đáng,“Biết đâu thứ em giỏi, lại là sở đoản của chị.”
Mục Táp ngẫm nghĩ rồi nói:“À quên, chị dâu này, cái áo khoác lần trước chị tặng em đấy. Trong túi áo, em thấy có cái này.” Nói đoạn, cô xòe lòng bàn tay trái, mặt trên là khối dây đồng hồ bị đứt ,“Em thấy chất liệu rất tốt, hình như làm bằng da cao cấp. Sợ là đồ chị dâu để trong túi rồi quên mất, nên không dám tùy tiện vứt bỏ.”
Tầm mắt Mạc Tử Tuyền dừng trên lòng bàn tay Mục Táp hồi lâu, lát sau mới cong cong khóe miệng:“Cái này đúng là của chị, dây đồng hồ này đã cũ. Chính chị cũng quên béng đã nhét nó vào túi áo, đoản quá đi mất.”
“Vậy em đương nhiên trả lại chị.” Mục Táp giao qua.
Mạc Tử Tuyền nhận lấy, ngón tay ve vuốt đường vân cá sấu, ánh mắt trong veo lia khắp khuôn mặt Mục Táp, ý cười không suy suyển:“Em có chuyện cần nói riêng với chị hả?”
“Không ạ.” Mục Táp mỉm cười,“Em vào đây vì muốn phụ giúp chị thôi.”
“Chị tự làm được mà.” Mạc Tử Tuyền đáp,“Chị làm mấy việc này hằng ngày, đã sớm thành thói quen, nên không thấy mệt nhọc hay vất vả gì hết. Em cứ ra ngoài, trò chuyện với mẹ đi.”
Mục Táp “Vâng” một tiếng, rồi xoay người ra ngoài.
Lúc dùng trà, hưng phấn của bà Tống vẫn không suy giảm, bà kể chuyện một người bạn của bà vừa mới có hai thằng cháu sinh đôi, vừa trắng lại vừa mềm, nhìn y như cục bột nhỏ. Lúc đi đầy tháng hai đứa, bà cảm thấy rất thích chúng, nên nhận làm cháu nuôi.
Bà kể câu chuyện này là có hàm ý sâu xa.
Tống Vực đặt tay trái lên đùi, miệng cười tao nhã. Nghe bà Tống kể xong, anh liền đáp: “Đúng nhỉ! Trong nhà có đứa con nít sẽ náo nhiệt hơn nhiều.”
Mạc Tử Tuyền nghe vậy, đặt tách trà trong tay xuống bàn, tiếp sau dùng khăn giấy lau sạch khóe miệng, vẻ mặt tự nhiên, không biểu cảm.
Song, Mục Táp lại nhìn thấy hai đầu chân mày của chị ta khẽ nhíu.
Bà Tống hào hứng nói: “Đúng đấy đúng đấy! Tụi con còn trẻ nên không biết đâu. Người già chỉ có duy nhất thú vui là được ôm cháu chơi đùa. Ngày trước, mẹ không cảm nhận được hết niềm vui sướng ấy. Nhưng khi tự tay bồng bế mấy đứa bé, trái tim như tan chảy, chân chính nếm vị hạnh phúc.”
“Mẹ ơi, mẹ đừng gấp gáp quá. Chúng con kết hôn chưa được bao lâu mà.” Tống Vực khuyên: “Trước tiên, mẹ cần tịnh dưỡng sức khỏe cho tốt. Bằng không sau này, mẹ chỉ có thể ngồi một chỗ ôm cháu thôi.”
Bà Tống cười híp cả mắt, gật đầu lia lịa.
Đến tám giờ rưỡi, Tống Vực và Mục Táp xin phép ra về. Trước khi đi, Mạc Tử Tuyền thân thiết nắm tay Mục Táp, cười khách khí, nói: “Táp Táp, hai vợ chồng em nhớ thường xuyên về đây chơi nhé. Mẹ rất vui vẻ khi thấy hai em về. ”
Mục Táp gật đầu, bình tĩnh nói:“Vâng, chúng em sẽ thường xuyên về thăm mẹ và chị.”
Hai vợ chồng Tống Vực đi rồi, Mạc Tử Tuyền liền dìu dỡ bà Tống về phòng, chăm sóc bà nghỉ ngơi. Chờ bà say giấc, chị ta mới rời phòng, tay nâng làn váy trở lại phòng mình.
Chị ta lẳng lặng ngồi bên mép gường khá lâu, tiếp sau cầm di động, bấm một dãy số.
“Lí Hằng, là tôi, Mạc Tử Tuyền đây. Anh hãy giúp tôi điều tra một người.” Mạc Tử Tuyền trấn tĩnh thốt từng chữ rõ ràng,“Tôi cần toàn bộ tư liệu, càng chi tiết càng tốt. Bao gồm bối cảnh gia đình, lí lịch công việc, quan hệ xã giao, tình trạng sức khỏe, những sự kiện đáng chú ý trong quá khứ. Tóm lại, tôi muốn biết tường tận về con người đó.”
Mạc Tử Tuyền vừa nói vừa đứng dậy, chậ