Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341709

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.

m chạp đi tới cửa sổ. Những ngón tay thanh mảnh vén lên tầm màn che cửa:“Cô ta tên Mục Táp, là vợ Tống Vực. Tôi muốn anh hành động thật kín kẽ và chuyên nghiệp. Đặc biệt lưu ý theo dõi cô ta có tiếp xúc mờ ám với người khác phái hay không. Nhớ phải cẩn thận, đừng để bị phát hiện.”






Thời gian thấm thoát thoi đưa, trôi qua như một cái chớp mắt. Mùa đông năm nay tới rất sớm. Sau hai trận mưa to, nhiệt độ đột ngột xuống thấp. Mọi người đều diện lên mình những trang phục mùa đông dày cộm. Mục Táp cũng mặc chiếc áo len bằng lông cừu thật dày, chân mang đôi ủng to, trên cổ quàng khăn lụa phồng lên một khối. Cô đặc biệt mua bao tay đôi xinh xắn dành cho bản thân và Tống Vực. Tuy nhiên, anh chỉ hứng thú ngắm nghía khi lần đầu thấy chúng, chứ không sử dụng lần nào.
Hôm nay làm việc, đôi mắt Mục Táp giật liên hồi, như có điềm báo trước. Quả nhiên, đến giữa trưa, cô nhận được điện thoại của bà Kiều Tuệ Tuệ.
“Táp Táp, hôm nay con về nhà một chuyến nhé. Dì có chuyện muốn hỏi con.” Ngữ khí Kiều Tuệ Tuệ chứa đầy sự nghiêm túc.
Mục Táp thoáng ngơ ngẩn. Nhận thấy giọng điệu khác lạ nơi bà, cô liền hỏi trong nhà xảy ra chuyện gì sao. Kiều Tuệ Tuệ đáp không có, chỉ muốn hỏi cô chút chuyện. Cô có thời gian thì về Mục gia gấp, gíap mặt dễ nói chuyện hơn.
Bà Kiều Tuệ Tuệ trước nay luôn kín tiếng về việc nhà cửa, hành xử khá kín đáo. Nghe bà nói đến mức này, Mục Táp trong lòng biết rõ, thể nào ở nhà cũng xảy ra chuyện. Sau khi gác điện thoại, cô bỏ luôn bữa trưa, trực tiếp xách túi rời công ty, đón xe về nhà.
“Nếu anh ta thích chị, tội tình gì chị chấp nhận lấy người khác. Em hẳn nên hiểu rõ tính cách anh ta, nếu anh ta thật sự thích chị, anh ta sẽ không bao giờ buông tay. Còn lần anh ta say rượu, anh ta quả thật thổ lộ vài điều với chị. Nhưng cuối cùng, tất cả đã chứng minh, những lời ấy đều do men say phát ra, chẳng câu nào là thật.” Mục Táp nói,“Song, bất kể thế nào, việc chị giấu giếm em là chị sai hoàn toàn. Bây giờ, chị chân thành xin lỗi em, mong em có thể tha thứ. Kiều Kiều, em đừng để bản thân rối rắm vào những chuyện quá khứ. Chị và Cảnh Chí Sâm triệt để trong sạch. Và từ khi hai người công khai quan hệ, chị liền gấp rút thu lại tình cảm của mình, tuyệt đối không ở sau lưng em làm những chuyện quá đáng.”
“Giờ chị nói thế nào chẳng được. Chị nói hai người trong sạch, thì tôi cũng chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt. Thêm anh ta phối hợp chối bay chối biến, và từ đầu đến cuối, chỉ có tôi là đứa chịu bẽ mặt. Mục Táp, sao chị có thể xấu xa đến thế. Sao chị có thể lừa gạt tôi, lừa gạt bố mẹ chuyện tày trời này. Thậm chí sát ngày cưới, hai người còn mặt dày nhắn tin cho nhau, chia sẻ nỗi lòng…… Chị đẩy tôi tới tình thế này, giờ lại bảo tôi tin lời chị, bảo tôi ngây thơ nghĩ rằng, hai kẻ say rượu mà vẫn có thể giữ mình trong sạch ư?!” Mục Kiều gắt giọng, đôi mắt đỏ ngầu, long lên sòng sọc.
“Nếu em muốn ám chỉ việc chị có lên giường với anh ta hay không? Chị không thẹn với lòng, trả lời hoàn toàn không.” Mục Táp nhìn thẳng mắt Mục Kiều,“Mong em tin tưởng chị.”
“Đương nhiên chị phủ nhận rồi. Cho dù có, tôi đố chị dám thừa nhận đấy. Chị yêu đơn phương anh ta nhiều năm như vậy, mà lại ngu đến mức không dám tranh thủ cơ hội cho bản thân một lần ư, ma nào nó tin? Hai người làm việc chung suốt bốn năm, ngày nào cũng như hình với bóng. Trong bốn năm này, đã phát sinh những chuyện động trời nào, chỉ có hai người tự biết với nhau. Chỉ cần hai người đạt được thỏa thuận ngầm, đố ai tìm được chân tướng. Chị lừa gạt tôi lâu như vậy, giờ lại yêu cầu tôi tin tưởng chị . Nực cười quá đi mất. Nếu tôi không tình cờ phát hiện, ắt hẳn chị vẫn tiếp tục ném đá giấu tay. Loại người trơ tráo như chị, tôi có ngốc mới tin” Mục Kiều nghiêm khắc lên án,“Chị khỏi cần vờ vĩnh nữa. Lúc nào ở trước mặt mọi người, chị cũng trưng ra vẻ mặt hiền lành, chân chất, thấu tình đạt lý. Kì thực, trong lòng chị giấu dao hay giấu kéo, chả ai biết được!”
“Đủ rồi.” Mục Chính Khang lên tiếng khiển trách, tay ông đập mạnh xuống mặt bàn, nhìn Mục Kiều ,“Nãy giờ chị con đã giải thích, nó và Tiểu Cảnh không làm gì mờ ám. Trước đó, Tiểu Cảnh cũng đã nói, sự tình không như con tưởng tượng. Con còn muốn càn quấy đến khi nào?”
“Con càn quấy?!” Mục Kiều đứng phắt dậy, nhìn ông bằng vẻ mặt ấm ức,“Bố à, bố nói thế có công bằng với con không? Là chị ta nói dối con trước, chẳng những che giấu con, mà còn giấu luôn cả bố mẹ. Chị ta muốn qua mặt cả nhà này! Ai biết được, khi nhìn thấy con và Cảnh Chí Sâm ngọt ngào thân mật, lòng chị ta có đố kị, hận thù hay không, lại còn giả danh người tốt. Xin lỗi cho con nói thẳng, loại người như chị ta được gọi là kẻ hai mặt đấy, luôn rắp tâm toan tính những điều bất lương. Con bị chị ta đùa bỡn lâu như vậy, bố có nghĩ tới cảm thụ của con không?!”
“Hễ là chuyện quá khứ, thì phải rêu rao cho mọi người biết ư? Tại sao không thể gạt bỏ quá khứ, hướng tới tương lai. Hơn nữa, chị con và Tiểu Cảnh chưa hề có quan hệ tình cảm, chỉ là tình đơn phương một phía. Chín