Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341714

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.

g, thoải mái.”
Mục Táp đờ đẫn đứng tại chỗ, đôi tai như thể ù đi. Hơi lạnh bao phủ toàn thân, lòng cô chìm nghỉm xuống đáy vực.
“Tuệ Tuệ, chính miệng bà đã hứa với tôi, nói chắc như đinh đóng cột, Kiều Kiều và Táp Táp đều là con gái bà. Bà nhất định sẽ đối xử bình đẳng.” Mục Chính Khang xoáy thẳng mắt Kiều Tuệ Tuệ, gằn từng tiếng.
Kiều Tuệ Tuệ chậm rãi cụp mí mắt, bật nhỏ tiếng cười mỉa.
Mục Kiều đương khóc lóc, bỗng dưng ngước cao đầu, hét toáng:“Thế chị ta có xem mẹ con như mẹ ruột hay không? Sống ở đây suốt mười mấy năm, chị ta đã bao giờ gọi một tiếng ‘mẹ’ chưa? Trong lòng chị ta chỉ tồn tại bà mẹ đã chết kia. Chị ta như thế, mắc mớ gì mẹ con phải xem chị ta như con gái ruột?”
Hai chữ ‘đã chết’ tựa như cây búa nện mạnh xuống lòng Mục Táp. Cô khó tin ngẩng đầu, trợn mắt nhìn Mục Kiều.
“Con câm mồm ngay!” Mục Chính Khang quát lớn.
“Con không câm!” Mục Kiều điên tiết lên, quậy tới bến“Mẹ con hi sinh, trả giá cho cái nhà này hơn hai mươi năm, không ai được phép xem thường, chỉ trích mẹ con. Là Mục Táp sống không hiểu chuyện, không tôn trọng mẹ con. Chị ta giống y như bà mẹ đã chết của chị ta, bề ngoài giả dạng thanh cao, tốt đẹp, bên trong lại rắp tâm tính chuyện hại người, làm ra những chuyện trái luân thường đạo lí ……”
Động chạm đến bà Trình Hạo Anh, Mục Táp hết nhịn nổi, toan mở miệng cảnh cáo. Nhưng ông Mục Chính Khang hành động nhanh hơn. Ông phăm phăm đi tới chỗ Mục Kiều, túm cổ áo cô ta, nhấc bổng cô ta lên. Đôi đồng tử vằn đầy tơ máu đỏ, ông nghiến răng nghiến lợi, bắt cô ta im miệng. Mục Kiều bị dọa xanh mặt xám mày, miệng liền im thin thít. Mục Chính Khang tức đến ngạt thờ, lát sau mới thả mạnh Mục Kiều xuống. Cô ta rơi xuống sô pha, cánh tay va chạm cạnh bàn. Kiều Tuệ Tuệ ‘Á’ lên một tiếng, quýnh quáng bổ nhào qua, hấp hấp xem xét cánh tay Mục Kiều.
“Lão Mục!” Kiều Tuệ Tuệ quay đầu, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc,“Ông nổi điên đấy hả? Lại động tay động chân với con gái mình”
“Bà nhìn kĩ đi. Xem bà dạy dỗ con gái thành bộ dạng thế nào. Từ nhỏ, bà đã cưng chiều nó đến vô phép vô tắc, ngay cả cái vớ chân cũng không nỡ để nó tự giặt. Bây giờ bà thấy hậu quả chưa. Nó chỉ biết tùy hứng làm bậy, nghĩ mình là cái rốn của vũ trụ. Đi ra ngoài gặp tí khó khăn là nản lòng, cong đuôi về nhà khóc lóc, than thở. Ngày hôm nay lại cãi lời bố nó, dám hỗn xược, xỉ vả trưởng bối, người có thể đẻ ra nó. Hôm nay tôi không dạy dỗ nó, ngày sau ra đời, hạng người như nó, chắc chắc sẽ bị thiên hạ đánh vỡ mồm!” Mục Chính Khang đau buồn nói,“Nó chịu ủy khuất thì đổ hết tội lỗi lên đầu chị nó ư? Quên sạch những việc chị nó đã làm cho nó sao? Nếu chị nó không đứng ra thu dọn tàn cục, Tống gia có buông tha cho gia đình này không? Nó có thể sống phè phỡn, vô lo vô nghĩ nữa không? Còn có, hồi nhỏ nó bị đau ruột thừa, phải nhập viện giải phẫu. Lúc ấy bà về quê thăm họ hàng, chính Mục Táp tự tay săn sóc nó. Ngày ba bữa nấu cơm nấu canh hầu hạ nó. Sao nó có thể phủi sạch tất cả?”
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Mục Chính Khang lấy tay day day mi tâm, thở dài một hơi, rồi nhanh chóng điều tiết cảm xúc, mới xoay người mở cửa.
Người tới là Cảnh Chí Sâm, trên tay anh ta cầm hộp quà to tướng.
Mục Kiều vừa trông thấy Cảnh Chí Sâm, liền quẳng cái gối đang ôm trong lòng về phía anh ta, khóc rống:“Anh cút mau! Đồ khốn nạn, âm hiểm, đê tiện. Xéo ngay, tôi không muốn nhìn thấy bản mặt anh!”
“Kiều Kiều.” Cảnh Chí Sâm hơi hổ thẹn, nở nụ cười hối lỗi,“Em đừng tức giận. Chúng ta bình tĩnh nói chuyện.”
“Phắn đi cho khuất mắt tôi!” Mục Kiều thấy Cảnh Chí Sâm đứng gần Mục Táp. Hình ảnh đôi nam nữ đứng song song, kề cạnh khiến cô ta gai mắt. Trong lòng lại nhói đau khôn xiết, Mục Kiều giãy nảy ,“Chị nữa Mục Táp. Chị cũng biến đi. Hai người đừng đứng đó làm bẩn mắt tôi!”
Kiều Tuệ Tuệ vội vã trấn an cảm xúc con gái. Bà giữ chặt hai tay Mục Kiều, phòng ngừa cô ta ném vỡ đĩa trái cây trên bàn, lại bực bội lườm Cảnh Chí Sâm:“Hiện giờ cảm xúc nó bất ổn. Cậu nói gì cũng vô ích. Cậu làm ơn về đi!”
Bị xua đuổi trực tiếp, biểu tình Cảnh Chí Sâm thoáng sượng sùng. Anh ta đặt hộp quà trong tay xuống, khẽ đằng hắng vài tiếng, rồi quay sang định giải thích với ông Mục. Nhưng ông xua tay, uể oải nói:“Tôi đã biết đại khái mọi chuyện. Giờ cậu về trước đi”
Cảnh Chí Sâm chưa kịp bước đi, Mục Táp đã ra khỏi cửa. Cô biết hiện giờ, Mục Kiều hận cô thấu xương. Cô ở lại chỉ chọc Mục Kiều thêm ứa gan. Bố cô cũng đã quá mỏi mệt. Nếu hai chị em cứ tiếp tục lời qua tiếng lại, thì thứ bị ảnh hưởng nặng nề nhất, chính là sức khỏe của bố.
Cảnh Chí Sâm cúi chào Mục Chính Khang và Kiều Tuệ Tuệ, đoạn xoay người rời đi.
Trong phòng chỉ còn tiếng khóc sụt sùi của Mục Kiều:“Bố mẹ thấy chưa…… Anh ta thật sự bỏ đi….bỏ chạy theo Mục Táp …… Anh ta là tên khốn nạn, con không bao giờ để ý anh ta nữa ……”
Hai chân Mục Táp bước như bay, nhưng tốc độ không địch nổi Cảnh Chí Sâm. Anh ta đuổi tới, hô to tên cô, túm chặt cổ tay cô.
“Anh làm gì thế hả?! Đừng quấy rầy tôi!” Mục Táp lớn tiếng nói,“Tâm trạng tôi rất tệ, anh đừng gây chu