Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.
thấy Mục Táp, liền cố gắng khắc chế gợn sóng dập dìu lâng lâng trong lòng, chỉ mỉm cười chào một tiếng. Sau đó, anh ta quay lại chăm sóc Mục Kiều, làm tròn bổn phận người bạn trai chu đáo.
Người lớn hai bên đều diện những bộ lễ phục sang trọng. Đặc biệt là bà Cảnh, bà ta mặc chiếc áo lông cừu màu tím, phối với chiếc khăn choàng thêu hình khổng tước (chim công), mái tóc búi sau đầu, khóe miệng cong thành nét cười nhàn nhã, kín đáo khoe ra khí chất ung dung, quý phái. Bà Kiều Tuệ Tuệ cũng không kém, cách ăn mặc và trang điểm hôm nay của bà, khiến bà nhìn trẻ ra vài tuổi.
“Tôi từng gặp Mục Táp rồi. Lúc tôi nằm viện, con bé có tới đưa canh cho tôi, còn nán lại tán gẫu cùng tôi một lúc.” Giong nói bà Cảnh ôn nhu, hòa ái. Bà quay sang nhìn ông Mục Chính Khang,“Chí Sâm hay khen ngợi năng lực làm việc của con bé. Cũng nhờ con bé nhiệt tình góp sức, mà công ty hoàn thành xuất sắc mấy hạng mục quan trọng, thật sự là nhân tài hiếm thấy. Nhân đây, tôi chân thành cảm ơn gia đình ông, vì đã sinh ra hai cô con gái vừa xinh đẹp vừa ưu tú.”
Mục Chính Khang đáp trả bằng sự khiêm tốn đúng mực. Ông cho rằng đây là trách nhiệm và phận sự của Mục Táp, bà Cảnh khen quá lời rồi.
Ông Cảnh cũng lên tiếng khen ngợi, hâm mộ gia đình ông Mục sinh được hai cô con gái vừa đẹp người lại đẹp nết.
Tới lượt bà Kiều Tuệ Tuệ thể hiện sự khiêm nhường.
Cuộc trò chuyện diễn ra khá vui vẻ, hòa thuận.
Chỉ có Mục Kiều ngoại lệ, cô ta vẫn cúi đầu, lặng thinh uống nước, không hé răng một chữ. Cảnh Chí Sâm thấy thế, bèn vỗ vỗ bả vai cô ta. Khuôn mặt cô ta vẫn sa sầm,còn dùng khuỷu tay đẩy nhẹ cơ thể anh ta ra.
Chốc lát sau, chị gái Cảnh Chí Sâm mặc bộ âu phục đen của người quản lí tươi cười bước vào phòng. Chị ta nhiệt tình chào hỏi Mục gia theo thứ tự từ trên xuống dưới.
“Bây giờ có thể dọn thức ăn lên rồi đấy!” Cảnh Chí Dao nói,“Mời mọi người dùng bữa trước. Con phải ra ngoài kiểm tra tình hình một lát. Nếu tình hình vẫn ổn, con sẽ quay lại kính hai bác vài ly rượu.”
Mục Chính Khang phấn khởi dặn chị ta nhớ mau quay lại.
Thức ăn lần lượt dọn lên. Mỗi món đều được trình bày khéo léo, đầy đủ sắc hương. Mọi người bắt đầu cầm đũa, bầu không khí càng lúc càng hòa hợp.
Mục Táp ăn được vài miếng, đoạn lén lút lấy di động gửi tin cho Tống Vực, hỏi anh chừng nào đến. Anh trả lời, tầm ba mươi phút nữa.
Cảnh Chí Sâm vẫn âm thầm chú ý Mục Táp, nên rất nhanh phát hiện cô thấp thỏm bấn an. Anh ta thoáng trầm ngâm, lo ngại thức ăn không hợp khẩu vị của cô. Chợt bên tai vang nhẹ tiếng hừ, Cảnh Chí Sâm lập tức hồi hồn, tiếp tục tỉ mỉ gắp thức ăn bỏ vào bát Mục Kiều.
“Ngại quá, con xin phép đi toilet tí.” Mục Kiều đột nhiên đứng dậy, nhếch miệng cười gượng gạo, vẻ mặt cứng đờ.
“Ừm, con cứ tự nhiên.” Bà Cảnh buông đũa, khẽ xua tay.
Mục Kiều bước nhanh khỏi phòng.
Chờ Mục Kiều khuất bóng, tầm mắt Cảnh Chí Sâm lần nữa rơi trên người Mục Táp, anh ta cất giọng ôn hòa:“Táp Táp, sao ăn ít vậy, thức ăn không hợp khẩu vị hả?”
Mục Táp ngượng nghịu đáp:“Không có, thức ăn ngon lắm, chỉ là tôi có thói quen nhai kĩ nuốt chậm thôi.”
Cảnh Chí Sâm gật đầu, ánh mắt bịn rịn khắp khuôn mặt cô, tựa hồ quên bẵng sự tồn tại của mọi người xung quanh.
Mục Táp bỗng xuất hiện ảo giác, ánh mắt Cảnh Chí Sâm như thể hóa thành ngọn lửa nóng hừng hực, nung khắp khuôn mặt cô. Mục Táp ôm cơn hậm hực, quyết định cắm đầu cắm cổ lùa thức ăn vào miệng, dứt khoát không ngó ngàng anh ta.
Mục Kiều vào toilet đã lâu mà chưa trở ra, bà Kiều Tuệ Tuệ sốt ruột:“Con bé Kiều Kiều này, sao đi lâu thế?”
“Chiều thứ sáu, khách sạn thường đông người, chắc con bé phải chờ.” Bà Cảnh nói.
Kiều Tuệ Tuệ khẽ gật đầu:“Chắc thế.”
Tuy nhiên, Mục Kiều biến mất quá lâu, lâu đến mức Mục Táp cũng cảm thấy bồn chồn.
“Để tôi đi tìm nó.” Kiều Tuệ Tuệ toan đứng dậy.
Song, giây tiếp theo, cửa phòng bị đẩy ra, Mục Kiều thình lình xuất hiện.
Ánh mắt mọi người đồng loạt quay về phía Mục Kiều, và cùng phát hiện dường như trạng thái tinh thần cô ta bất ổn. Dưới ngọn đèn vàng, sắc mặt Mục Kiều trắng đến dọa người, cặp mắt vằn đầy tơ máu đỏ, đôi môi run bần bật, hai tay chắp sau lưng, hình như đang giấu thứ gì.
“Con sao thế?” Kiều Tuệ Tuệ tức tốc hỏi.
Thời gian như thể ngưng đọng, Mục Kiều chậm rãi lia mắt khắp một vòng, rồi hùng hổ đi tới trước mặt Cảnh Chí Sâm, nhìn anh ta bằng ánh mắt tóe lửa.
“Kiều Kiều? Sao sắc mặt em khó coi vậy? Xảy ra chuyện gì ư?” Cảnh Chí Sâm lo lắng đứng phắt dậy, giơ tay ghì chặt bả vai cô ta.
“Cảnh Chí Sâm, anh là kẻ lừa đảo.” Giọng nói Mục Kiều gãy gọn, song ẩn chứa tia bén nhọn, cặp mắt ngập ngụa tia thù hận.
“Cái gì?” Cảnh Chí Sâm ngơ ngác, chưa kịp phản ứng.
Giây tiếp theo, Mục Kiều vung cao tay, đập thẳng xấp ảnh vô mặt anh ta.
Mọi người sững sờ trợn tròn mắt. Riêng Mục Táp cả kinh tột độ, máu nóng phụt trào lên đại não. Cô hồ như có thể nghe thấy kim giây đồng hồ đang ì ạch di chuyển, mỗi giây trôi qua là một tảng đá nện mạnh xuống tim cô.
Một phút thời gian mà dài như vô tận. Trong một phút đấy, ông Mục