Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng
Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341905
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1905 lượt.
đi đâu thế?”
“Đi tắm sạch sẽ để thoải mái ôm em ngủ, mà không bị em chê bẩn.”
Ngọn đèn trên cao phản vào đôi mắt anh, chiết xạ chùm ánh sáng long lanh, lộng lẫy.
Thâm tâm Mục Táp dần bình ổn. Cô nới lỏng năm ngón tay đang túm chặt áo anh, rồi khẽ khàng nhắm mắt, thả lỏng toàn thân tiến vào giấc ngủ bùi. Trong cơn mơ màng giữa giấc chiêm bao, Mục Táp cảm thấy phần giường bên cạnh nhẹ nhàng lõm xuống, làn hương của riêng anh vấn vít quanh chóp mũi, bay lay phay khắp khuôn mặt cô.
Trò khôi hài của buổi lễ sinh nhật chấm dứt bằng việc Cảnh Chí Sâm đau đớn vào bệnh viện.
Ngày ấy, anh ta bối rối đuổi theo Mục Kiều, đúng lúc nhìn thấy Mục Kiều vẫy tay đón taxi. Cảnh Chí Sâm lật đật chạy tới, túm chặt cổ tay cô ta, ngăn cản bước chân toan bước lên taxi. Mục Kiều giận điên người, dữ dằn quay lại cào cấu, xâu xé anh ta. Hai người mải mê tôi đánh anh né, không hề chú ý phía sau có chiếc xe đạp điện đang trườn tới với tốc độ nhanh. Bọn họ bỏ ngoài tai tiếng kèn xe inh ỏi, để rồi tự chuốc lấy hậu quả… ‘thấm đẫm màu bi kịch’. Ngay lúc Cảnh Chí Sâm khom mình, vác Mục Kiều lên vai, chiếc xe liền tông mạnh vào họ, hai người ôm nhau té xuống đất. Mục Kiều may mắn chỉ bị thương ngoài da, nhưng Cảnh Chí Sâm thảm hơn nhiều. Vừa ngã xuống, sắc mặt anh ta biến tái mét, mồ hôi lạnh vã đầy người, đau thấu tim gan, vô phương cựa quậy. Không kịp chờ xe cấp cứu đến, anh ta đã ngất lịm. Sau khi vào bệnh viện, bác sĩ chẩn đoán, anh ta bị gãy xương phần eo lưng.
Sau, người tài xế chứng kiến đầu đuôi sự việc được đồng chí cảnh sát mời tới lấy lời khai. Người tài xế vừa miêu tả lại quá trình xảy ra tai nạn, vừa cười khúc khích châm chọc: “Đồng chí cảnh sát nói thử xem, sao thời buổi này có nhiều kẻ rãnh rỗi sinh nông nỗi thế nhỉ. Đang yên đang lành lại nhảy bổ ra đường ‘vật lộn’ nhau, tự cầu xui cho bản thân mới ác đạn.”
Đồng chí cảnh sát vô cảm tiếp lời: “Bác thông cảm. Đầu năm nay, nhiều người sống theo trào lưu mới: họ cảm thấy sống bình thường thì quá mức tầm thường, nên tự tìm đường chết để thử cảm giác mạnh, thế mới là đẳng cấp.”
Khoảnh thời gian Cảnh Chí Sâm nằm viện, rất nhiều bạn bè, anh em đến thăm hỏi anh ta. Cả đám người xúm xít tranh nhau nhòm hình chụp X quang, ác ý chế nhạo:“Cảnh thiếu ơi Cảnh thiếu, vì sao anh không biết, phần eo lưng là điểm chí mạng của cánh đàn ông. Chúng tôi thật lòng khuyên anh, đừng dại dột mất đi kiềm chế, mà báo hại cả đời phải sống trong nín nhịn, bức bối nhá?”
Cảnh Chỉ Sâm chán chường cười khổ. Bấy giờ, cả thể xác lẫn tinh thần anh ta đều trong trạng thái kiệt quệ, nào có tinh lực vui đùa cùng họ .
Sau sự việc ầm ĩ này, thái độ bà Cảnh trở nên cứng cỏi đến ương ngạnh, bà bắt buộc con trai lập tức chia tay Mục Kiều. Ông Cảnh tím mặt đứng trước giường bệnh, mắng xối xả:“Chẳng phải anh luôn tự tin tuyên bố, bản thân mình giỏi mình tài hay sao? Nếu anh giỏi anh tài, thì anh thử đứng lên cho tôi xem, đừng nằm ườn ra đó? Anh bảo mình xui xẻo nên gặp chuyện này ư? Không, anh sai rồi, đây gọi là nhân quả đó? Tình cảm con người, không phải là thứ để anh có thể ngã ngớn, trêu đùa. Chơi dao thì có ngày đứt tay, nghịch lửa thì dẫn đến cháy nhà. Kết cục này tự anh chuốc lấy. Anh nên nhớ, tự gây nghiệt thì đương nhiên không thể sống. Đơn giản vậy thôi!”
Chị Cảnh Chí Sâm – Cảnh Chí Dao cũng lên tiếng giáo huấn anh ta:“Cậu nghe lời bố mẹ đi, nhanh nhanh cắt đứt quan hệ tình cảm với Mục Kiều. Nhà chúng ta không có phước phần rước ‘sư tử Hà Đông’ (bà chằn) về làm dâu đâu nhé. Còn chưa cưới sinh, cậu đã bị nó vắt khô thành bộ dạng thảm hại này. Nhỡ sau này cưới về… Èo, chị chẳng dám hình dung nữa. Tuy nhiên, tội lỗi của cậu cũng chả ít, trăng hoa cho lắm vào, gặp ai cũng khoái, muốn bắt cá hai tay hả? Giờ thì sao? Thấy câu yêu nhiều thì yếu đúng chửa? Yếu đến mức nằm một đống, có nhúc nhích được đâu. Chị cũng trịnh trọng nhắc nhở cậu, Mục Táp đã lập gia đình, cậu nên thu hồi mấy ý niệm đen tối đi nhá. Còn léng phéng đi trêu chọc nó, chị không ngại đánh gãy chân cậu.”
Cảnh Chí Sâm lặng thinh nghe chửi, chẳng ừ hử tiếng nào, chỉ thở dài đánh thượt. Trong lòng anh ta vừa chua lại vừa chát, như thể khơi khơi ăn một cân (nửa kg) Hoàng Liên*. Đành nhục nhã nuốt khổ vào lòng, ê chề nghiền ngẫm câu gieo gió gặt bão.
*Hoàng liên: tên khoa học là Coptis chinensis Franch, một vị thuốc Đông y của Trung quốc, có công hiệu giải độc trị tiêu chảy
Chủ nhật, Mục Táp rủ Lục Tây Dao ra ngoài đi dạo. Lục Tây Dao dẫn cô đến tham quan cửa hàng trang sức của người chị họ. Chị họ Lục Tây Dao – Lục Đông Triết là nhà thiết kế trang sức. Thoạt nhìn, chị ta rất có khí chất thanh cao, thành thục của người phụ nữ từng trải, ngũ quan tinh xảo, thân hình mảnh mai. Mỗi một cử chỉ trên người chị ta đều toát lên hương vị tao nhã. Cửa hàng này là do Lục Đông Triết và vài người bạn hùn vốn để mở, có diện tích chừng ba mươi mét vuông, bên trong bày bán các mặt hàng trang sức, và đa số đều do Lục Đông Triết thiết kế.
Mục Táp thích chiếc lắc tay được kết bằng tràng hạt bồ đề trắng. Chẳng có nguyên nhân đặc biệt