XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341904

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1904 lượt.

Chính Khang và bà Kiều Tuệ Tuệ không hề chớp mắt, vẻ mặt ông bà Cảnh chưa bao giờ quái dị như lúc ấy. Còn Cảnh Chí Sâm chậm chạp khom mình, nhìn chằm chằm những tấm ảnh rơi tán loạn trên sàn nhà, cả người bàng hoàng.
“Cảnh Chí Sâm, anh là kẻ lừa đảo khốn nạn. Từ đầu chí cuối, anh chưa bao giờ nói thật với tôi, chỉ toàn ba hoa xảo trá!” Mục Kiều căm phẫn lên án,“Anh luôn mồm bảo hai người không có quan hệ, vậy mấy tấm ảnh này là sao? Anh hiện tại có dám nhìn thẳng vào ảnh chụp, lớn tiếng phủ nhận tên đàn ông trong ảnh không phải là anh không?!”
Ông Mục Chính Khang là người đầu tiên lấy lại phản ứng. Ông cúi xuống, cầm lên một tấm ảnh, vội vàng xem xét. Song, ông tuổi già mắt kém, tạm thời chưa nhìn ra, bèn hỏi:“Ảnh này chụp gì?”
Mục Kiều cười lạnh, nghiến răng ken két:“Chụp cảnh ướt át của Cảnh Chí Sâm và Mục Táp.”
Sắc mặt Mục Táp trắng bệch.
“Kiều Kiều, em hãy nghe anh nói.” Cảnh Chí Sâm hít sâu một hơi, luống cuống tìm cách phân bua.
“Anh khỏi cần tốn nước bọt nữa, đừng hòng tôi tin anh thêm một chữ!” Mục Kiều ré giọng,“Anh là kẻ nói láo quen mồm. Anh lừa gạt tôi, bảo anh và Mục Táp trong sạch, thề thốt kể từ khi quen tôi, anh không còn cảm giác với chị ta. Hơ, anh tài thật, nói dối không hề chớp mắt. Nếu không có những tấm ảnh nảy, suýt nữa tôi đã dại dột tin anh! Anh nhìn kĩ đi, phông nền của mấy tấm ảnh là ở tiểu khu trước nhà tôi đó. Tôi phục độ ‘trơ’ của hai người ghê. Ngay tại trước cửa nhà tôi, mà hai người không biết xấu hổ, dám trình diễn mấy chuyện đồi bại này ư?”
Cảnh Chí Sâm triệt để nghẹn họng, vành tai dần đỏ tía.
“Kiều Kiều.” Mục Táp mở miệng hỏi,“Ai đưa mấy tấm ảnh này cho em?”
Mục Kiều giận dữ quay đầu, ánh mắt sắc như dao:“Mục Táp, chị cũng chẳng kém cạnh. Loại người như chị nói dối thành tính, mà lúc nào cũng ra vẻ thanh cao, vô tội. Tôi khinh. Chị xem ảnh đi, xem xong rồi, coi chị còn thanh cao được nữa không?”
“Kiều Kiều, con mau bình tĩnh lại!” Kiều Tuệ Tuệ vội vã kéo tay con gái,“Hôm nay là ngày……”
“Con chịu đủ rồi!” Khuôn mặt Mục Kiều giàn giụa nước mắt, thanh âm tựa như cây đàn bị đứt một dây, khiến lòng người hoảng hốt,“Con đã nhẫn nhịn đến cực hạn rồi! Tên Cảnh Chí Sâm khốn nạn luôn luôn gạt gẫm con. Anh ta và Mục Táp cấu kết làm bậy sau lưng con. Một người là bạn trai, một người là chị gái…Ha ha ha…Tốt, tốt lắm. Hai người phối hợp tốt lắm,cực kì ăn ý. Hai người đã thành công đùa bỡn tôi trong lòng bàn tay. Còn tôi ngu ngốc hết lần này đến lần khác đâm đầu tin hai người!”
Kiều Tuệ Tuệ hoang mang trước cảm xúc bùng phát của con gái. Nhất thời, bà không biết nên làm gì.
Mục Kiều tuyệt vọng nhìn sang Cảnh Chí Sâm đang đứng như trời trồng, Bỗng nhiên, cô ta hất mạnh tay bà Kiều Tuệ Tuệ, xoay người xông ra ngoài. Mục Táp nhanh nhẹn bật dậy, giơ tay ngăn Mục Kiều. Mục Kiều không hề khách khí, dùng hết sức lực gạt tay Mục Táp, tiện thể vung tay đẩy mặt Mục Táp ra. Khuôn mặt Mục Táp liền đau rát, cô phải lui về sau hai bước.
Mục Kiều tiếp tục chạy ào đi, hai chân cô ta như gắn thêm tên lửa, khiến mọi người trố mắt kinh ngạc.
“Anh còn thất thần được à. Mau đuổi theo con bé, đừng để xảy ra chuyện không may!” Ông Cảnh đứng lên, trầm giọng khiển trách Cảnh Chí Sâm.
Lúc này, Cảnh Chí Sâm mới hồi hồn, chạy te te đuổi theo.
Đang hì hục chạy, Cảnh Chí Sâm bất ngờ va vào người Tống Vực. Anh ta thoáng kinh ngạc, có điều, trong tình huống dầu sôi lửa bỏng này, anh ta đành thu tầm mắt, tiếp tục tăng tốc đuổi theo Mục Kiều.
Lúc bước vô phòng, Tống Vực trông thấy Mục Táp đứng cạnh ghế dựa, khuôn mặt đờ đẫn, đáng chú ý là một bên gò má cô đỏ ửng lên. Anh chau mày lại gần, giơ tay nâng cằm cô, ngữ khí lạnh tanh: “Ai đánh em?”






“Mình về trước đi anh. Về nhà hẵng nói.” Mục Táp nắm tay Tống Vực,“Em không muốn ở đây nữa”.
Bầu không khí trong phòng bao lặng ngắt như tờ. Qua hồi lâu sau, bà Cảnh mới thở hắt một hơi dài.
Tống Vực lãnh đạm quét mắt khắp một vòng. Sau, anh ôm eo Mục Táp, xoay gót rời đi
Trên đường về, Mục Táp kể Tống Vực nghe toàn bộ câu chuyện ‘muối mặt’ phát sinh lúc nãy. Anh nghe xong, đôi chân mày khẽ nhíu, trầm ngâm vài giây, nói:“Về mấy tấm ảnh, anh sẽ phái người đi điều tra, em đừng lo lắng quá. Nhưng Táp Táp này, hãy hứa với anh, những khi không có anh bên cạnh, em phải học cách tự bảo vệ mình. Đừng để bản thân bị thương, được không?”
Giây phút này, tinh thần Mục Táp rệu rã, nên chỉ nói nhỏ tiếng vâng. Cô gác hai tay sau ót, đầu nghiêng về cửa kính, ngắm nhìn thành phố đêm rực rỡ ánh đèn màu. Mục Táp thầm nhủ, ngày hôm nay, cô và Mục Kiều gần như trở mặt. Có lẽ, trong khoảng thời gian dài, cô không thể quay về Mục gia.
“Anh đây đàn ông chính hiệu, không đời nào ăn hiếp vợ mình đâu nhé.” Ngữ khí của anh vững vàng và chắc chắn, anh nghiêng đầu, dịu dàng nhìn cô “Chúng ta đi ngủ thôi. Hôm nay em mệt lắm rồi, cần nghỉ ngơi sớm.”.
Anh bế cô lên giường, tẩn mẩn đắp chăn cho cô, đoạn lui về sau mấy bước.
Cô hấp tấp túm chặt tay áo anh, vồn vã hỏi:“Anh