Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.

trả hàng, đành chấp nhận sử dụng thôi.”.
Cô hờn dỗi đấm mạnh vai anh.
Vừa xuống núi, gió lạnh căm căm thổi lùa về phía họ, tạt vào khuôn mặt cô khiến nó phát đau. Anh tức tốc giơ tay, hòng giúp cô che chắn.
Tâm trí cô bỗng bật lên câu nói: Chỉ với ba thứ bình dị, bạn sẽ trải qua một mùa đông đẹp nhất, có rượu để nhâm nhi, có hoa để thưởng thức và có người để ta yêu.
Mùa đông năm nay thật ấm áp biết bao.
Cho đến ngày cô nhận được điện thoại của bà Tống, đã báo hiệu mưa vần bão vũ, hăm he đe dọa những bình yên, tốt đẹp.
“Táp Táp, vài ngày nữa mẹ sẽ đến công viên tưởng niệm để tảo mộ, con có thời gian thì đi cùng mẹ đi.”
Mục Táp ngẫm nghĩ, mẹ chồng gọi cô ra ngoài, hẳn là có điều muốn nói, cô liền nhận lời bà.
Ngày hẹn là thứ bảy. Hôm đó, công ty Tống Vực có buổi hội nghị, nên anh đi làm từ sớm. Mục Táp ở nhà thay quần áo, ra trước cửa đứng chờ một lúc lâu, chiếc xe của Tống gia mới tới. Bà Tống ngồi ở hàng ghế phía sau, kéo cửa kính xuống, ló đầu tươi cười: “Trời lạnh lắm, mau lên xe đi con.”
Mục Táp lên xe, bà Tống vội nắm tay cô:“Sao con ăn mặc phong phanh vậy, không lạnh à?”
Mục Táp nở nụ cười:“Dạ, con mặc nội y giữ ấm, không lạnh đâu mẹ. Chờ lát nữa, con đi đi lại lại sẽ ấm lên thôi.”
“Ờ.” Bà Tống gật đầu.
Dọc đường đi, bà Tống kể Mục Táp nghe gia phả họ Tống, nào là những chiến tích vẻ vang của tổ tiên trong thời kì cách mạng, tới thế lực của chú bác ở thành phố B, rồi câu chuyện làm giàu của bố Tống Vực – ông Tống Trăn, cuối cùng là sự phát triển vượt bậc của con cháu ở các nước hải ngoại. Mục Táp tập trung lắng nghe lời bà kể. Cô cảm thấy thái độ của bà hôm nay rất nghiêm nghị, như thể thông qua lời nói, bà cố ý dạy bảo cô, đã là con dâu Tống gia, thì phải có phẩm hạnh đoan chính, biết cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói, đoan trang trong từng hành động cử chỉ, tránh phạm sai lầm.
Tuy Mục Táp hơi khó hiểu, song vẫn kính cẩn nghe lời bà dạy.
Đến công viên tưởng niệm, bà Tống dùng khăn lông đã chuẩn bị sẵn, khom mình lau bia mộ của ông Tống Trăn. Sau đó, bà đích thân bày biện hoa tươi và trái cây.
Mục Táp cung kính cúi đầu trước bia mộ.
Ánh mắt bà Tống đau đáu nhìn bức ảnh khảm trên bia mộ, hốc mắt dần phiếm hồng, nghèn nghẹn nói: “Táp Táp, mẹ muốn nói chuyện riêng với ông ấy.”
Mục Táp khẽ gật đầu, lánh mặt ra xa, nhường không gian cho ‘vợ chồng’ họ. Cô kiên nhẫn đợi thật lâu, bà Tống nói thỏa thuê một hồi, mới đứng dậy, ngoắc tay Mục Táp, ý bảo đi về.
Trên đường về, bà Tống lặng im thin thít, tựa hồ tâm trí bà vẫn còn chìm đắm, lưu luyến nơi miền kí ức xa xăm.
Xe chạy ra khỏi công viên tưởng niệm, vừa rẽ ra đường lớn, bà Tống liền nhìn thấy một chiếc xe màu xám bạc đang chậm chạp chạy tới từ phía đối diện. Bà bị thu hút bởi người ngồi trên xe.
Chiếc xe kia đột ngột dừng lại, một người phụ nữ trung niên bước xuống xe, vẫy tay về hướng bà Tống, hô to:“Xin hỏi bà có phải là Dịch Phỉ hay không?…. Đúng là Dịch Phỉ phải không?”
Vẻ mặt bà Tống sững sờ, bà quýnh quáng yêu cầu tài xế dừng xe, rồi tự mình mở cửa bước xuống.
Mục Táp trông thấy người phụ nữ kia hối hả chạy tới, mà bà Tống cũng vội vàng chạy qua. Vài giây sau, hai bà cầm tay nhau, bốn mắt rưng rưng lệ, ẩn chứa sự nghẹn ngào quá đỗi. Mục Táp suy đoán, có lẽ hai người là bạn cũ.
Quả thực là bạn cũ trùng phùng, vui mừng khôn xiết. Huống hồ, bà Tống đã mất liên lạc với người bạn này đằng đẵng suốt bảy năm. Bạn bà định cư ở Vancouver, lâu lâu mới hồi hương tảo mộ. Đáng tiếc ngày mai bà ấy lại phải bay về Vancouver, thế nên bà ấy nhất quyết níu kéo bà Tống, tha thiết yêu cầu hai người tìm chỗ thích hợp để thoải mái dốc bầu tâm sự.
Những giọt nước mắt hân hoan lăn dài trên đôi má, bà Tống giơ tay lau khóe mắt, ngoảnh đầu kêu tài xế chở Mục Táp về Tống gia, còn bà ở lại hàn huyên cùng bạn.
“Thế mẹ về bằng cách nào?” Mục Táp hỏi.
“Mẹ đâu phải trẻ con, tự mình có thể về. Con yên tâm đi.” Bà Tống giao cô chùm chìa khóa,“Chắc giờ này chị Chu đi chợ mua thức ăn rồi. Lát nữa, Tống Vực cũng sẽ ghé. Con về nhà chờ nó trước đi.”
‘Vậy mẹ nhớ chú ý an toàn, có gì thì gọi con nhé.” Mục Táp dặn dò.
Bà Tống gật đầu đồng ý.
Tài xế chở cô về Tống gia. Xuống xe, Mục Táp lập tức đi vào, dùng chìa khóa mở cửa. Vô nhà, cô nhẹ nhàng cất tiếng gọi ‘Dì Chu’ nhưng không có ai đáp lời. Xem ra dì Chu đã đi chợ rồi.
Cô đóng cửa lại, treo chìa khóa lên cái móc trên tường. Cô cảm thấy hơi nhàm chán, định đi qua hành lang, ra sân sau hóng gió.
Bỗng nhiên, cô nghe thấy tiếng động phát ra từ thư phòng cuối hành lang…
Bước chân cô tức thời đình trệ, hàng mi khẽ rũ. Tia sáng ngoài cửa sổ len lỏi trong từng ngóc ngách, nhuộm màu ánh kim vào lớp bụi mờ, bay lấp phất trên bề mặt gỗ lê. Ngay tại không gian tĩnh lặng như dòng nước chảy xuôi, âm thanh trong thư phòng đặc biệt chói tai.
Là âm thanh giọng nói Mạc Tử Tuyền.
Qua hai giây đắn đo tự hỏi, Mục Táp hít sâu một hơi, nhấc chân lại gần thư phòng.
Sinh thời, thư phòng chính là nơi ông Tống sinh hoạt nhiều nhất. Sau khi ông mất, bà Tống giữ l