Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341746

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.

ại nguyên vẹn bài trí căn phòng, ngay cả một cây bút hay tờ giấy mỏng cũng chưa hề bị xê dịch. Bà thường hay vào đây, cốt tình kiếm hình bóng ngày xưa của ông, và nhớ về thời mặn nồng son sắt. Có lần, bà dẫn Mục Táp vô thư phòng, ngậm ngùi giới thiệu từng thứ với cô, còn cùng cô xem lại album ảnh.
Bây chừ, Mục Táp đứng trước cửa thư phòng, lẳng lặng quan sát. Bên trong tạm thời yên tĩnh lại. Cánh cửa chỉ khép hờ, thông qua khe hở nhỏ, cô thấp thoáng thấy được tình hình trong đấy.
“Em đâu còn sự lựa chọn khác. Tới tận bây giờ, em luôn ở thế bị động. Từ lúc bước chân vào Mạc gia, thì số phận của em đã nằm trong tay họ, mặc họ an bày sắp xếp. Chính anh cũng biết điều đó .” Ngữ khí Mạc Tử Tuyền chất chứa sự ảm đạm, nhạt nhòa, tựa như lớp bụi mờ phủ trên sàn nhà.
Tim Mục Táp bỗng dưng đánh thót. Đôi mắt cô xuyên qua khe hở, nhìn thấy Mạc Tử Tuyền đang đứng khoanh tay, quay lưng về phía cô. Hiển nhiên, trong phòng còn có sự hiện diện của một người, là người cùng chị ta trò chuyện.
Trước giờ, trực giác của phụ nữ luôn nhạy cảm khác thường. Tuy tầm nhìn hạn hẹp, Mục Táp không thể thấy diện mạo người kia, nhưng cô thừa sức phán đoán…
Nghe lén là một hành động đáng lên án, nhưng cô phát hiện, hai chân mình như bị đóng đinh tại chỗ. Năm ngón tay đã cong lên, toan gõ vào cánh cửa, song cuối cùng, cô yên lặng thu về.
“Anh nhẫn tâm đối xử với em như thế? Tống Vực, chẳng lẽ anh đã quên quá khứ của chúng ta ?” Mạc Tử Tuyền đột nhiên quát lớn, giọng nói run run, nghe qua rất phức tạp, có hối tiếc, có phẫn hận và cả không cam lòng.






Mạc Tử Tuyền gào xong, bên trong lại im phăng phắc, hồ như có thể nghe thấy tiếng động lưu chuyển của đám bụi mờ.
Thời gian ậm ạch lướt đều, mãi lâu sau, Mục Táp mới nghe âm thanh giọng nói Tống Vực, anh thờ ơ ‘hừ’ một tiếng.
Thái độ bàng quan của anh chọc điên Mạc Tử Tuyền. Chị ta buông thõng hai tay, xăm xăm tới gần anh, cất giọng the thé:“Anh cũng khinh miệt em hả? Nghĩ em là kẻ thấy người sang thì bắt quàng làm họ, thậm chí trơ tráo dấm dúi qua lại với hai anh em nhà anh, mất hẳn liêm sỉ tự trọng sao? Anh thật sự đánh giá em là loại người thế ư?”
“Đâu ai nguyện lòng quan tâm em, cũng chẳng người nào chịu đứng trên lập trường của em mà suy xét. Với Mạc gia, em chẳng qua là công cụ giúp họ trao đổi lợi ích. Họ vẽ vời, thêm thắt cho em bề ngoài cao sang, chói lọi, nhưng thực chất bên trong trống rỗng. Khi xưa anh gặp chuyện không may, em sống trong hoảng loạn sợ hãi, nào có dũng khí đương đầu với bao khó khăn, thử thách. Lúc ấy, bên em chỉ còn Tống Hạo. Anh ấy nguyện ý che chở, bảo vệ em….Tống Vực, bất kì ai ở vào hoàn cảnh của em, đều không có sự lựa chọn thứ hai.”
Ngoài cửa, Mục Táp cúi gằm mặt, nhìn lom lom sàn nhà lát hoa văn tinh tế, cổ họng đặc nghẽn.
Lồng ngực Mạc Tử Tuyền nhấp nhô, phập phồng. Chị ta há mồm, tham lam hớp từng hơi thở, khó tin trợn mắt nhìn anh.
Tống Vực thu hồi cánh tay, trượt xuống thân thể chị ta, thô bạo tốc lên tà váy dài. Mang theo ý đồ sỉ nhục đối phương, tay anh tấn công mặt trong bắp đùi chị ta, ánh mắt anh lạnh thấu xương, ngữ khí móc mỉa cực điểm,“Hoặc giả, cô muốn tôi tự mình ra tay, đem cô lột sạch, hung hăng giày xéo, chà đạp dưới thân tôi?”
Mạc Tử Tuyền run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Chị ta ý thức được, lí trí và cảm xúc của Tống Vực đã sắp tới cực hạn. Anh đang phát tiết theo bản năng của người đàn ông. Sự tức giận của anh đã lên đến đỉnh điểm, đi kèm với đó là sự khinh bạc chị ta tận cùng.
Hai tiếng ‘cốc, cốc’ vang lên, cửa thư phòng bị đẩy ra. Mục Táp đứng trước cửa, bình thản quan sát bọn họ: “Tống Vực”.
Tống Vực thu hồi ánh mắt sắc nhọn, đẩy mạnh Mạc Tử Tuyền, xoay người lại chỗ Mục Táp.
Mạc Tử Tuyền tự tin đứng thẳng người, bình tĩnh sửa sang quần áo, bàn tay cố ý ve vuốt tà váy bị Tống Vực làm nhàu nhĩ. Ngọn đèn sáng trưng rọi lên vết dấu tay đỏ lỏm trên chiếc cổ mảnh dẻ. Song, chị ta không ngần ngại nghênh đón ánh mắt Mục Táp.
“Tống Vực, mời anh giải thích, anh và chị dâu vừa làm gì?” Mục Táp ngẩng đầu nhìn anh, thấy rõ tia tức giận vẫn lập lòe dưới đáy mắt anh, chứng tỏ cơn thịnh nộ còn lan tràn âm ỉ trong lòng anh.
Khi anh lấn tới gần cô, thì mọi cảm xúc đã trở nên êm đềm như mặt hồ tĩnh lặng.
“Táp Táp, anh không làm chuyện có lỗi với em.” Tống Vực đặt tay trên bờ vai cô, dịu dàng thỏ thẻ ,“Chúng ta về nhà hẵng nói, được không?”
Mục Táp nghiêng người, hất mạnh tay anh, nhìn anh bằng ánh mắt tràn trề thất vọng:“Những gì anh vừa nói, tôi đều nghe thấy hết, anh không cần giảo biện nữa. Tôi đã sớm biết, giữa hai người nhất định có điều che giấu. Tôi đã cho anh rất nhiều cơ hội, nhưng anh không hề hé miệng lên tiếng. Anh thật sự xem tôi là người sẽ cùng anh đi hết cuộc đời ư? Tống Vực, tôi vẫn luôn tín nhiệm anh. Nếu không tận mắt chứng kiến, thì dù có bị đánh chết, tôi cũng nhất quyết không tin, anh sẽ có hành động đấy.”
“Anh biết anh sai rồi.” Tống Vực hạ giọng thừa nhận sai trái, sốt ruột trấn an cô,“Nhưng em hãy