XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341748

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.

cho anh cơ hội thanh minh.”
“Thanh minh chi nữa.” Mục Táp nhếch miệng cười cay đắng, trái tim cô như thể rơi tọt xuống đáy cốc, vỡ tan tành. Dù muốn, cô cũng không cách nào tìm được lí do để biện hộ hành vi sai trái của bọn họ,“Tôi chỉ tin tưởng những gì mắt mình nhìn thấy.”
Cô tạm dừng, tầm mắt lướt qua bả vai Tống Vực, đọng trên khuôn mặt Mạc Tử Tuyền,“Anh luôn dung túng hành vi của chị ta, ngầm ưng thuận cho chị ta nhúng tay vào mối quan hệ của tôi và anh, đúng không? Hay anh hi vọng tôi sẽ nhẫn nhịn, mắt nhắm mắt mở để mặc hai người vấn vương tình cũ, bịn rịn ôn lại những kỉ niệm ngọt ngào? Tống Vực, anh làm thế không đẹp chút nào đâu.”
Dứt lời, cô phẫn nộ xoay gót, phăm phăm rời đi. Tống Vực áp tới, ghì chặt cổ tay cô, nôn nóng nói: “Em có thể xả giận lên người anh, đừng làm điều dại dột, tổn hại bản thân mình. Để anh đưa em về nhé.”
“Anh buông ra.” Hỏa khí bộc phát, cô mất đi kiểm soát, gắt gỏng: “Nếu anh còn tôn trọng tôi, thì để tôi một mình tỉnh táo lại, đừng dối gạt tôi bằng những lời thêu hoa dệt gấm nữa. Tống Vực, tôi bây giờ không muốn nhìn thấy mặt anh, làm ơn đừng dồn ép tôi.”
Anh trầm mặc, qua một lúc lâu mới nới lỏng tay. Cô giựt phắt tay lại, quấn khăn quàng cổ, hít sâu vài hơi điều tiết cảm xúc, đoạn rảo bước thật nhanh, không buồn ngoảnh đầu.
Tống Vực vội vàng móc di động, gọi tài xế, kêu ông ta đợi trước cửa Tống gia, chở Mục Táp về.
Mục Táp lẩn thẩn bước đi. Cô vừa ra khỏi sân trước, chiếc xe đã lù lù xuất hiện. Bác tài bước xuống mở cửa, mỉm cười mời cô lên xe. Cô thoáng do dự, cuối cùng nói:“Bác chở cháu đi dạo quanh đây nhé, cháu chưa muốn về nhà.”
Bác tài xế nhìn cô khó hiểu, song vẫn gật đầu đồng ý.
Ngồi trên xe, Mục Táp lấy ra cái máy nghe nhạc MP3, nhét tai nghe vô lỗ tai. Cô muốn nhờ những giai điệu lắng đọng để xua đi sự khó chịu trong lòng. Hành vi hôm nay của Tống Vực khiến cô chới với, đồng thời phá tan tín nhiệm của cô. Quan trọng nhất, cô thương tâm khi thấy anh dung dưỡng những hành vi đáng chê trách của Mạc Tử Tuyền.
Khi yêu một người, chúng ta dường như sẽ trải qua một giai đoạn, mang tên là ngây thơ. Đa số chúng ta đều ngây thơ mơ tưởng, bản thân sẽ chiếm lĩnh toàn bộ quá khứ, hiện tại và tương lai của người mình yêu, ích kỉ không muốn chia sẻ với bất kì ai khác. Hiện tại, Mục Táp thừa nhận, cô đang ‘lội bì bõm’ trong giai đoạn ấy. Cô hoang tưởng Tống Vực chỉ yêu thương, đối tốt với mình cô, huyễn hoặc anh là người đàn ông của riêng cô. Sau khi kết hôn, chính sự chung sống vui vẻ, hòa hợp đã vô tình tạo cho cô ảo giác, giữa hai người không tồn tại khoảng cách tình cảm, anh thuộc về cô một cách trọn vẹn nhất.
Giờ đây, cô dần ý thức được, những thăng trầm chìm nổi, những quang vinh thất bại, cũng như tình cảm quá khứ…. Những thứ ấy đã trở thành máu thịt trong sinh mệnh của anh. Hơn nữa, giữa cô và chúng triệt để bị anh tách biệt. Cô chua chát chấp nhận sự thật, dĩ vãng anh đã đi qua, cô vô pháp can dự. Anh cố tình khóa chặt cánh cửa nơi sâu thẳm tâm hồn, dẫu cô cố gắng rất nhiều, thì cũng như dã tràng xe cát biển Đông, nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì.
Cô vốn tưởng ở cùng anh không khó, chỉ cần cô đừng quá tham lam, cứ lờ đi quá khứ, thỏa mãn với hiện tại là ổn. Song, khoảnh khắc nhìn thấy anh tốc váy Mạc Tử Tuyền, cô chợt phát hiện, đó là nhiệm vụ bất khả thi.
Cô càng yêu càng chìm đắm, trong tiềm thức, cô luôn khao khát anh đáp lại tình cảm của mình – một tình cảm đơn thuần, không pha lẫn chút tạp chất.
Nhưng hiện giờ, cô chân chính nếm mùi thất vọng.
Cô đã sớm phán đoán, chuyện những tấm ảnh có dính líu đến Mạc Tử Tuyền. Sở dĩ cô không truy vấn, vì cô tin tưởng câu nói: anh sẽ phái người đi điều tra, em đừng lo lắng quá. Bởi tín nhiệm anh, nên cô an tâm phó thác mọi việc cho anh. Nào ngờ……
Tài xế chở cô tới bờ hồ. Cô xuống xe, đến ngồi ghế đá, vừa ngắm cảnh sông nước mênh mông vừa run run siết chặt dây túi xách.
Vài ngày trước, khi ánh nắng ban trưa sưởi ấm mùa đông, cô còn cảm thấy vô vàn hạnh phúc, vì mùa đông năm nay có anh bên cạnh. Nhờ anh, cô biết được vị ngọt của tình yêu. Ai dè, chỉ qua chớp mắt ngắn ngủi, vị ngọt tình yêu lặn mất tăm mất tích. Hóa ra, cảm xúc con người thất thường hơn cả thời tiết thiên nhiên.
Cô cong lưng, nhặt hòn đá nhỏ, ném mạnh xuống hồ. Hồ nước vẫn thâm sâu, không một tia sóng gợn, phớt lờ động thái của cô.
Đã lâu, tinh thần cô chưa sa sút đến mức này. Trái tim cô như bị bàn tay vô hình bóp chặt, đau điếng hồn!
Ngay tại giây phút này, cô hận anh biết mấy. Hận đến độ không muốn gặp lại anh, không muốn cùng anh nói chuyện. Cô nghĩ, cô và anh cứ thế chia tay đi, vĩnh viễn đừng trùng phùng.
Tâm trạng cô hệt như trước đây. Tan học, cô lang thang khắp mọi nẻo phố phường, tận đến khi trời sụp tối, cô mới đón chuyến xe buýt cuối cùng, đi về nhà với tâm trạng vô cùng bất đắc dĩ.
Gó thổi ào ào, táp vào khuôn mặt, cô cúi đầu tránh những cơn gió lạnh, vẫn bần thần ngồi đấy, cả người phờ phạc đối diện cảnh hồ.
Dòng người tấp nập qua lại như mắc cửi, đa phần đều lơ đễnh liếc nhì