Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.
n cô một cái. Cô tựa hồ đóng băng trên ghế, mặc kệ bên tai lãng đãng tiếng gió thổi, văng vẳng tiếng còi xe, lao xao tiếng cười, tiếng chuyện trò hưng phấn……
Đương lẻ loi giữa dòng người vội vã, cô chợt nhận ra, quanh cô, thế giới vẫn vận hành như cũ. Dẫu tâm trạng cô có tệ hại đến đâu, thì thế giới vẫn quay, mọi người vẫn tiếp tục với cuộc sống riêng của họ. Chỉ mình cô, ngu ngốc ngồi bất động, đơn độc khổ sở.
Hôm nay, Mục Táp không về nhà. Cô nhờ tài xế chở mình đến khách sạn gần đấy thuê tạm một gian phòng.
Cầm chìa khóa phòng trên tay , Mục Táp bi ai phát giác, năm cô 27 tuổi, tâm lí vẫn y chang thuở còn 17. Mỗi khi gặp chuyện, cô đều hành động theo phản xạ, đầu tiên tìm cách trốn tránh, luôn chùn tay trước điểm mấu chốt vấn đề. Nhưng nếu bây giờ, cô về nhà gặp Tống Vực, chỉ e khó khống chế cảm xúc, dẫn tới ăn nói hồ đồ, gây mích lòng nhau. Chi bằng tìm một chỗ yên tĩnh, giúp bản thân tỉnh táo lại, tỉ mẫn nghiền ngẫm tương lai của cô và anh.
Hai huyệt thái dương cô nảy bùm bùm, đau dữ dội. Vùng đầu như thể bị đá tảng nện vào.
Vô phòng, cô tắm táp toàn thân, hòng để dòng nước cuốn trôi bụi trần mệt mỏi. Sau đó, cô gọi thức ăn và ly sữa nóng. Ăn uống xong xuôi, Mục Táp móc di động ra xem, màn hình thông báo 17 cuộc gọi nhỡ, năm cuộc từ Tống Vực, còn lại đều của bố cô.
Cô gọi lại số máy ông Mục Chính Khang. Đầu bên kia, ông nhanh chóng tiếp điện, nôn nóng hỏi:“Táp Táp, sao con tắt điện thoại thế?”
Mục Táp nhanh nhảu tiếp nhận. Cô mở túi, bên trong đựng đầy mấy món ăn vặt khoái khẩu của cô: nào chè đậu đỏ, nào cơm nắm hoa mai, có cả cánh gà nướng… Kí ức cô trôi dạt về quãng thời gian ôn thi đại học. Khi đó mỗi ngày cô đều nhín chút thì giờ, chạy ra cửa hàng của dì Chu, thích thú mua mấy món ăn vặt, về nhà nhai nhóp nhép trong miệng. Lúc ấy bố cô hay la rầy, chê thức ăn ngoài đường không hợp vệ sinh, dễ khiến người ta tiền mất tật mang, khuyên cô mau bỏ thói quen xấu.
“Con mới ăn cơm xong, bụng còn no lắm.” Mục Táp đặt túi đồ lên bàn.
“Thì con cứ đặt đấy, chờ lúc nào đói bụng thì ăn.” Ông Mục Chính Khang vừa nói vừa rút khăn tay lau sơ quần áo. Mục Táp đi tìm máy sấy, giúp ông sấy tóc.
“Hai vợ chồng cãi nhau?” Ông thẳng thắn hỏi cô bằng ánh mắt chất chứa nỗi sầu lo.
“Dạ…coi như có chút mâu thuẫn.” Mục Táp ậm ừ đáp.
Mục Chính Khang đến ngồi trên sô pha, hai tay khoác lên thành ghế. Chân mày ông khẽ nhíu, trầm ngâm một hồi, hỏi:“Nó ức hiếp con?”
“Không đâu ạ.” Mục Táp gượng cười,“Vợ chồng con có chút chuyện không vui. Nói ra thì hơi dài dòng, chỉ sợ bố không hiểu.”
Mục Chính Khang lắc đầu, phản đối cách nghĩ của cô:“Ơ, con bé này vui nhở, chuyện vợ chuyện chồng, bố đây có kinh nghiệm đi trước con vài chục năm đấy nhé, sao bố lại không hiểu? Con chớ xem thường bố, có uẩn khúc gì cứ thoải mái chia sẻ, bố sẽ giúp con tìm biện pháp giải quyết.”
Mục Táp ngừng động tác đôi tay, tắt máy sấy, đặt lại chỗ cũ, rồi tới ngồi bên mép giường, nghĩ nghĩ và nói: “Tụi con xảy ra mâu thuẫn. Con tạm thời muốn tránh mặt anh ấy, nên quyết định ở đây một đêm.”.
Mục Chính Khang chồm người phía trước, đắn đo hỏi:“Hai đứa cãi nhau bằng miệng thôi phải không? Có động tay động chân không đấy?”
Mục Táp thoáng ngớ người, đoạn phì cười:“Thế bố nghĩ, anh ấy đánh con hay con đánh anh ấy? Bố à, bố suy nghĩ nhiều rồi, tụi con đều là người có học thức, lại sinh hoạt trong xã hội văn minh, tuyệt đối không dùng nắm đấm để nói chuyện.”
“Con đã không muốn nói, vậy bố cũng không ép. Thế nhưng, cớ sao con chịu ấm ức mà không gọi điện báo bố biết?” Ông trở nên bùi ngùi,“Dẫu năng lực bố hạn hẹp, không giúp được con nhiều. Nhưng ông già này luôn sẵn sàng lắng nghe con tâm sự. Táp Táp, con đừng nên sống khép kín quá, hễ buồn hay tủi đều tự nuốt vào lòng, thể nào cũng tích tụ thành tâm bệnh. Có đôi khi, thoải mái chia sẻ lại là cách chữa trị nhanh nhất và hiệu quả nhất.”
Mục Táp gật gù, nói nhỏ tiếng ‘vâng’. Song cô quả thật không biết giải thích thế nào để ông hiểu.
Hiếm hoi lắm mới có dịp cùng bố hàn huyên tâm sự, lòng cô bỗng bồi hồi, xao xuyến lạ. Trong vùng kí ức xa xăm của thời thơ ấu, tâm trí cô vẫn hiện hữu hình ảnh ‘một nhà ba người êm đềm, hạnh phúc’. Thuở còn thơ, cô bé Mục Táp rất thích quấn quýt chơi đùa cùng bố. Tướng đi của bé hệt như chú chim cánh cụt, chạy lẫm đẫm quanh người bố, vòi vĩnh ôm chân bố, thỏ thẻ nói: bố ơi, bế con đi. Bố bé bật cười ha hả, bế bổng bé lên cao, lượn quanh mấy vòng tròn. Sau, bé lại làm nũng, đòi được hôn má bố. Bố bé vội vàng quay mặt đi, than phiền: mặt bố bẩn lắm, chờ bố đi rửa đã. Bé lắc đầu nguầy nguậy, nhất quyết đòi hôn bố. Bé mếu máo nói, con không sợ bẩn, con muốn hôn bố cơ. Bố bé hết cách, đành chìa má ra, bé hí hửng ‘trét nước miếng’ khắp gương mặt bố.
Kí ức ngọt ngào của hai bố con cô! Đáng tiếc, ngày vui chóng tàn, hạnh phúc tựa như nắm cát hững hờ trôi qua những kẽ tay. Không bao lâu sau, bố mẹ cô ly hôn. Cô theo mẹ đi Tây Xương, cực chẳng đã phải chia xa bố. Mãi đến nă