Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341743
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.
thì hiểu đấy, hiểu tường tận là đằng khác. Song khi tự đặt bản thân lên bàn cân so sánh với sự nghiệp của vợ, hiển nhiên Mục Chính Khang sẽ thiên vị chính mình. Hà cớ gì anh luôn xếp sau sự nghiệp của cô. Những lúc đưa ra quyết định, rốt cuộc cô có băn khoăn cảm thụ của anh không?
Cuối cùng, hai người ly hôn trong hòa bình. Trước sự cố chấp của bà Mục, Trình Hạo Anh quyết định dẫn theo Mục Táp. Từ đầu đến cuối, thái độ cô luôn thản nhiên, trầm tĩnh, không hề oán trách Mục Chính Khang hay gia đình chồng.
“Mẹ con là người phụ nữ sống trọn cuộc đời vì lí tưởng, vì khát vọng, vì tình yêu đất nước. Bà ấy luôn quyết đoán, dám nghĩ dám làm, dám trả giá, dám đánh đổi, chẳng ngại đương đầu sóng to gió lớn. Ngược lại, bố yếu đuối hơn mẹ con nhiều.” Ông Mục Chính Khang thả hồn về quá khứ,“Đoạn thời gian đó, ngày nào bố cũng kiếm chuyện, gây gỗ liên miên. Bố chán ghét cái cách bà ấy vùi đầu vào sự nghiệp, lơ là, bỏ mặc chồng và gia đình. Bố độc đoán bắt bà ấy từ bỏ sự nghiệp, chuyên tâm làm bà nội trợ bình thường. Đương nhiên, bà ấy hữu tâm vô lực.”
“Rất nhiều người nhìn bà ấy bằng ánh mắt kì thị, khinh miệt. Họ bảo bà ấy chẳng khác nào quái nhân. Bố vô tình nghe được, ma xui quỷ khiến lại cảm thấy họ đúng. Bố tự hỏi, quanh đi ngoảnh lại, phụ nữ an phận thủ thường làm hậu phương cho chồng có mà đầy ra đường, cớ sao bà ấy không làm được. Bố chả cần người vợ nổi danh là nhà khoa học quốc gia. Gì mà tín ngưỡng, gì mà khát khao cống hiến, buồn cười, đàn ông chưa chắc đã làm được, thế mà bà ấy cứ ham đua đòi. Chức trách của phụ nữ là giúp chồng dạy con, và bố chỉ cần một người vợ thực hiện đúng chức trách là đủ.” Mục Chính Khang tiếp tục giãi bày,“Giờ ngẫm lại, lúc ấy bố suy nghĩ quá đỗi ích kỉ. Bố chăm chăm trách móc bà ấy mà quên mất, ban đầu mới quen, chính thần thái, tác phong nhanh nhẹn, tháo vác trong công việc của bà ấy đã thu hút bố.Vì nó, bố quyết tâm theo đuổi bà ấy. Giả dụ bà ấy chấp nhận nghe lời bố thay đổi, trở thành bà thím bình thường, suốt ngày lục tục quanh quẩn nơi xó bếp, tất bật giặt giũ nấu cơm, thì có lẽ, bà ấy sẽ không còn là Trình Hạo Anh – người phụ nữ bố yêu nhất đời?”
“Vì bất đồng quan điểm, nên bố mẹ li hôn?” Mục Táp điềm nhiên rút kết luận.
Ông Mục Chính Khang gật đầu:“Ly hôn rồi, bố hối hận vô cùng. Nhiều lần muốn vứt bỏ tất cả, chạy đến Tây Xương tìm hai mẹ con. Song mỗi lần chuẩn bị xuất phát, bố đều không vượt qua được cửa ải cuối cùng của bản thân. Cuối cùng bố nghĩ, thôi quên đi, bố không có năng lực đem đến hạnh phúc cho bà ấy. Nhỡ đâu xuất hiện lại cản trở tiền đồ xán lạn của bà ấy, chi bằng dứt khoát buông tay, đừng lằng nhằng dây dưa nữa, cứ yên lặng chúc phúc bà ấy thôi. Sau này, bố đi thêm bước nữa, lại càng không nghĩ tới chuyện liên hệ cùng bà ấy. Nào ngờ nhiều năm sau, bố bàng hoàng nghe tin bà ấy qua đời vì bệnh tật. Suốt đêm đó, bố khóc cạn nước mắt, cảm thấy bản thân tội lỗi quá nhiều.”
Dứt lời, ông cúi đầu, giơ tay che đôi mắt, lâm vào trạng thái mất đi tinh thần.
“Bố ơi, mẹ không trách bố đâu, mẹ nói cả đời này, mẹ chỉ yêu mình bố.” Mục Táp an ủi ông,“Bố đừng áy náy, tự trách bản thân nữa. Những năm ở Tây Xương, cuộc sống của mẹ và con cũng tốt lắm. Nụ cười luôn thường trực trên môi mẹ. Cả người mẹ luôn tràn trề tinh lực, mẹ đã sống bằng tất cả nhiệt huyết. Vấn đề kinh tế cũng khá ổn, hai mẹ con con tuy không dư dả, nhưng đủ ăn đủ mặc, hơn cả khối người ấy chứ .”
Ông Mục Chính Khang trầm mặc thật lâu, mới nhấc tay ra, ngửa mặt nhìn cô:“Táp Táp, bố biết mình là người bố vô dụng, có điều, quá khứ không thể vãn hồi. Bây giờ bố chỉ có tâm nguyện, cầu mong con có thể hạnh phúc, bình yên trọn đời. Hứa với bố, nếu con gặp bất kì khó khăn gì, hãy nói bố nghe. Bố sẽ cùng con tìm cách giải quyết.”
Mục Táp khẽ gật đầu, rồi đứng dậy đi tới ngồi cạnh ông, ngã đầu trên vai ông. Ông dang tay ôm lấy bờ vai cô. Như thể trở về ngày thơ dại, bé Mục Táp tham lam chui rúc trong lòng bố, say mê hít hà mùi hương thuộc về bố.
“Bố ơi, bố nói thử xem, tình yêu là gì ạ?”
“Tình yêu ư? Thì là một lòng một dạ hướng về đối phương, luôn ao ước được ở cạnh đối phương. Nếu đối phương vui vẻ, con cũng được vui lây. Ngược lại, nếu đối phương đau buồn, thì con buồn đau gấp bội. Tuy nhiên tình yêu cũng có mặt trái của nó. Hai người yêu nhau sẽ khó tránh khỏi phát sinh mâu thuẫn. Khi đối phương lơ là con, con buồn bực trong lòng. Đối phương lạnh nhạt, con lại thương tâm. Cảm xúc con dễ dàng bị đối phương ảnh hưởng, lên lên xuống xuống, thay đổi thất thường, chẳng biết đâu mà lần. ”
“Vậy xét tổng thể, tình yêu mang đến cho ta hạnh phúc nhiều hơn, hay đau khổ chiếm đa số hả bố?”
“Tất nhiên vui vẻ, hạnh phúc nhiều hơn chứ. Nếu không, tại sao hằng hà sa số người lũ lượt kéo nhau nhảy vào con đường tình yêu. Bởi họ phát hiện, đẹp biết bao khi ta mở lòng yêu thương một người. Tuy rằng ta sẽ lo được lo mất, sẽ đối mặt những gian nan, trắc trở…. Nhưng so với niềm vui do tình yêu mang lại, chỉ như muối bỏ bể.” Ông vỗ về bờ vai cô: “Về chuyện yêu đương, con nên tự mình trải nghiệm, bố