Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương
Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134571
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/571 lượt.
hơi, rồi đáp: "Thực ra cũng chẳng có chuyện gì quan trọng, chỉ là mình vừa ra khỏi quán bar, muốn tới nhà cậu chơi một chút, ai ngờ cậu lại không có nhà".
Nhiếp Lạc Ngôn ngỡ là thật, liền đáp: "Vậy cậu chờ mình một lúc, mình về ngay đây".
Tần Thiểu Trân vội vàng đáp: Thôi, không cần đâu. Thực ra cô tới đây không phải để tán gẫu, nhưng chuyện ấy quả thực rất khó nói, sau một lúc lựa lời, cô cố tỏ vẻ tự nhiên hỏi: "Cậu đoán xem vừa rồi mình gặp ai? Là Nghiêm Thành! Không ngờ bình thường anh ấy vốn nho nhã, đứng đắn là thế, hôm nay lại bị mình bắt gặp đang buôn chuyện với đám con gái xa lạ trong quán bar đấy".
Đầu dây bên kia im lặng.
Để đạt được mục đích của mình, Tần Thiểu Trân đành tiếp tục bôi nhọ anh chàng họ Nghiêm kia: "Loại đàn ông này không tin được đâu, luôn nói một đằng làm một nẻo. Nên mình thấy lần sau nếu anh ta lại tới hẹn hò với cậu, tốt nhất cậu không nên đếm xỉa tới hắn. Tuyệt đối không nên gặp, dứt khoát từ chối, cho hắn không còn hi vọng hão huyền nào nữa! Loại đàn ông hai mặt như thế thì không thể chấp nhận được!", rồi hỏi tiếp: "Đúng rồi, gần đây hắn còn hay hẹn gặp cậu không?".
Dường như chỉ còn nghe thấy hơi thở nhẹ cùng tiếng sóng điện thoại truyền tới, một lúc lâu sau mới nghe thấy Nhiếp Lạc Ngôn thủng thẳng đáp: "Tối nay vừa gặp".
Tần Thiểu Trân bất giác sững người, lúc này mới lờ mờ cảm thấy tâm trạng của Nhiếp Lạc Ngôn có gì không ổn. Quả nhiên Nhiếp Lạc Ngôn nói tiếp: "Nhân phẩm của Nghiêm Thành thế nào mình không cần biết. Mình chỉ biết một điều là anh ấy biết Trình Hạo". Giọng nói của cô vô cùng mệt mỏi, tuy vọng tới từ xa nhưng vẫn có thể nhận rõ vẻ uể oải, "... Thật tình cờ, anh ấy và Trình Hạo lại quen nhau, không những thế còn là bạn rất thân nữa". Nhiếp Lạc Ngôn không nói thêm gì nữa.
Sau một lát yên lặng ngắn ngủi, Tần Thiểu Trân thở dài, nhận thấy không cần nghĩ cách giấu giếm nữa, cô vừa đi vào thang máy vừa thẳng thắn thừa nhận: "Tối nay mình cũng mới biết hai người họ quen nhau. Không những thế mình còn gặp lại cậu ấy đây".
Không đợi Nhiếp Lạc Ngôn mở miệng, Tần Thiểu Trân tiếp tục nói: "Lạc Ngôn, nhiều năm trôi qua, cậu ấy có vẻ thay đổi rất nhiều, nhưng lại có vẻ như chẳng thay đổi chút nào".
Rốt cuộc Tần Thiểu Trân có ý gì, Nhiếp Lạc Ngôn chẳng còn tâm trạng nào để nghĩ, và cũng không dám nghĩ.
Cô đã mất rất nhiều thời gian, thậm chí từng hạ quyết tâm, nhưng cuối cùng vẫn là thất bại. Cô cho rằng mọi thứ đều có điểm cuối, cho rằng mọi việc đều sẽ kết thúc, nhưng tới lúc này cô chợt phát hiện ra một điều, có một số tình cảm lại giống như rễ cây, chúng cứ mọc lên trong người cô mà cô lại không thể nhổ, chỉ động vào cũng cảm thấy đau. Đó là nỗi đau xé da xé thịt.
Không biết từ lúc nào cô trở nên kiên trì như vậy? Từ nhỏ tới lớn, cô luôn được cả nhà yêu chiều, được mọi người xung quanh quý mến, những thứ đồ tốt nhiều tới mức không thể đếm được, đồ chơi thời thơ ấu của cô thậm chí còn nhiều tới mức hơn nửa gian phòng, cô chỉ chơi một hai lần rồi ném sang bên, không bao giờ thiếu hứng thú theo đuổi cái mới.
Chỉ duy nhất lần này, chỉ duy nhất người này! Cô lại kiên trì như vậy.
Tình cảm ban đầu thật nồng cháy, những lúc buồn chán nhất cô có cảm giác như toàn thân bị nung trên lửa, hết lần này tới lần khác, không ngừng không nghỉ. Mãi tới sau này, cô mới dần nguôi ngoai, nhưng vẫn không sao quên được.
Cô không quên được cậu, mặc dù cậu không yêu cô, dù cô cho rằng mình có thể quên được cậu. Nhưng cách nghĩ này hiển nhiên không thực tế chút nào.
Sở dĩ hiện giờ Nhiếp Lạc Ngôn không dám nghĩ tới, là do cô luôn ép bản thân không được hiếu kỳ về Trình Hạo rằng sau bao nhiêu năm như vậy, rốt cuộc cậu ấy đã thay đổi thế nào, cô còn ép bản thân quên đi chuyện Trình Hạo xuất hiện trước mặt Tần Thiểu Trân.
Nhiếp Lạc Ngôn nằm trên giường nhắc mình hết lần này tới lần khác, tuy hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, nhưng ngày mai vẫn giống như bất kỳ ngày nào trước đây, hoàn toàn không có gì thay đổi.
Trong thành phố đông đúc này, cô và cậu vẫn cách xa, sẽ không có cơ hội đi lướt qua nhau, như thể mãi mãi không bao giờ tương ngộ.
Cô nàng Ninh Song Song nhạy cảm ngay ngày hôm sau đã phát hiện thấy tâm trạng Nhiếp Lạc Ngôn có gì không ổn, liền tranh thủ lúc mở tủ lạnh lấy đồ uống khẽ bắt chuyện: "Chị Lạc Ngôn, chị muốn uống gì? Đồ uống ở đây thứ nào cũng có, chẳng kém gì siêu thị đâu". Vừa gặp nhau buổi sáng, cô nàng đã thay đổi cách xưng hô với Nhiếp Lạc Ngôn, gọi chị Lạc Ngôn hết sức tự nhiên, cách xưng hô này thân mật hơn nhiều so với mấy ngày trước.
Tủ lạnh chất đầy những đồ ăn vặt được người khác đưa tới theo yêu cầu của Ninh Song Song, đương nhiên mọi thứ đều có được nhờ nhân lực, vật lực và tài lực của Giang Dục Phong, trong đó còn bao gồm cả chiếc tủ lạnh nhiều ngăn mới coong được nhập khẩu từ nước ngoài, tất cả đều là trợ lý của Giang Dục Phong sai người mua về từ trung tâm thương mại ngay tối qua.
Bởi cô nàng chính là sợi dây nối quan hệ giữa anh và Nh