Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134556
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/556 lượt.
là hai cô gái đang vui vẻ trò chuyện, ánh mắt thi thoảng lại liếc tới chỗ Nghiêm Thành đứng, như thể vô cùng hứng thú với vị khách lạ mặt mà đẹp trai kia.
***
Nghiêm Thành nhìn thế cảm thấy rất đỗi buồn cười, anh tiến tới vỗ vai người thanh niên kia, sau đó quay đầu nói với nhân viên pha chế: “Vẫn như mọi khi”.
“Tới rồi à?” Lúc này Trình Hạo mới ngừng xem ti vi, cậu cúi đầu nhìn đồng hồ. “Muộn thế, làm thêm giờ à?”
Nghiêm Thành bất giác cười méo mó, đáp: “Không”. Anh uống một ngụm rượu như để nhuận họng, rồi mới nói tiếp: “Hôm nay mình đã làm một việc rất ngu”.
“Việc gì?”
Nghiêm Thành lắc đầu. “Chắc chắn cậu không muốn biết đâu.”
“Tại sao?” Trình Hạo quay người lấy cốc của mình, chống tay xuống quầy bar, rồi rướn mày nói: “Theo trí nhớ của tớ, từ mười năm trước sau khi bị hoa khôi lớp chúng ta từ chối, thì cậu chưa từng làm việc gì ngốc nghếch”.
“Cậu đang chê hay đang quá khen mình vậy?” Nghiêm Thành nghĩ một lát, nói: “Mình vừa đi cùng Nhiếp Lạc Ngôn đây”.
Hình như Trình Hạo khẽ sững người, cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm rượu màu hổ phách.
“Nói một cách chính xác hơn, là mình chủ động tới tìm cô ấy, còn mang theo hai chiếc vé xem ca kịch.” Nghiêm Thành dường như cười chế giễu bản thân một lúc. “Sau đó thì bung bét tất cả.”
Người thanh niên thanh tú cuối cùng cũng quay đầu nhìn anh và chau mày hỏi: “Cậu nói vậy là ý gì?”.
“Cũng chẳng có gì hay ho cả, mình đã để cô ấy biết về mối quan hệ của chúng ta, sau đó cô ấy bỏ đi mà không thèm quay đầu lại, cảm giác như mình là một thằng bịp bợm ấy. Là mình sai, ngay từ đầu mình đã có động cơ không trong sáng, nhưng thực ra...” Nghiêm Thành ngừng lại một hồi, rồi nhìn cậu bạn thân một cái, mới nói tiếp: “Nhưng mình thực sự tò mò, chỉ muốn tiếp xúc với cô ấy xem rốt cuộc cô ấy giống Chu Hiểu Lộ ở điểm nào”.
Không biết ánh đèn đã sáng lên từ lúc nào, quét tới từng ngóc ngách trong quán, có lẽ ánh sáng khiến sắc mặt Trình Hạo trong giây lát trở nên xanh xao. Nghiêm Thành tự nhận thấy mình không nên nhắc tới cái tên kia, liền đặt tay lên vai Trình Hạo, tiếp đó ngửa cổ uống cạn nửa cốc Vodka còn lại, giọng nói mang âm điệu thổn thức: “Thực ra con người cô ấy rất thú vị”.
Trình Hạo đương nhiên biết “cô ấy” mà Nghiêm Thành nói tới là ai, nhưng cậu không nói gì thêm, chỉ thờ ơ gạt tay đối phương xuống, rồi “Thanh toán”. Sau đó móc ví tiền nhưng liền bị Nghiêm Thành ngăn lại: “Mình ngồi thêm một lát, lát nữa mình sẽ thanh toán”.
Trình Hạo không phản đối, cậu vớ lấy chiếc áo khoác đặt cạnh bên, rồi quay người bỏ đi.
Nào ngờ chưa đi tới cửa, đột nhiên cậu đối mặt với một cô gái, lúc đi lướt qua nhau, cô gái kia dừng bước, khẽ “này” một tiếng.
Vì khoảng cách giữa hai người rất gần nên tiếng nói ấy dễ dàng truyền tới tai Trình Hạo, cậu quay đầu lại, chỉ thấy đối phương nhìn chăm chú hồi lâu rồi đột nhiên hỏi: “Cậu còn nhớ mình không?”.
Trí nhớ của cậu rất tốt, đương nhiên nhớ ra ngay cô gái kia chính là cô nữ sinh trước đây gắn với Nhiếp Lạc Ngôn như hình với bóng.
Cậu khẽ gật đầu: “Tần Thiểu Trân?”.
“Quả nhiên là cậu, Trình Hạo!” Tần Thiểu Trân với kiểu trang điểm màu khói tỏ ra rất ngạc nhiên, không biết do tình cờ gặp cậu, hay vì được cậu nhận ra.
Cô lại nói: “Hình như từ khi tốt nghiệp tới giờ mình chưa gặp lại cậu”.
“Mình đã ở bên ngoài một thời gian, nửa năm trước mới về.” Cậu vội tránh chỗ cho người khách say tới mức đi xiêu vẹo, tiếp đó khẽ đưa mắt nhìn xung quanh chỗ cô đứng theo bản năng nhưng không thấy người quen nào, cậu liền thản nhiên thu ánh mắt lại, hỏi: “Mấy năm qua cậu sống thế nào?”
Thực ra họ không thân thiết gì với nhau, sợi dây duy nhất nối kết họ chính là Nhiếp Lạc Ngôn. Nghe cậu hỏi han vượt quá mức lịch sự như vậy, Tần Thiểu Trân chỉ cười đáp: “Cũng được”. Dừng lại một chút, cô nói tiếp: “Mọi người đều tốt cả”.
Cô trả lời đầy ẩn ý như vậy, sao cậu lại không nhận ra chứ? Nhưng cậu cũng chỉ đáp lại với nụ cười lạnh lùng: “Thế thì tốt.”
Cô lại hỏi tiếp: “Cậu đi một mình à?”.
“Vừa ngồi cùng với một người bạn, đang chuẩn bị đi.”
Cô nhìn theo ánh mắt cậu, kết quả là thấy người đàn ông trong bộ com lê bảnh bao bên quầy bar, một tay cầm ly rượu, đang chán nản nhìn lên ti vi.
Cô ngỡ ngàng: “Người đó là Nghiêm Thành phải không?”. Rồi quay ra nhìn cậu, ánh mắt nhanh chóng thoáng qua thần sắc khó tả. “Hai người quen nhau sao?”
Mãi tới lúc này, Tần Thiểu Trân mới biết mình đã phạm một sai lầm lớn, cô chẳng nghĩ tới việc về nhà tẩy trang và thay quần áo, vừa ra khỏi quán bar đã vội vàng phóng về hướng Nhiếp Lạc Ngôn sống.
Chuông cửa reo hồi lâu vẫn không thấy ai ra mở, Tần Thiểu Trân sốt ruột gọi điện cho Nhiếp Lạc Ngôn, một lúc sau cô nàng mới bắt máy. Tần Thiểu Trân sốt sắng hỏi: "Cậu đang ở đâu?".
"Uống trà", Nhiếp Lạc Ngôn đáp lại bằng giọng nói cứng nhắc, thậm chí còn không có xuống.
Tần Thiểu Trân nghĩ một lát, đột nhiên không biết nên bắt đầu nói thế nào mới phải, kết quả Nhiếp Lạc Ngôn vẫn là người hỏi trước: "Có chuyện gì không?".
Cô khẽ hít sâu một