XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134554

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/554 lượt.

iếp Lạc Ngôn, đương nhiên phải được phục dịch chu đáo.
Huống hồ, Ninh Song Song cũng không phải không lập được công gì, ít nhất là đã thành công trong việc tạm thời chuyển dịch địa điểm làm việc của Nhiếp Lạc Ngôn từ công ty tới căn hộ mới của Giang Dục Phong, cô nàng đã nỉ non với Nhiếp Lạc Ngôn rằng: "... Em ở đây chẳng có bạn bè gì cả, con người anh ba thế nào chị cũng biết rồi đấy, cho dù anh ấy có thời gian thì cũng sẽ không tới đây ở cùng em, nên có mỗi mình em, thực sự... thực sự rất buồn, em chỉ có mỗi chị Lạc Ngôn thôi". Chính vì vậy, Ninh Song Song đã rất dễ dàng kéo được Nhiếp Lạc Ngôn tới đây cùng giết thời gian.
Kỳ thực đối với việc này Nhiếp Lạc Ngôn cũng không phản đối, ở đâu thì cũng có thể làm việc được, hơn nữa gần đây Giang Dục Phong có vẻ rất bận nên sẽ không thường xuyên xuất hiện, cũng không thể quấy rầy được cô, nên tám tiếng ở đây có thể nói là trời yên biển lặng. Điều duy nhất khiến cô cảm thấy chán nản là, ngắm nhìn trang thiết bị đầy đủ trong căn nhà hào hoa này, cô lại đau đầu khi nghĩ tới bản thiết kế của mình, chẳng phải hiện tại cô đang làm một việc vô ích đó sao? Bởi cô nhận thấy, hoàn toàn có thể chuyển về căn hộ này ở ngay lập tức, không những thế mọi chi tiết thiết kế đều đã hoàn hảo, không thừa cũng chẳng thiếu, có thể dễ dàng nhận thấy kỹ sư thiết kế trước rất chuyên nghiệp, thậm chí có thể nói là cao thủ.
Quả nhiên chỉ thấy Giang Dục Phong khẽ "ừ" một tiếng rồi nói: "Tại sao cô ấy lại sa sút tinh thần?".
Cô nàng lập tức tỏ ra lúng túng, cố ý nói: "Anh ba bận như vậy, em không làm phiền anh nữa, bye bye". Cô nàng cúp điện thoại, vừa ngâm nga ca khúc Pháp vừa vội vàng chạy xuống dưới, hỏi: " Lạc Ngôn, buổi trưa chị em mình ăn gì?".
"Tùy thôi", Nhiếp Lạc Ngôn đáp.
Ninh Song Song thắc mắc: "Thế nào gọi là tùy thôi? Em đâu phải con trai, chị không được nói với em bằng câu trả lời mang tính chuẩn mực của đám con gái như vậy. Chị mau nghĩ xem buổi trưa đi đâu ăn thì tốt nhỉ?".
Nhiếp Lạc Ngôn dở khóc dở cười, đó chẳng qua là câu cửa miệng thôi, tại sao lại dính líu tới chuyện giới tính chứ? Có điều, khi ở bên Giang Dục Phong, cô thực sự có rất ít cơ hội nói ra hai từ này, bởi những việc đại loại thế này không cần cô phải suy nghĩ hay quan tâm tới. Anh luôn sắp xếp mọi thứ đâu ra đấy, rồi thong thả thực hiện từng việc.
Đây có lẽ là thói quen của Giang Dục Phong, bất luận là làm gì, anh đều chuẩn bị và lên kế hoạch trước, không cho phép mình lúng túng và hoang mang. Cô thì ngược lại, ngủ nướng tới lúc chuông báo thức reo to, sau đó mới dậy vội vội vàng vàng lục tìm quần áo. Chuyện đó diễn ra thường xuyên.
Bởi thế anh thấy chướng mắt khi nhìn thấy cảnh đó, dù khi cô hấp tấp vô cùng, anh vẫn nằm dài trên giường, và đủ lập trường để không thể quen nổi với tính cách đó của cô. Cũng có thể do hành động của cô đánh thức anh, nên anh luôn chau mày hỏi: "Tại sao em không bao giờ chuẩn bị trước những thứ này vào tối hôm trước chứ?".
Một hai lần còn được, nhưng lần nào cũng bị chất vấn thế này, cứ như thể ở đâu mọc ra một bậc phụ huynh tới quản con gái vậy, Nhiếp Lạc Ngôn cũng có phần bực bội, cô chau mày hỏi: "Em không có thói quen đó, đã được chưa?".
Anh không thèm đếm xỉa tới cô mà quay người tiếp tục ngủ, dùng hành động thực tế để chế giễu bộ dạng nhếch nhác của cô. Sau này cũng chính vì những chuyện nhỏ nhặt đại loại như thế mà hai người trở nên bất hòa, họ kiên quyết không ngủ lại nhà nhau trong những ngày làm việc, nhằm tránh gây phiền phức và ảnh hưởng tới hòa khí.
***
Cuối cùng hai cô nàng quyết định không ra ngoài ăn cơm nữa, bởi trước khi họ chuẩn bị ra khỏi cửa, đã có người đưa cơm hộp tới.
Những hộp cơm to nhỏ xếp chồng lên nhau, tính ra cũng hơn chục hộp, nhìn hàng chữ tinh tế in trên hộp, cô mới biết đó là của nhà hàng có tiếng trong thành phố, nhà hàng này từ trước tới nay luôn nổi tiếng với các món ăn xứ Giang Hoài.
Ninh Song Song lập tức gọi điện thoại cho Giang Dục Phong, cười hì hì xun xoe: "Anh ba, em biết anh đối tốt với em nhất mà". Món xôi gà thơm phưng phức khiến cô nổi hứng thèm ăn, miệng lưỡi cũng ngọt hơn so với thường lệ.
Nhiếp Lạc Ngôn cười thầm, hôm qua không biết ai còn kể tội anh ba hết cái này đến cái khác, như những trò nghịch ngầm thuở nhỏ, tội ác chồng chất, có dùng hết các thẻ trúc cũng không ghi hết tội.
Tiếp đó liền nghe thấy Ninh Song Song nói: "Này, anh vẫn đang họp à, vậy em không làm phiền anh nữa, bye bye". Chẳng mấy khi Ninh Song Song mới nói lời ngoan ngoãn như vậy. Vừa cất điện thoại đi, cô nàng lại quay sang nhìn Nhiếp Lạc Ngôn, lắc đầu nói: "Chả trách người ta nói nhà tư bản là ma quỷ, anh ba nhà em là ma quỷ của ma quỷ ấy chứ, muộn thế này rồi còn không chịu để nhân viên đi ăn trưa, thật quá đáng!".
Nhiếp Lạc Ngôn nhắc nhở: "Em cứ trước mặt nói một đằng, sau lưng nói một nẻo như vậy, cẩn thận bị anh ấy phát hiện đấy".
Ninh Song Song ra vẻ vô tội thanh minh: "Em cũng chỉ học từ anh ấy thôi. Chị không biết chứ, biểu hiện của anh ấy khi ở nhà rất tốt, như thể không cần mất chút công sứ