XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/560 lượt.

vẻ chẳng hề đổi thay, vẫn là ngôi trường này, nhưng chỉ thiếu đi người ấy.
Hình như đường dẫn có vấn đề, Ninh Song Song chỉnh lại góc độ màn hình vi tính, chợt nghe thấy giọng nói vọng tới từ phía sau: "Tối nay anh rảnh".
Nhiếp Lạc Ngôn bất giác sững người, ngay cả cô cũng không biết mình đã ngây ra bao lâu, còn anh từ trước tới giờ luôn đi lại nhẹ nhàng, vừa rồi rõ ràng anh nói là đã về công ty nên cô tưởng anh đã xuống dưới từ lâu rồi.
Cô vội quay đầu lại, chỉ thấy Giang Dục Phong vẫn đứng ở vị trí ban nãy, có lẽ vì đứng sấp bóng nên cô cảm thấy ánh mắt anh mất đi vẻ ấm áp, ngữ điệu cũng trở nên lạnh lùng: "Nếu em muốn đi tìm, sau chín rưỡi tối anh ở nhà", nói rồi liền quay người đi xuống cầu thang.
Anh thậm chí còn chẳng thèm nhìn lên, chỉ lạnh lùng đáp: "Không".
Cô lại hỏi: "Vậy có tiện không nếu em vào phòng ngủ?".
"Khách sáo thế làm gì?" Ống tay áo được cởi ra, đột nhiên cười khẽ khiến người khác không hiểu được rốt cuộc anh có ý gì, chỉ thấy anh giơ tay, nói: "Cứ tự nhiên".
Cô thực sự có chút kiêng dè, ai biết được trong phòng ngủ của anh có vài thứ không muốn người khác nhìn thấy hay không. Tuy cô chẳng bao giờ vứt lung tung hay làm mất đồ đạc của người khác, nhưng không thể đảm bảo đám bạn gái sau này của anh cũng có thói quen tốt đẹp như vậy.
Sau khi bước vào Nhiếp Lạc Ngôn mới biết, hóa ra mọi thứ vẫn bình thường, vẫn là đồ gia dụng được phối với hai màu đen trắng đơn giản, không có bất cứ thứ gì gọi là thừa thãi.
Thứ chiếm diện tích lớn nhất chính là chiếc giường cỡ lớn được phủ bằng ga có hoa văn màu trắng xám. Ánh mắt Nhiếp Lạc Ngôn lướt qua chiếc giường được ưa thích này bất giác nhớ tới chuyện hoang đường xảy ra lần trước, cô hơi ngượng, vội vàng chuyển đổi sự chú ý, bắt đầu nghĩ xem chiếc dây đeo điện thoại kia có khả năng rơi ở chỗ nào.
Thực ra trên đường đến đây, Nhiếp Lạc Ngôn đã cố gắng nhớ lại, cô vẫn nhớ mang máng rằng lần đó mình đã tự tay tháo dây đeo đấy ra. Lúc ấy cô chưa thay điện thoại mới, vẫn dùng chiếc Samsung màu bạc, có lẽ vì được mạ một lớp chrom mỏng nên tình trạng bạc màu tương đối nghiêm trọng, dùng chưa được nửa năm mà bề mặt đã loang loang lổ lổ, ảnh hưởng tới mỹ quan. Giang Dục Phong lại càng cảm thấy khó chịu hơn, anh không ít lần nhắc khéo tới chuyện muốn thay di động cho Nhiếp Lạc Ngôn. Nhưng cô không hề cảm kích, lại còn hỏi vặn: "Đã hỏng đâu, việc gì phải thay chứ? Hơn nữa, tới lúc cần thay thì tự em sẽ đi mua, anh không phải lo đâu".
Anh khẽ nhíu mày, gằn giọng: "Thật xấu xa".
"Dù sao thì người dùng cũng không phải là anh mà.” - Cô trừng mắt nhìn.
Thực ra từ kiểu tóc cho tới điện thoại, tới cả những thói quen sinh hoạt thường ngày của cô, anh hay hỏi han, càng ngày càng thái quá, có lẽ là do nhàn rỗi hóa rồ. Còn cô, dường như khi ấy tâm trạng chống đối vô cùng mãnh liệt, nên chẳng bao giờ chịu phối hợp, luôn làm ngược lại những gì anh nói.
Ai ngờ, có lẽ hôm đó tâm trạng của Giang Dục Phong không tốt. Cũng có thể là người hay bắt bẻ về quan điểm thẩm mỹ nên anh không thể nhẫn nhịn lâu hơn được nữa, liền giằng lấy chiếc điện thoại của cô, lật đi lật lại một hồi, rồi nói: "Kiểu dáng máy này hiện giờ trong nước vẫn bán, nếu em thực sự thích như vậy thì mua lấy một chiếc cùng loại là xong. Việc gì cứ phải xoắn lên như thế?".
"Rốt cuộc ai làm mọi việc rối tinh hơn chứ?" Cảm thấy tư duy cường đạo của người này quả thực không thể chấp nhận nổi, cô giơ tay định giật chiếc điện thoại, không ngờ anh lại giơ tay né tránh.
Cánh tay của anh vốn dài hơn cô nên chiếm hết ưu thế ban đầu, điều này khiến cô vô cùng bực bội, bỗng anh lên tiếng: "Điện thoại đang đẹp là thế em treo thêm cái thứ ấy làm gì? Vừa cứng vừa nặng, chả trách xước hết vỏ máy".
Có lẽ trong lúc giành đi giật lại ấy mặt pha lê của chiếc dây vừa hay đập vào ngón tay anh, cô thấy anh khẽ nhíu mày có vẻ rất đau. Nhưng cũng không vì thế mà Nhiếp Lạc Ngôn dừng lại, cô cứ thế xông thẳng vào anh, chỉ tiếc là ghế sô pha quá rộng lại quá mềm, vừa chạm chân vào đã lõm xuống sâu hơn, khiến cô không làm gì được.
Anh khẽ cười, chỉ cần một tay đã giữ chặt cổ tay cô, chiếc di động liền bay vèo tạo thành một đường vòng cung tuyệt mỹ trước mặt cô, bay qua giường rồi rơi thẳng xuống đất.
Nhiếp Lạc Ngôn biết, anh không cố ý làm vậy, có lẽ chỉ muốn tiện tay vứt chiếc điện thoại lên giường, nhưng tiếng rơi nặng nề đó khiến cô giật mình. Cô dùng sức đẩy anh ra chẳng buồn xỏ dép, cứ để chân trần chạy tới kiểm tra.
May mà lúc này là mùa đông, phòng ngủ được trải một lớp thảm dày, mềm mại, những sợi thảm màu trắng ngà dài gần tới mắt cá chân nên chiếc điện thoại không bị trầy xước.
Đương nhiên chiếc dây đeo điện thoại có hình chú hươu pha lê kia cũng không sao. Pha lê giòn như vậy, may mà không bị vỡ.
Trong nhà bật điều hòa đủ ấm, do vậy đi chân trần trên sàn cũng không thấy lạnh. Cô chỉ cẩn thận nhặt điện thoại lên, rồi nắm chặt chiếc dây đeo kia trong tay, quay đầu lại, hằn học nhìn anh trách móc: "Tại sao anh chẳng biết coi trọng thứ gì vậy?". Có lẽ từ trước tới giờ