XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/570 lượt.

chưa bị ai nói với mình kiểu ấy, nên Giang Dục Phong đã nổi giận, đôi mắt đen sầm lại dưới ánh đèn rồi lướt qua cô. Anh nheo mắt, dáng ngồi trên sô pha trông rất lười biếng, cả giọng nói cũng thờ ơ: "Rốt cuộc em đang căng thẳng vì điều gì?".
Nhiếp Lạc Ngôn quay đầu đi, bởi cô sợ mình sẽ nổi khùng vì thái độ hờ hững, khinh khi của Giang Dục Phong, vả lại cô cũng chẳng muốn so đo với anh.
Hai ngày sau, cuối cùng cô cũng quyết định tháo dây đeo điện thoại ra. Một vật dễ vỡ như vậy, có lẽ không nên đeo vào di động rồi tung tăng ra chợ. Cô đã tận mắt nhìn thấy Trình Hạo dùng vật này bốn năm, nhưng không hề làm trầy xước, quả thực khó có thể tưởng tượng được cậu đã trân trọng nó như thế nào.
Nếu không thể tránh được mọi trường hợp ngoài ý muốn, vậy thì mình nên cất nó đi, bởi nó là vật chứng kiến việc cô đã dùng thủ đoạn không hay ho gì để lưu giữ mọi nhớ nhung về cậu.
Thứ Bảy tuần đó, lúc đang ở trong căn hộ này, cô đã cất chiếc dây đeo điện thoại vào ngăn tủ quần áo. Mãi tới sau này, khi cô và Giang Dục Phong chia tay, trong lúc dọn dẹp đồ đạc cá nhân để rời đi, cô đã làm mất thứ quý giá ấy.
Hiện giờ thân phận đã khác trước, cô đương nhiên không thể thoải mái tìm, chỉ biết quay đầu lại, nhìn người đàn ông không biết đã đứng bên cửa từ lúc nào, nói: "Anh có thể mở giúp em chiếc ngăn kéo này không?".
"Em tự tìm đi." Dưới ánh đèn, thần sắc Giang Dục Phong vừa lạnh lùng, lại vừa mang vẻ mệt mỏi, giọng nói cũng nhỏ vô cùng.
Thực ra cô không muốn làm việc này, nhưng nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của anh, dường như việc cô muốn anh làm kia xem ra còn khó hơn cả việc lên trời, thế là cô đành bước tới, mở ngăn kéo tủ ở gần đầu giường.
Chẳng có gì trong đó.
Cô bất giác sững người, bởi ngăn kéo trống rỗng và sạch sẽ tới mức dường như không có lấy một hạt bụt giống hệt lúc cô chuyển hết đồ cá nhân đi.
Một tay Nhiếp Lạc Ngôn vẫn đặt trên tay cầm ngăn kéo, thực ra cô hơi thất vọng, cô vốn cho rằng có thể tìm được chú hươu pha lê ấy, nhưng xem ra cô đã nhớ nhầm.
Nhưng trong lòng cô vẫn nhen nhóm một tia hi vọng cuối cùng: "Liệu có phải người quét dọn theo giờ bất cẩn làm mất trong lúc dọn dẹp không nhỉ?".
Giang Dục Phong chỉ nhìn cô, không nói không rằng, đôi mắt như có ánh nhìn yếu đuối, u uất.
Cô cảm thấy kỳ lạ, một lát sau mới nghe thấy anh lên tiếng: "Em dám chắc vật đó ở chỗ anh sao?".
Giọng anh có chút khinh mạn, cô không thích lắm, nhưng vẫn trả lời: "Có lẽ vậy, bởi em không tìm thấy ở nhà em". Giang Dục Phong cười nhạt, hỏi tiếp: "Rốt cuộc đó là thứ quan trọng mức nào mà khiến em phải nhọc công tìm kiếm như vậy?".
Cô khẽ sững người, một lát sau mới đáp lại: "Chẳng có gì quan trọng cả".
"Vậy nếu đã mất rồi thì thôi", lại là giọng điệu thờ ơ. Giang Dục Phong khẽ liếc cô một cái, sau đó quay người đi thẳng tới phòng để đồ, xem ra anh đã chuẩn bị lấy quần áo đi tắm rồi.
Cô ngây người một lát, rồi vội vàng đi theo. "Anh có nhìn thấy không?"
Anh không dừng bước, chẳng thèm đếm xỉa tới cô.
Cô lại hỏi dồn: "Anh đã cất đi rồi, đúng không?"
Chẳng cần hỏi tại sao, đến cả bản thân Nhiếp Lạc Ngôn cũng không biết sao mình lại đoán như vậy, nhưng nhìn theo bóng anh, cô càng cảm thấy chắc chắn rằng có lẽ mọi thứ đều do trực giác mách bảo.
Cô vẫn tiếp tục đi theo anh tới phòng để đồ, đột nhiên Giang Dục Phong dừng lại khiến đầu cô gần chạm vào lưng anh.
"Anh không phủ nhận, tức là thừa nhận, đúng không?" Vì đứng ngay cạnh nên Nhiếp Lạc Ngôn phải ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt sáng tìm kiếm trên khuôn mặt tuấn tú, như thể muốn tìm ra dù chỉ một chút manh mối. Nhưng anh vẫn thản nhiên, ánh mắt sâu thẳm, chỉ có khóe miệng là hơi mím lại.
Cuối cùng cô có thể khẳng định được chắc chắn, dù gì cũng sống bên nhau lâu như vậy nên vẫn hiểu anh ít nhiều, cô giơ tay nói: "Trả nó cho em".
Ngữ điệu của cô bỗng dưng trở nên lạnh lùng nhưng Giang Dục Phong lại rướn mày, vẻ như cảm thấy rất buồn cười, nói: "Em muốn anh trả em cái gì?".
Thấy thái độ của Giang Dục Phong thoải mái như vậy cô lại do dự, bàn tay kia vẫn chìa ra, cô nhắc lại: "Nếu anh đã cất đi, đương nhiên anh biết đó là thứ gì. Bây giờ mau trả nó cho em".
Anh nhìn nét mặt cô, dường như cuối cùng không thể kìm được lâu nữa, phá lên cười nói: "Hiếm khi thấy em cố chấp thế này. Vậy sao vừa rồi anh hỏi em, em lại nói nó không quan trọng?".
Với ngữ khí như đã biết rõ mười mươi câu chuyện ấy, chứng tỏ ngay từ đầu anh đã vạch trần lời nói dối của cô, Nhiếp Lạc Ngôn thẹn quá hóa giận, cô nhíu mày nói: "Em muốn trả lời thế nào là việc của em, liên quan gì tới anh? Anh cầm đồ của em, và bây giờ em chỉ mong anh trả lại cho em, chỉ đơn giản vậy thôi".
Cô đã bắt đầu kích động, còn anh vẫn lạnh lùng nói: "Không".
Không gì kia? Thái độ vừa rồi của anh, rõ ràng là đã thừa nhận.
Thấy anh quay người lấy quần áo, cô dứt khoát đi vòng qua rồi đứng chặn giữa anh và tủ quần áo, bộ dạng vô cùng kiên quyết: "Rốt cuộc anh có định trả lại cho em không?”.
Một tay Giang Dục Phong vẫn đang nắm vào giá gỗ nhiều tầng, anh cúi đầu nh