Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134573

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/573 lượt.

ìn cô gái hung hăng trước mặt, có cảm giác nếu không thỏa hiệp thì chỉ một khắc sau cô sẽ liều mạng với anh.
Ánh mắt khẽ lay động dưới ánh đèn, anh cười nhạt, hỏi: "Dựa vào đâu chứ?". Ngón tay Giang Dục Phong theo đà luồn qua mái tóc đen của cô, anh nhận thấy cô hơi kháng cự, đôi môi mỏng khẽ động đậy. "Nếu em có thể thu lại dáng vẻ như liều mạng thế này, nếu em có thể vui vẻ nịnh nọt một chút, cũng có thể anh sẽ suy nghĩ tới việc trả lại em thứ đồ rẻ tiền kia.
Nhiếp Lạc Ngôn thậm chí còn chưa kịp phản ứng thì môi anh đã áp lên môi cô.
Dường như trong giây lát, không khí tràn ngập hơi thở của anh, đó là hơi thở áp bức và tước đoạt của đàn ông, nhưng nó cũng mang hương vị man mát, dần dần ập tới, dường như trong hơi thở ấy còn có mùi bạc hà của khói thuốc, có mùi thơm thoang thoảng của rượu. Lúc này cô mới biết, thì ra anh vừa uống rượu, thảo nào mà mắt anh hơi đỏ.






Rõ ràng phòng để đồ rất rộng, nhưng Nhiếp Lạc Ngôn lại cảm thấy càng lúc càng khó thở bởi môi cùa anh đang áp chặt vào môi cô, hôn ngấu nghiến như thể ngang tàng muốn lấy đi hết không khí bên mình vậy.
Cô chưa bao giờ nhìn thấy Giang Dục Phong mạnh mẽ và dữ dằn đến vậy, môi răng hai người như thể quấn lấy nhau, có lẽ vì thiếu oxy nên đầu cô ong ong, rối như tơ vò, nhưng hai tay vẫn đẩy ngực anh chống cự.
Rất nhanh sau đó Nhiếp Lạc Ngôn cảm thấy mùi tanh của máu khẽ lan trong miệng, giây phút đó, cô bất giác sững người, bởi cô không cảm thấy đau, thầm nghĩ đó là máu của anh. Nhưng cũng chính nhờ hành động khiến người ta phút chốc mất đi tinh thần ấy, anh đã đưa được lưỡi vào miệng cô, sau đó càng tấn công không chút kiêng dè.
Tới tận lúc này cô mới nhận ra cái gọi là thế yếu, biết mình không thể thoát khỏi vòng kìm kẹp của anh, hai tay chống cự của cô đã bị anh dùng một tay giữ chặt, dường như hành động ấy đối với anh dễ như trở bàn tay. Tay còn lại của anh đang ghì chặt gáy cô, khiến cô không thể cử động.
Nhiếp Lạc Ngôn đứng lọt thỏm giữa Giang Dục Phong và giá treo đồ, trông cô giống như con thú bị trói chặt, không thể trốn thoát, đến cả việc thở cũng trở nên xa xỉ. Đúng lúc này, Nhiếp Lạc Ngôn lại tỉnh táo khác thường, cô nhận ra nụ hôn này không giống với bất kỳ lần nào trước đây, dường như anh chỉ muốn xả mọi bực dọc trong người, lại như chỉ muốn trừng phạt cô.
Lúc này Nhiếp Lạc Ngôn mới phản ứng lại, có cảm giác toàn thân lạnh giá, lạnh tới mức tay chân bỗng run run, cô lặng lẽ bám vào giá treo đồ phía sau, nghiên răng hằn học nói: "Không biết sự hy sinh của tôi có khiến anh mãn nguyện không? Nếu hài lòng, hãy lập tức đồng ý đi!".
Anh đã làm nhục cô!
Nhiếp Lạc Ngôn chỉ còn biết hằn học trừng mắt nhìn Giang Dục Phong, đôi mắt đen sáng như tóe lửa, thẳng thắn đối diện với lời chế giễu của anh, cô gào to: "Trả lại cho tôi!".
Giang Dục Phong có vẻ cũng tức giận, ánh mắt anh khẽ thu lại, dưới ánh đèn nó càng trở nên xa xăm, nhưng cuối cùng anh lại cười lớn. "Hình như vật này rất quan trọng với em thì phải? Vậy sao vừa rồi em lại nói dối?"
"Lời nói của tôi có thật hay không thì liên quan gì tới anh?" Cô thực sự rất bực, trái ngược hẳn thái độ phẫn nộ của cô, gã đàn ông đáng ghét kia chỉ khẽ rướn mày, sau đó lại giơ tay lấy áo tắm, những ngón tay thon dài vô tình lướt qua tóc cô.
Nhiếp Lạc Ngôn giật lấy chiếc áo tắm, sau đó ném mạnh xuống đất. Cô bỗng phát hiện mình rất ghét bộ dạng này của anh, lúc nào cũng ngạo mạn cho mình là đúng, bất luận là gặp tình huống như thế nào, anh đều bình tĩnh tới mức đáng sợ. Nói một cách dễ nghe hơn là cho dù ngọn Thái Sơn có sập xuống ngay trước mắt thì sắc mặt anh vẫn không thay đổi. Chính vì thế, cô không đoán nổi bước tiếp theo anh sẽ làm gì, hệt như trận quyết đấu giữa hai người trong phim võ hiệp, bên lấy tĩnh chế động luôn giành phần thắng.
Anh tĩnh còn cô động, nên anh luôn cao hơn cô một bậc, cũng bởi vậy mà trước mặt anh, cô luôn cảm thấy mình bất lực.
Chiếc áo tắm bị ném xuống đất kia vốn rất đắt, nhãn hiệu và kiểu dáng của nó vừa hay lại là phong cách mà Giang Dục Phong thích. Nhiếp Lạc Ngôn nhìn chằm chằm vào nó rồi bỗng chột dạ, bởi cô đột nhiên nhớ ra, chiếc áo này là do chính cô mua về cách đây rất lâu, lâu tới mức cô đã quên mất lý do tại sao mình lại mua nó cho anh.
Cô nhìn xuống, thực ra cô còn muốn giẫm vào nó vài ba cái mới hả dạ, có điều cô vẫn kiềm chế được, lý do cũng chính vì nó là món đồ cô đã tự tay mua về.
Đương nhiên, cô vẫn nhớ mình phải tỏ ra thục nữ.
Cho dù giận tới mức nào, cũng không thể tỏ thái độ chua ngoa đanh đá trước mặt Giang Dục Phong, bởi nếu làm vậy thì chỉ nhận được sự chế giễu cũng như miệt thị của anh mà thôi.
Nên cô lại tiếp tục trừng mắt nhìn anh, khuôn ngực khẽ phập phồng, có thể do tức giận, cũng có thể do chưa hồi phục hoàn toàn sau nụ hôn khiến người khác ngạt thở ban nãy.
Cô thấy anh cúi người nhặt áo, dường như trong khoảnh khắc ngắn ngủi, động tác của anh dừng lại, anh cúi người, chỉ còn đường nét của tấm lưng là lọt vào ánh mắt cô


pacman, rainbows, and roller s