Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/566 lượt.
.
Nhiếp Lạc Ngôn không nhìn thấy biểu lộ trên khuôn mặt anh, cũng chẳng muốn nhìn, trong lòng cô lúc này đang có ngọn lửa hừng hực cháy, hận một nỗi là không thể bóp chết con người này.
Cuối cùng Giang Dục Phong cũng đứng thẳng dậy, tay cầm chiếc áo tắm mềm mại với những đường kẻ đen trắng kia, thực ra lớp thảm lông rất sạch nên không hề dây bẩn vào chiếc áo ấy, nhưng thần sắc anh lại lạnh lùng tới mức dường như không muốn nhìn nó thêm lần nào nữa. Giang Dục Phong cũng chẳng muốn nhìn Nhiếp Lạc Ngôn, anh sải bước đi ngang qua cô, lúc đi qua cửa, còn tiện tay vứt áo tắm vào giỏ đựng đồ phế phẩm.
Đây là lần thứ hai anh có thái độ như vậy với cô. Lần đầu là ở bệnh viện, cũng chính là lần cô bị đưa vào viện rửa ruột vì uống nhầm thuốc ngủ, sau đó bị anh hiểu nhầm là tự sát bất thành.
Nhiếp Lạc Ngôn đứng ngây ra đó hồi lâu, bởi thấy cảnh tượng này sao mà quen thuộc thế. Sau đó cô mới nghĩ, có lẽ Giang Dục Phong thực sự bị cô làm cho tức giận. Nhưng cô thấy mình chẳng làm sai điều gì, là anh đã gây chuyện, chế giễu cô trước, cô chẳng qua cũng chỉ dùng sắc đẹp để trừng phạt anh mà thôi. Thực tình nghĩ lại thì cô cũng chẳng làm gì quá đáng, trừ hành động vứt chiếc áo tắm xuống đất, nhưng phản ứng của anh lại giống biểu hiện của người cầu toàn sạch sẽ, hành động gần giống với kẻ phá gia chi tử, coi mọi thứ đều là đồ phế thải.
Điều hòa trong phòng đang phả ra những luồng gió ấm áp, nhưng Nhiếp Lạc Ngôn đứng ngây ra một lát mới biết tay chân mình vẫn lạnh cóng, từ lòng bàn tay tới ngón tay cũng lạnh. Có lẽ do vừa rồi cô quá kích động nên máu đã dồn hết lên não rồi.
Cô thực sự có cảm giác đầu óc mình như nổ tung, mãi tới khi ra khỏi ngôi nhà này, đứng trong không khí giá lạnh bên ngoài, cô mới thấy đỡ hơn một chút.
Nhưng rốt cuộc vẫn chưa thể tìm được chiếc dây đeo điện thoại ấy. Có vẻ Giang Dục Phong đã rời khỏi đó trước khi bước ra từ phòng để đồ, cô chỉ nhìn thấy phòng khách trống rỗng và cánh cửa mở toang. Vậy nên, cô vẫn không thể hiểu nổi, vật nhỏ bé kia rốt cuộc có phải đã bị Giang Dục Phong cất đi rồi không. Cũng có thể anh chỉ lừa cô, bởi thái độ ban nãy của anh chẳng rõ ràng chút nào.
Ở khu nhà cao cấp này trước giờ đều rất khó bắt tắc xi, Nhiếp Lạc Ngôn đứng chờ bên đường hồi lâu mới thấy một chiếc từ đằng xa tới. Cô vội vàng bước vào, người lái xe chờ một lúc, thấy cô không nói gì liền hỏi: "Cô muốn đi đâu?".
Cô khẽ "ừm" một tiếng, rồi nói địa điểm cần tới.
"Dạo này khu ấy đang sửa đường, không đi được."
Nhiếp Lạc Ngôn chợt nhớ, nơi mình ở đang mở rộng mặt đường, công việc cũng phải bắt đầu được hơn hai tuần rồi. Cô liền nói tên một siêu thị gần đó. "Dừng ở đây được rồi."
"Nhưng đó là đường một chiều."
Cô ngồi ở ghế sau, ngước mắt lên thì vừa hay bắt gặp ánh mắt của người lái xe qua gương chiếu hậu, có lẽ đến cả anh ta cũng biết cô đang suy nghĩ mông lung. Cô bất giác thấy gượng gạo, đành lấy lại tinh thần, nghĩ nơi có thể dừng xe gần khu nhà mình ở nhất, cuối cùng cô nói: "Anh cứ lái xe đi tìm chỗ gần nhất có thể để tôi xuống xe là được".
Đã gần nửa đêm, nhưng trên đường vẫn có rất nhiều xe cộ thỉnh thoảng gặp đèn đỏ, xe của họ lại bị kẹp chặt trong làn xe, không thể nhúc nhích. Chẳng bao lâu khuôn mặt Nhiếp Lạc Ngôn bắt đầu nóng bừng, có lẽ vì sự chênh lệch nhiệt độ giữa bên ngoài và bên trong xe quá lớn, cũng có thể do thiếu oxy, nói tóm lại là cảm giác vô cùng khó chịu. Cô hạ thấp cửa xe xuống một chút, khí lạnh ngay lập tức ùa vào, phả lên da lạnh buốt, rồi lại thừa cơ luồn vào họng.
Cô bị sặc, bắt đầu ho không ngừng, dù có đóng kín cửa xe cũng không có tác dụng gì, cô vẫn ho khù khụ, nước mắt nhanh chóng trào lên khiến mọi thứ trước mắt trở nên mơ hồ, hỗn độn.
Người lái xe lo lắng hỏi: "Không sao chứ?".
Cô lắc đầu, rồi lại cúi đầu vội vàng tìm giấy ăn. Cô không sao, cô rất khỏe, chỉ là đột nhiên cảm thấy lồng ngực căng lên khó chịu, thậm chí đến cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
Tại sao cô có thể làm mất vật quan trọng như vậy chứ? Cô đã lén lấy được nó từ chỗ Trình Hạo, tuy không thừa nhận, nhưng cô biết cậu cũng rất coi trọng nó, nếu không thì không thể đem nó bên mình trong thời gian lâu như vậy, lại còn giữ gìn vô cùng cẩn thận nữa.
Thế mà cô lại làm mất nó.
Không những làm mất, cô thậm chí còn quên sự tồn tại của nó trong một thời gian dài.
Nhưng sao có thể quên được.
Một vật quan trọng là thế, làm sao cô có thể quên đi dễ dàng như vậy.
Xuống xe, Nhiếp Lạc Ngôn phải đi một đoạn đường dài mới tới khu mình ở.
Bởi mặt đường đang được sửa, khắp nơi bừa bộn, đến cả gạch trên vỉa hè cũng được dỡ lên lát lại, Nhiếp Lạc Ngôn không thể không cúi đầu, cẩn thận bước đi. Trên đường đi, cô gặp đám công nhân đội mũ bảo hiểm vừa làm xong việc, có vẻ họ đang mồm năm miệng mười lên kế hoạch đi ăn đêm, tuy cách một con đường, nhưng giọng của họ to tới mức kỳ lạ. Lúc đi ngang qua, cô nghe thấy rất rõ, trong đám công nhân ấy có người huýt sáo về phía cô, rồi cười phá lên không kiêng dè.
Nghĩ tới việc đêm khuya vắng người, tuy vẫn có đèn