Chiến Thư Của Nàng Tình Nhân Nhỏ
Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/575 lượt.
vì biến cố bất ngờ, nên lão Hồng giờ đã tỉnh táo hơn đôi chút, lão sững sờ một chút mới ngộ ra là phải đấu lại. Lão nghiêng người sang một bên, rồi dùng tay đẩy mạnh Trình Hạo, nghiến răng tức giận: “Sao hả? Thằng nhãi mày muốn đánh nhau phải không?”.
Nhiếp Lạc Ngôn bất giác nín thở, Trình Hạo đã vung tay về phía lão.
Cô chỉ biết hét lên một tiếng theo bản năng, cậu và lão già kia đã quấn lấy nhau đánh trả, cô hoang mang lo sợ, lát sau mới chạy đi tìm người tới giúp.
Trên đường chạy về, trong lòng cô chỉ có mỗi một ý nghĩ: Không thể để Trình Hạo gặp nguy hiểm, bất luận thế nào cũng phải gọi được đám Lý Minh Lượng tới trước khi bạn bè của lão già kia tới.
Nhưng tới lúc đám Lý Minh Lượng tới nơi thì Trình Hạo và lão Hồng đã bị nhân viên nhà hàng tách ra, mỗi người đứng một bên, người nào người nấy thở phì phò, hằn học nhìn đối phương.
Nhiếp Lạc Ngôn mới chạy được hai bước về phía trước thì đột nhiên dừng lại, khóe môi động đậy, cuối cùng dè dặt hỏi: “Cậu không sao chứ?”.
Cô nhìn anh chàng tuấn tú dưới ánh đèn, chắc là cậu đã vứt áo khoác ở phòng hát, lúc đi ra chỉ mặc mỗi chiếc áo phông mỏng, trên cổ và vạt áo còn rõ vết tích của cuộc va chạm, bộ dạng vô cùng nhếch nhác, nhưng dường như các phần khác trên cơ thể đều không việc gì, nghe thấy tiếng cô, cậu quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt cô, khẽ lắc đầu.
Lòng cô bỗng nhiên nhẹ nhõm.
Tuy nói rằng tận mắt chứng kiến, nhưng lúc này câu nói đảm bảo của cậu dường như còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Sau một hồi hòa giải, đến cả phó phụ trách nhà hàng cũng phải xuất hiện thì mọi chuyện mới êm xuôi, việc lớn hoa nhỏ, việc nhỏ hóa không. Chung quy lại thì Nhiếp Lạc Ngôn là người gặp rắc rối đầu tiên, sau dó Trình Hạo mới ra tay đánh người, hơn nữa lúc này lão Hồng đã gần tỉnh rượu, có lẽ lão ta nghĩ tới vấn đề thể diện, chỉ xoa xoa lên khóe miệng đã sưng vù của mình, mặc dù trong lòng không cam tâm nhưng cuối cùng cũng gằn giọng dọa nạt: “Nhóc con, cứ chờ đấy!”, sau đó bỏ đi cùng đám bạn nhậu của mình.
Một cuộc tụ tập vui vẻ cuối cùng lại dẫn tới kết cục thế này khiến Nhiếp Lạc Ngôn không giấu nổi sự áy náy, nói với Lý Minh Lượng: “Xin lỗi vì đã khiến cậu mất hứng”.
“Nói thế làm gì!” Lý Minh Lượng nhìn cô, hỏi: “Lão già đó chưa làm gì cậu chứ?”.
“Chưa.”
“Thế thì tốt.” Anh chàng vỗ mạnh vào vai Trình Hạo, nói với cậu bằng ngữ điệu thoải mái: “Mình biết cậu sẽ không thiệt đâu, nhưng tại sao lại không gọi mình một tiếng để mình cùng tham gia việc đánh lộn hay ho này chứ, thật chẳng đáng mặt anh em chút nào!”.
Cậu bạn đứng bên cạnh lại cướp lời Trình Hạo, cười đùa: “Anh hùng xuất hiện cứu mỹ nhân trong thời khắc nguy nan, chỉ cần một người là đủ rồi, nhiều người còn có ý nghĩ gì nữa”.
Lý Minh Lượng lườm cậu ta một cái, “Mình ngứa tay không được sao? Khi xưa trường quản nghiêm quá, học sinh đánh lộn đều bị đuổi học, đến mức có nhiều đứa thấy cảnh bất bình nhìn ngứa mắt không chịu nổi nhưng chỉ biết ngậm ngùi không có cách gì để ra tay anh hùng được”.
Nhiếp Lạc Ngôn mặc dù vẫn còn chút sợ hãi với sự việc vừa rồi, nhưng nghe cậu ta nói vậy, tự dưng cô thấy trong lòng nhẹ bẫng, bật cười: “Cậu tưởng cậu là xã hội đen à? Sao lại bạo lực như vậy chứ? Thế mà trước đây mình lại không phát hiện ra đấy”.
Rõ ràng chỉ là câu nói đùa, nhưng sắc mặc Lý Minh Lượng lại xấu đi trông thấy, dường như muốn phản bác cô nên cậu nói: “Cậu thì hiểu cái quái gì, đây là bản tính của đàn ông. Trước đây đã bao giờ cậu thấy Trình Hạo đánh nhau chưa? Hôm nay chẳng phải cậu được mở rộng tầm mắt rồi đấy thôi?”.
Cô bỗng im lặng.
Cậu ấy nói đúng, hôm nay cô thật sự ngỡ ngàng, chàng thiếu niên lúc nào cũng trầm mặc, ôn hòa trong ký ức của cô, dù thế nào cũng không thể tìm được đặc điểm chung với người đàn ông mạnh mẽ, xốc nổi ban nãy.
Giây phút cậu kéo lão Hồng ép vào tường, cô sợ tới mức gần như đờ đẫn, tưởng rằng trước mặt mình là người xa lạ.
Nhiếp Lạc Ngôn không nén nổi suy nghĩ, cũng có thể trước đây cô không hiểu cậu.
Các nam sinh có mặt tại hiện trường tự giác phân công công việc, chia nhau đưa mấy bạn nữ về nhà, Nhiếp Lạc Ngôn vốn định nói, chỗ cô cách đây không xa lắm, không cần bố trí người đưa về, nhưng kết quả thì Lý Minh Lượng đã đề nghị trước: “Hôm nay mình hơi say, thôi thì sứ giả bảo vệ hoa khôi sẽ để cho anh hùng dũng cảm cứu mỹ nhân ban nãy đảm nhiệm vậy.”
Chỉ một câu nói đã đẩy cô cho Trình Hạo, ai ngờ Trình Hạo từ khi rời phòng hát luôn trầm mặc lúc này lại gật đầu đáp: “Được”, sau đó không cho cô cơ hội từ chối, cậu đi thẳng ra mở cửa xe, rồi quay ra nhìn cô: “Đi thôi”.
Trước mặt bao nhiêu người như vậy, cuối cùng cô cũng quyết định lên xe của cậu.
Xe cậu rất mới, có lẽ mua cách đây không lâu, quả nhiên lúc cô cúi đầu thắt dây an toàn thì nghe thấy Trình Hạo nói: “Mình thi lấy bằng từ lúc học năm nhất nghiên cứu sinh, đợi bao nhiêu năm như vậy giờ mới được dùng”.
Nhiếp Lạc Ngôn ngẩng đầu “Ừ” một tiếng, thực ra cô không biết nên tiếp lời thế nào, bởi thời gian đó cô hoàn toàn không tham dự vào cuộc sống của cậ