Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134578
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/578 lượt.
rình Hạo, nhưng đi tới cửa lại hỏi: “Mai là thứ Bảy, buổi sáng có tiệc nướng, nếu cậu rảnh thì tham gia cùng mình nhé?”.
Nghĩ một lát, cậu đáp: “Được”. Sắc mặt lần đầu tiên dịu dàng như đám mây mềm mại nhất trên bầu trời, cậu nhìn thẳng vào mắt cô: “Nghỉ sớm đi”.
Cô hơi sững người, bàn tay lúc trước bị cậu kéo khẽ nắm lại, đầu ngón tay áp sát lòng bàn tay, chỗ nào cũng ấm áp, hồi lâu sau cô mới dựa vào cửa, cười nói: “Cậu cũng vậy”.
***
Buổi tiệc nướng vào thứ Bảy là do Nhiếp Chi và bạn trai tổ chức, không biết bạn trai của cô nàng mượn được ai căn biệt thự có vườn hoa và hồ bơi ngoài trời, nên mời cả đám thanh niên tới mở tiệc.
“Chị, chị thấy anh ấy thế nào?” Nhiếp Chi vừa uống nước dừa vừa xích lại hỏi.
Cậu thanh niên cao to đang bận bịu bên giá nướng đồ cách đó không xa, mặc dù đang là mùa đông nhưng tay áo bộ đồ thể thao vẫn được xắn lên rất cao, gương mặt cậu lấp ló sau làn khói trắng, Nhiếp Lạc Ngôn nhìn về phía đó, gật đầu khen: “Ổn đấy. Có thể mời nhiều bạn thế này, chứng tỏ các quan hệ rất tốt; dáng người cao to, khỏe mạnh, nhìn là biết thuộc dạng thích vận động; hơn nữa, người ta cũng cần cù, tỉ mỉ, chị thấy đến cả đồ uống của bọn mình cũng do cậu ta tự tay rót rồi bưng tới. Người như thế, ai mà không hài lòng cơ chứ?”.
Nhiếp Chi nghe xong hai mắt sáng bừng: “Thật hả chị? Chị thực sự nghĩ như vậy sao? Chị có nghĩ là bố mẹ em sẽ đồng ý không?”.
“Đồng ý gì chứ? Qua lại, hay là kết hôn?”
“Ôi dào”, cảm giác mình đang bị trêu chọc, Nhiếp Chi bất giác thở dài, “Đương nhiên là qua lại thôi! Nếu em bỗng nhiên dẫn anh ấy về nhà, không chừng còn dọa cho bố mẹ em phát khiếp ấy chứ”.
Nhiếp Lạc Ngôn chau mày như thế suy nghĩ một lát, mới gật đầu nói: “Đúng đấy”, rồi cười phá lên, “Nếu em thẳng thắn kể hết các mối tình trước đây của mình, chị nghĩ là hiệu quả kinh hãi sẽ càng rõ rệt”.
Nhiếp Chi tức tới mức thở dồn: “Em thì nói chuyện nghiêm túc với chị, chị lại lấy em làm trò cười sao?”, vừa dứt lời, ánh mắt liền dừng lại ở phía sau Nhiếp Lạc Ngôn, “Thế anh chàng đẹp trai kia là ai?”.
Biết tỏng cô nàng muốn ám chỉ ai, Nhiếp Lạc Ngôn chẳng thèm quay đầu lại, vẫn cắm cúi ăn đĩa cánh gà, trả lời qua quýt: “Bạn hồi đại học”.
“Chỉ đơn giản là bạn học thôi sao?”, cô nàng Nhiếp Chi thắc mắc.
“Đi, đi, đi.” Nhiếp Lạc Ngôn đặt đĩa xuống bàn rồi đẩy cô nàng bằng bàn tay dầu mỡ của mình. “Đi chơi với Ninh Song Song đi! Hôm ăn KFC chẳng phải hai bọn em vừa gặp đã như quen thân từ lâu đó sao? Mau đi đi, đừng hỏi lung tung nữa, đồ lắm chuyện!”
Nhiếp Lạc Ngôn phải khó khăn lắm mới đuổi Nhiếp Chi đi, vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì ngay lập tức có người từ bên cạnh đưa cho một khăn giấy.
“Ở đâu ra mà cậu quen biết nhiều bạn nhỏ như vậy thế?”, Trình Hạo cười hỏi.
Nhiếp Lạc Ngôn nhìn xung quanh, quả thực trên thảm cỏ vườn hoa đều là những sinh viên mười tám mười chín tuổi, nhưng cô vẫn nghiêng mặt hỏi lại: “Ừ đấy, cậu thì già lắm sao?”.
Trình Hạo không trả lời, ánh mắt nhìn vào gương mặt Nhiếp Lạc Ngôn, sau đó đột nhiên giơ một ngón tay ra khẽ quệt bên khóe miệng cô. Cô sững người, còn cậu cho cô xem vết tương trên ngón tay mình, nụ cười càng lúc càng rạng rỡ: “Hiển nhiên rồi, cậu thì vẫn giống như trẻ con ấy”.
“Cái này gọi là diễn xuất tự nhiên”, cô cướp lời cậu, đôi mắt long lanh không giấu nổi ý cười.
“Cậu nói xem, họ đang nói chuyện gì mà cười vui như vậy nhỉ?”, cách đó không xa lắm, Ninh Song Song cũng mặc bộ thể thao đang đứng bên vỉ nướng hỏi.
Nhiếp Chi đang học cách nướng thịt bò xiên thế nào để thịt vừa thơm vừa mềm, chẳng thèm ngẩng đầu lên, đáp: “Nói chuyện yêu đương chứ sao”.
“Đó là bạn trai mới của chị Lạc Ngôn sao?”
“Cậu cảm thấy thế nào?”
“Mình thấy giống lắm”, Ninh Song Song như sực nghĩ ra điều gì, vội vàng kéo khóa ba lô, vừa nhanh chóng tìm điện thoại vừa lẩm bẩm: “Không những giống mà còn rất nữa kìa…”.
“Hả? Cậu đang nói gì thế?” Nhiếp Chi hơi khó hiểu, khi quyết định tạm thời rời bỏ vai diễn “bà nội trợ đảm đang” thì đã thấy Ninh Song Song bắt đầu gọi điện.
Cô nàng huých cùi chỏ vào nam sinh bên cạnh, “Vừa rồi anh có nghe thấy không, cô ấy nói cái gì mà rất giống?”.
Kết quả là lập tức bị anh chàng gõ vào đầu một cái , “Em tưởng anh cũng tò mò như em sao? Chủ đề của bọn con gái các em, anh thực sự chẳng có hứng nghe”.
“Không nghe thấy thì bảo là không nghe thấy, lại còn mượn cớ.” Cô nàng hậm hực bĩu môi, còn chẳng thèm cởi tạp dề, bưng luôn đĩa thành phẩm mình vừa nướng xong ngúng nguẩy bỏ đi.
Đây là món có thể ăn được do đại tiểu thư Nhiếp Chi lần đầu tiên tự tay làm ra, đương nhiên cô nàng rất có cảm giác thành công, liền xoay chiếc đĩa một vòng, cuối cùng bưng tới trước mặt Nhiếp Lạc Ngôn.
“Xiên cuối cùng rồi đấy”, cô nàng đẩy chiếc đĩa tới, nhưng lại nói với chàng trai đứng bên cạnh Nhiếp Lạc Ngôn: “Anh có muốn nếm một chút không?”
Trình Hạo khẽ cười: “Có”.
Nhiếp Lạc Ngôn thắc mắc: “Thế phần của chị đâu?”.
“Hết rồi”, Nhiếp Chi thản nhiên nói, “Người đẹp trai luôn được hưởng quyền ưu tiên ở chỗ em”.
Nhiếp