Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134577

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/577 lượt.

u, sau khi tốt nghiệp, hai người giống như sống ở hai thế giới khác nhau vậy.
Vì nhà cô rất gần quán karaoke, nên rất nhanh sau đó xe cậu đã tới gần khu nhà cô ở, do đoạn đường đó vẫn đang được sửa nên xe không vào được, thế là hai người xuống xe đi bộ. Lúc này cô mới hỏi: “Cậu thực sự không bị thương đấy chứ?”.
Cậu vẫn đang đút tay trong túi quần, một lúc sau mới quay lại nhìn cô, đáp: “Không”. Trên khuôn mặt không có bất kỳ biểu hiện cảm xúc nào, chỉ có đôi mày là khẽ chau lại, “Cậu quen người đó à?”.
“Chỉ là một khách hàng thôi, lúc trưa còn cùng ngồi ăn và bàn chuyện công việc.” Cô cũng không muốn kể quá nhiều chuyện cho cậu biết, nên tìm đại một lý do để nói giúp lão Hồng: “Chắc ông ta uống say quá nên cứ muốn kéo mình đi uống cùng.”
“Bình thường cậu thường xuyên tiếp xúc với những người như vậy sao?”
Nhiếp Lạc Ngôn sững người, bởi nhờ ánh đèn đường cô nhìn thấy thần sắc của cậu, dường như có chút trầm tư, thậm chí cả đường nét trên gương mặt nghiêng của cậu cũng khẽ cau lại, rất giống với biểu hiện của Giang Dục Phong trong khoảnh khắc nào đó.
“Không”, cô khẽ cười, “Hôm nay là ngoại lệ. Bình thường thì những khách hàng giao tiếp với mình đều có tố chất tốt, rất có ý và tôn trọng người khác”.
Cậu lại nghiêm mặt, không nói thêm lời nào nữa, cũng không biết có nghe những lời cô nói không.
Tới tòa nhà chung cư, cô dừng lại rồi nói: “Tới nơi rồi”.
Cậu đột nhiên lên tiếng: “Nếu lần sau gặp lại trường hợp như vậy thì làm sao?”.
Cô nhất thời không hiểu: “Gì cơ?”.
Cậu chỉ khẽ mấp máy khóe môi, rồi đột nhiên giơ tay gạt lọn tóc đang buông xõa trên má cô sang một bên.
Gió đêm khá to, cô có thói quen thả tóc, nên thường xuyên có những lọn tóc mềm nhẹ nhàng bay trong gió, cô đã quen như vậy lâu rồi, vì thế hoàn toàn bất ngờ khi cậu bỗng dưng có hành động như vậy.






Trình Hạo dường như cũng sững người, ngón tay cậu dừng lại bên tai cô hồi lâu.
Thực ra lúc trước cậu cảm thấy âm thanh trong phòng quá ồn ào, không khí lại bức bối nên chỉ muốn ra ngoài cho thoáng khí, kết quả không ngờ lại gặp cảnh cô bị người khác quấy rầy.
Thời khắc ấy, dường như chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, mà cũng chẳng kịp nghĩ gì, cơ thể đã mặc nhiên chỉ huy cậu thừa thắng xông lên.
Nhưng đã bao lâu rồi cậu chưa gây gổ đánh lộn?
Chỉ nhớ lần cuối cùng cậu đánh nhau là vào học kỳ một của năm lớp Mười hai, đó đã là chuyện của hơn mười năm trước rồi. Lần đó cậu đánh nhau với một nam sinh khác, hai người làm đổ mấy chiếc ghế, cuối cùng lăn xuống nền xi măng ở ngay dưới dãy ghế cuối lớp học, nhưng vẫn không chịu buông tay. Cuối cùng thầy giáo vội vàng đi tới, tách hai người ra, sau đó yêu cầu cả hai tới văn phòng nghe mắng và viết bản kiểm điểm. Trán cậu bị trầy xước, đối phương thì mặt mũi bầm tím, khạc ra toàn là máu, rụng mất một chiếc răng, hai người cùng đứng cạnh tường, cảnh tượng vô cùng thảm hại.
“… Một người đàn ông lớn tuổi mà lại để móng tay dài như vậy”, Nhiếp Lạc Ngôn cảm thấy vô cùng khinh bỉ lão Hồng ấy, cô nói tiếp: “Lên nhà đi, mình giúp cậu rửa vết thương”.
Thực ra vết thương nhẹ thế này, chỉ cần vài hôm sẽ tự khỏi, thậm chí đến cả sẹo cũng chẳng có, nhưng lúc này ngón tay cô đang đan xen trong tay cậu, có lẽ do cả hai đã ở bên ngoài quá lâu nên da hơi lạnh, những vẫn có cảm giác mềm mại khác thường.
Cô nhìn cậu, khuôn mặt đẹp đẽ khẽ ngước lên, mắt cô sáng long lanh như thể hàng nghìn ngôi sao lấp lánh trên bầu trời.
Cậu bất giác thấy trái tim rung động.
Thực ra, đây không phải lần rung động đầu tiên, cậu cũng quên mất là bao lâu về trước, có lẽ là lần họ đi trên đường từ thư viện về ký túc xá, hoặc cũng có thể là lần cô say mê kéo đàn violon ở giữa hội trường… Nhưng lần này, lại là lần đầu tiên cậu không thể khống chế được bản thân.
Mỗi lần Trình Hạo phả ra hơi thở là lại có luồng hơi trắng ngưng tụ trong màn đêm giá lạnh, cậu khẽ cười, nói: “Ừm”. Cậu xoay cổ tay, các ngón tay khẽ nắm lại, rồi nắm lấy tay cô.
Cậu kéo cô đi.
Vì là khu chung cư kiểu cũ, cao không quá bảy tầng nên không có thang máy. Trên đường lên, đèn cảm ứng giữa các tầng bị cháy một vài bóng, nên có những đoạn cầu thang tối om.
Tay cô vẫn nằm yên trong lòng bàn tay cậu, không động đậy, một chút cũng không.
Không ai lên tiếng như thể họ đã ngầm hẹn với nhau, dáng vẻ điềm nhiên như không có chuyện gì, ngoài tiếng bước chân, chỉ có thể nghe thấy hơi thở khẽ tan vào nhau trong bóng tối.
Cậu cúi xuống, khóe môi khẽ nhếch cười.
“Cười gì vậy?”
“Không có gì”, cậu rất thật thà, không nói thêm gì nữa, mặc cho cô rửa vết thương rồi bôi thuốc và cuối cùng băng lại.
Thành công rồi! Dường như Nhiếp Lạc Ngôn hơi đắc ý, bởi từ trước tới giờ cô chưa từng làm như vậy, trước đây khi ở cùng Giang Dục Phong, hình như cô luôn là người bị thương, và Giang Dục Phong luôn chê cô là người hậu đậu.
Cô quỳ trên sàn nhà thu dọn hộp thuốc, Trình Hạo nói: “Muộn quá rồi, mình nên về thôi”.
“Ừm, mình tiễn cậu.”
Cô đứng dậy mở cửa cho T


XtGem Forum catalog