Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134569
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/569 lượt.
viên rất biết khuấy động không khí, ngoài ăn uống ra còn không quên triển khai các hoạt động vui chơi khác, không để cho tay, chân, mồm miệng ngơi nghỉ lúc nào. Nhiếp Lạc Ngôn cũng ngồi xuống cùng tham dự, mới phát hiện chủ đề mà bọn trẻ thảo luận là tình hình kinh tế trong nước cũng như quốc tế.
Thực ra cô không am hiểu mấy về kinh tế, tuy quan niệm quản lý tài chính của bản thân rất tốt, nhưng lại không thể nói rõ được đường lối chính.
Đang uống, chợt nghe thấy một người trong hội nói: “Môi trường tổng thể không tốt, kinh tế không khởi sắc, nghe mấy anh chị học khóa trên nói bây giờ rất khó tìm việc”.
Người khác phản bác: “Cũng không thể vơ đũa cả nắm như vậy được, quan trọng vẫn là thực lực cá nhân. Hàng xóm nhà mình học trên mình một khóa, mới hai hôm trước được công ty XX lừng danh ký hợp đồng tuyển dụng, nghe nói lương cao lắm đấy”. Nghe ngữ khí ấy, xem ra cũng vẻ vang lắm, dường như cũng có chút kiêu căng.
Hả? Nhiếp Lạc Ngôn vẫn giữ cốc ngang miệng. Nếu cậu sinh viên kia không nhấn mạnh, thì công ty XX lừng danh mà cậu nói chắc chắn là do người họ Giang nào đó thành lập.
Vì ánh sáng vừa đủ, nên xem ra anh trẻ hơn so với trên truyền hình và các tấm ảnh tạp chí, vẫn là vẻ anh tuấn khiến người ta ghen tị, nhưng lại ẩn chứa đầy tài năng, sắc sảo.
Chiếc áo màu trắng ngà cùng quần thể thao màu xám nhạt càng tôn thêm vẻ khôi ngô tuấn tú của anh, khóe mắt như ẩn chứa nét cuời, lại như chả có gì, bởi đôi mắt anh sâu thẳm, cho dù đứng ở đằng xa nhưng cảm thấy nó sâu xa như mặt biển đêm.
Nhiếp Lạc Ngôn cũng giật mình, trong lòng thắc mắc, thành phố chẳng phải rất rộng lớn ư, tại sao cô và người đàn ông này lại hết lần này tới lần khác bất ngờ gặp nhau như vậy.
Đợi anh bước tới trước mặt, cô không nén nổi tò mò: “Sao anh tới đây?”.
“Sao anh không thể tới được chứ?”, anh đáp với nét mặt thản nhiên.
Đúng vậy, dù sao thì đó cũng chẳng phải là việc của cô, bởi đó là tự do của anh.
Có điều, cô cũng không định tiếp lời anh, bởi chỉ cần đưa mắt nhìn thôi cũng có thể phát hiện hôm nay tâm trạng anh không tốt, mặt thì bí xị, như thể bị ai đó nợ hàng nghìn hàng vạn tệ không bằng.
Ninh Song Song khoác tay anh, cười híp mắt giới thiệu với mọi người: “Mọi người, đây là anh họ mình, mọi người không ngại nếu anh ấy cùng tham gia hoạt động của bọn mình chứ?”.
Không ít người có mặt tại đó nhận ra anh ngay từ ánh mắt đầu tiên, nhưng dường như mọi người đều không thể tin nổi, một vài phút trước anh còn là nhân vật chính của câu chuyện mà giờ lại bỗng nhiên xuất hiện trước mặt họ.
Sau một phút im lặng, có người phấn khích nói: “Hoan nghênh! Đương nhiên hoan nghênh rồi!”.
Nhiếp Lạc Ngôn không nén nổi tò mò ngước mắt nhìn sắc mặt của người kia, quả nhiên vẫn nặng nề như trước, thầm nghĩ: Người này không hiểu uống nhầm thuốc gì mà tâm trạng thế, hà tất phải tới đây quét sạch hứng thú của mọi người chứ? Huống hồ… Cô ngắm nhìn anh một lượt, anh đang vận bộ đồ rất thoải mái, nhưng chẳng hợp với hoàn cảnh này chút nào! Một người như anh, đứng giữa đám sinh viên trẻ trung này, thật là một bức tranh chẳng hài hòa chút nào.
Ít nhất thì trong mắt cô, bức tranh ấy cũng vô cùng kệch cỡm.
Những nơi anh thường đi là các khách sạn lớn, sân golf, sân tennis, bể bơi… chứ không phải bữa tiệc nướng ngoài trời và bình dân thế này.
Thế nên lúc sau khi tìm được cơ hội, cô lập tức kéo Ninh Song Song sang một bên thắc mắc: “Có phải em gọi Giang Dục Phong tới không?”.
“Dù sao thì hôm nay anh ba cũng rảnh, em thấy anh ấy rảnh rỗi quá, hơn nữa, chị Lạc Ngôn, anh bạn ban nãy của chị chẳng phải đã đi rồi sao, vừa hay lát nữa bảo anh ba làm phu xe.”
“Có phải thiếu xe đâu, nơi này giao thông rất thuận tiện.”
“Khác nhau lắm chứ, xe này miễn phí mà.”
“Nhưng chị vẫn muốn đi taxi hơn.”
“Em muốn đi tên lửa thì cũng chẳng có ai ngăn nổi em đâu”, một giọng nói lạnh lùng cất lên từ phía sau Nhiếp Lạc Ngôn.
Nhiếp Lạc Ngôn có cảm giác gáy mình cứng lại, một lúc sau mới quay đầu nói: “Nghe lén người khác nói chuyện không phải là thói quen tốt đâu”.
“Vậy nói xấu người khác sau lưng cũng chẳng tốt đẹp gì”. Giang Dục Phong thủng thẳng nói.
Cô không muốn tranh luận với anh, khoanh tay như chẳng có chuyện gì xảy ra rồi ngó ngược ngó xuôi ngắm phong cảnh.
Anh lại hỏi: “Cậu bạn trai em dẫn tới đâu rồi?”.
“Đi rồi”, cô ngỡ ngàng nhìn anh, “Sao anh biết?”. Thầm nghĩ, ngoài cô nàng Ninh Song Song thích đưa tin kia ra, chắc chẳng có người thứ hai nào khác.
Cô nàng này, quả nhiên nhiều chuyện.
“Bạn trai”, hai tay vẫn đút trong túi, Giang Dục Phong hỏi với vẻ nửa cười nửa không.
Đúng là em thế nào thì anh thế đó.
Cô hỏi vặn: “Dò hỏi nhiều thế làm gì chứ, liên quan gì tới anh?”. Dáng vẻ của anh lúc này, thà cứ tiếp tục xị mặt ra lại hay hơn, thế nhưng lúc này trong mắt anh lại ánh lên nụ cười khó hiểu khiến cô tê dại.
“Đừng tưởng là anh quan tâm nhiều tới em. Thực ra anh chỉ kêu oan hộ anh chàng kia thôi, nếu anh ta quả thực là bạn trai mới của em.”
Nhiếp Lạc Ngôn chau mày: “Anh có ý gì