Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134567
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/567 lượt.
?”. Bạn đang đọc truyện tại website:
Ngữ khí của Giang Dục Phong vẫn lạnh lùng: “Trong lòng em vẫn vấn vương tình cũ nhưng lại bắt đầu mối quan hệ như vậy chẳng phải rất không công bằng cho đối phương sao?”.
Giang Dục Phong đã nói trắng ra như thế khiến tim cô khẽ thổn thức, sau đó chỉ nghe anh nói tiếp: “Quên mất nụ hôn tối hôm đó rồi à? Lúc đó em phối hợp cũng rất ăn ý đấy”.
Lúc anh nói câu này, giữa hai lông mày thấp thoáng vẻ chế giễu, cô lặng người một lát mới phản ứng lại, tức giận nói: “Anh… đồ trơ trẽn!”.
Hóa ra anh biết, hóa ra anh biết cô thực sự đắm chìm trong nụ hôn ấy, nhưng lúc đó vẫn cố ý sỉ nhục cô. Anh cố tình hiểu sai về cô, định khiến cô không thể tha thứ cho bản thân, thế nhưng ngày hôm nay lại quay ngoắt một trăm tám muơi độ, dựa vào thân phận của kẻ chiếm thế thượng phong để trù ẻo mối tình mới của cô nữa chứ!
Điều vô sỉ nhất là, anh cứ nhay đi nhay lại rằng cô vẫn vương vấn tình cũ với anh.
Đúng là đồ biến thái!
“Bớt dát vàng lên mặt đi!” Quả thực không thể nuốt nổi cục tức này, cô lùi về sau hai bước để có thể nhìn thẳng vào anh hơn, nhưng vì anh cao hơn cô mười mấy centimet nên cho dù làm vậy thì cô vẫn phải khẽ ngẩng đầu. “Cứ cho là tôi vương vấn tình cũ, thì cũng không bao giờ nhớ tới anh đâu.”
Những đám mây trắng chậm rãi trôi đi, mặt trời giữa trưa hoàn toàn lộ rõ nên cô hơi nheo mắt vì chói, gằn từng chữ: “Anh yên tâm. Tuyệt – đối – không – có – chuyện – ấy – đâu”.
Có lẽ đến cả bản thân cô cũng không ý thức được điều này: cho dù quan hệ hai người đã tới mức này nhưng cô vẫn duy trì thói quen đấu khẩu với anh, ném những lời cay độc về phía đối phương. Nhiếp Lạc Ngôn tự hỏi, trước giờ mình luôn là người ôn hòa, bình tĩnh, thế nhưng không hiểu tại sao, hễ gặp anh thì mọi thứ đều thay đổi.
Còn người họ Giang kia, có vẻ cũng rất quen với việc trên, anh chỉ rướn mày, thủng thẳng: “Ồ” lên một tiếng rồi hỏi: “Vậy người mà em luôn nhớ trong lòng là ai vậy?”.
Những điều anh nói như câu vè vậy, cũng thật là là anh nói rất trôi chảy, cô sững người và không muốn trả lời.
Cô có thể nhớ rất nhiều người và sự việc, có thể nhớ tới tình cảm mình đã phải bỏ ra rất nhiều thời gian mà mãi không được đáp lại, nhưng cô hoàn toàn không nhớ tới anh.
Bởi anh chẳng có gì tốt đẹp, hay cáu gắt, khó hầu hạ, hay ác ý, không những thế lại còn tin đồn đầy người nữa chứ.
Nếu dâng tặng mối chân tình cho anh, mãi nhớ tới anh thì đúng là cô đã tự làm khổ mình.
Nhưng hiện giờ, sau khi đột nhiên đưa ra câu hỏi này, anh lại nhìn Nhiếp Lạc Ngôn như vậy, ánh mắt nhìn thẳng dần dần trở nên có phần gay gắt, tựa như có thể lột sạch quần áo trên người cô ra rồi dò hỏi vào tận sâu trái tim cô.
Có lẽ đã vượt qua khả năng tự bảo vệ bản thân Nhiếp Lạc Ngôn di chuyển bước chân theo bản năng, tiếp đó lùi ra phía sau, hòng tạo ra khoảng cách lớn hơn đối với anh.
Ánh mặt trời vẫn chói chang chiếu rọi phần tóc mai đen nhánh của anh trong phút chốc khiến cô cảm thấy hoa mắt, sau đó chỉ kịp nhìn thấy anh sững người, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.
Anh bỗng thất thanh gọi một câu: “Lạc Ngôn!”.
Cùng thời điểm đó cô thấy anh giơ tay ra, nhưng không kịp túm được cô, chân cô đột nhiên bị hẫng.
Khoảnh khắc rơi xuống hồ khiến cô có cảm giác mọi thứ xung quanh đang xoay chuyển. Khuôn mặt anh tuấn của Giang Dục Phong nhanh chóng lướt qua trước mắt cô, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh nên cô không có cách nào bấu víu vào khuôn mặt thất thần, hoảng hốt của anh. Có tránh cũng chỉ có thể trách cô quá lơ là, sao có thể quên được phía sau mình là hồ bơi trong vắt với những gợn sóng xanh cơ chứ.
Cô ngửa mặt lên trời, “ùm” một tiếng đã rơi xuống hồ bơi lạnh thấu xương.
Cô chưa bao giờ học bơi nên nhanh chóng chìm xuống, nước từ bốn phương tám hướng cứ thế ùa tới, rồi nhanh chóng ập vào mũi và miệng, khiến cô sặc tới mức đầu óc cũng trở nên đau đớn.
Dường như bên tai có tiếng ong ong, lại dường như chẳng nghe thấy gì, cô chỉ biết nhắm nghiền mắt vùng vẫy, có lẽ một hai lần cô trồi lên mặt nước nhưng lại nhanh chóng chìm xuống, thậm chỉ còn chẳng kịp mở miệng kêu cứu.
Nước rất lạnh, lạnh đến nỗi máu trong người cô đông lại, chỉ một thoáng cô cảm thấy chân phải đau điếng và cơ thể không ngừng rơi xuống, không thể làm thêm bất kỳ một động tác nào khác.
Mặt hồ càng lúc càng xa, dường như cô còn cảm nhận được một màu xanh nhạt mơ hồ, có lẽ đó là ánh sáng mặt trời chiếu trên mặt nước, cứ lay động không ngừng.
Cảnh tượng thật đẹp, tiếc rằng cô sắp chết.
Không khí trong phổi sớm đã cạn kiệt, có cảm giác đau đớn như cơ thể bị đốt cháy, bị xé ra thành nhiều mảnh, khó chịu tới mức muốn chết đi.
Cô thực sự tưởng rằng mình sắp chết, nhưng ngay lúc này mặt nước bỗng rẽ ra, một bóng đen dường như che hết ánh sáng trước mắt, rồi lao đến gần cô với tốc độ nhanh nhất.
Cô dùng chút sức lực cuối cùng cố mở mắt để nhìn rõ bóng đen đó, rồi lòng cô chợt nhẹ bẫng, một chút lý trí còn sót lại theo chuỗi bong bóng phun ra từ mũi biến mất trong hồ bơi lạnh giá…
***
Ninh S