XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134565

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/565 lượt.

nh Song Song nhanh chóng bước theo anh, “Mà anh đấy… nam nhi gia đình ta chẳng phải luôn luôn coi trọng hình tượng sao?”. Nhưng hôm nay Giang Dục Phong ướt như chuột lột, ôm một cô gái cũng trong bộ dáng hệt như vậy, thậm chí còn suýt nữa không kiềm chế nổi bản thân trước chốn đông người, bộ dạng ấy nào giống với công tử hào hoa mà bình thường đến cả tư thế ăn cũng vô cùng nho nhã kia?
Một sự kiện nghìn năm có một lại bị cô nàng bắt gặp, rõ ràng còn phấn khích hơn cả trúng giải độc đắc. Hơn nữa, việc như vậy e là sau này không bao giờ tái hiện.
“Rốt cục em muốn nói gì?” Giang Dục Phong cuối cùng đã dần dừng bước, trên khuôn mặt anh tuấn khiến người ta ghen tị kia dường như có chút mất kiễn nhẫn.
Nhưng Ninh Song Song lại chẳng hề tỏ ra sợ hãi, cô nàng vẫn cười hì hì và làm mặt xấu, nói: “Trong phim truyền hình thường có một câu thoại ‘Ân cứu mạng không có gì để báo đáp, chỉ có tấm thân này’…”, cô nàng chớp chớp mắt, “Không biết chị Lạc Ngôn có biết điều ấy không nhỉ”.
Giang Dục Phong nghe thấy vậy đến cả lông mày cũng chả thèm động đậy, chỉ khẽ quát: “Lắm chuyện”. Sau đó sải bước bỏ đi không thèm quay đầu lại.
***
Vừa tắm xong, tóc Giang Dục Phong chưa khô, bộ quần áo trên người vẫn là bộ anh thường để dự trữ trên xe. Anh bước ra sân thượng hút thuốc, ánh nắng dường như đã hết hơi ấm, anh giơ tay lên che cơn gió nhẹ để bật lửa, bật mấy lần mới châm được thuốc.
Điện thoại đổ chuông, giọng nói của đối phương rất ngọt ngào: “Người ta vừa xuống máy bay, mệt chết đi được…”, âm cuối còn được kéo dài, như thể làm nũng.
Anh dựa vào lan can, hờ hững “Ừm.”
Dưới tầng là vườn hoa, có vài người đang đứng cạnh giá nướng, vừa bị Nhiếp Lạc Ngôn làm cho một phen hú vía, ai nấy đều hoảng loạn, kết quả là rất nhiều xiên bị nướng cháy, lúc này cả bọn đang thu dọn hiện trường.
Xa hơn một chút nữa là hồ bơi ngoài trời, chính là nơi Nhiếp Lạc Ngôn đã sẩy chân ngã xuống. Mặt nước trong xanh, từng gợn sóng nhỏ, vẫn bình lặng như trước.
Anh nghe thấy giọng nói cất lên ở đầu dây bên kia: “Lát nữa có một cuộc phỏng vấn tạp chí, nhưng trước sáu giờ là kết thúc”.
Anh hiểu ý của cô, trầm ngâm một lát rồi nói: “Xin lỗi, tối nay chắc anh không có thời gian ăn cơm với em đâu”.
Quả nhiên, cô nàng có chút thất vọng khẽ “ồ” một tiếng, nhưng vẫn nói như thể rất thấu hiểu: “Không sao, vậy thì lần sau nhé, hẹn nhau hôm khác vậy”.
Làn khói thuốc trắng dần tan biến trong không trung, sau khi tắt điện thoại không lâu, Giang Dục Phong nhìn thấy Ninh Song Song đang đứng trên thảm cỏ ngẩng đầu lên, vẫy tay về phía anh, có lẽ là ra hiệu bảo anh xuống ăn cùng.
Ninh Song Song nói rất đúng, vừa rồi đúng là anh đã không kiềm chế nổi bản thân, thực ra thời gian gần đây anh đã làm rất nhiều chuyện bất thường, nhiều tới mức chính anh cũng không muốn tổng kết xem rốt cuộc là bao nhiêu chuyện nữa.
Có lẽ từ khi quen biết Nhiếp Lạc Ngôn, anh mới làm những chuyện bất thường như thế.
Kỳ thực, trước buổi tiệc chúc thọ giáo viên hướng dẫn của Nhiếp Lạc Ngôn, anh đã từng nhìn thấy cô một lần. Có điều, lần đó chỉ là nhìn thoáng qua, nhìn từ đằng xa, chỉ cảm thấy cô nổi bật trong đám đông, lúc nói chuyện và mỉm cười trên khuôn mặt cô luôn có thần thái khác biệt khiến bất kỳ ai cũng phải ngắm nhìn. Trong lúc vô tình cô để lại ấn tượng như vậy với anh, nên sau này mới có nhiều lần tiếp xúc hơn.
Có lẽ bắt đầu từ thói quen săn của lạ, ai ngờ người con gái này từ lần đó lại trở thành nguyên nhân khiến anh liên tục thất thường.
Đúng là thất thường thật, bởi anh chưa bao giờ qua lại với một cô gái nào trong một thời gian lâu như thế, cũng không nhớ được thói quen của người con gái nào rõ ràng như vậy.
Lúc ở bên cô, dường như thời gian trôi đi rất nhanh, nhanh tới mức khiến anh chẳng kịp chán, nhanh tới mức khiến anh không có tâm trí nào để đi tìm người con gái khác.
Trước đây ông ngoại thường nói với anh và đám anh em họ của anh rằng: “Người trẻ tuổi, lòng không yên”. Nhưng khi ở bên cô, anh luôn cảm thấy mình hoàn toàn yên ổn, thậm chí đám anh em chơi thân còn luôn miệng nói kỳ quặc, trêu rằng không biết anh bắt đầu tu thân dưỡng tính từ khi nào nữa.
Thực ra ngay cả anh cũng không thể lý giải nổi, tại sao lại là cô?
Cô tuy có xinh đẹp hơn người nhưng đôi khi lại trái tính trái nết vô cùng, lại còn luôn thích làm ngược mọi thứ với anh, luôn cố ý hiểu sai ý tốt của anh, như thể cố ý muốn chọc giận anh vậy. Ngay cả những món quà anh mua tặng, dường như đều phải tùy theo tâm trạng của cô, lúc tâm trạng tốt mới vui vẻ nhận, còn không thì sẽ chẳng thèm ngó qua dù chỉ một lần.
Còn trước đây, có cô gái nào lúc nhận quà mà không hớn hở ra mặt chứ?
Cho nên có thể nói, cô nàng này quả thực trái khoáy tới mức đáng sợ.
Hình như trong ngày lễ tình nhân năm đó, anh đã đặc biệt dặn dò thư ký mua quà cho cô. Anh đã đích thân xem cái hình mẫu, lúc Linda đưa, mới nhìn qua anh đã ưng chiếc vòng tay đó, cảm thấy nó rất hợp với cô.
Anh tưởng cô sẽ rất thích, nhưng ai ngờ cô lại không chịu nhận. Trước đây anh còn tặng cô