Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/563 lượt.
ong Song sốt sắng bịt miệng, đám Nhiếp Chi lo lắng đứng cả bên hồ, một lúc lâu sau mới thấy Giang Dục Phong đưa được Nhiếp Lạc Ngôn lên.
Lúc này, quần áo của cả hai đều bó sát vào người và không ngừng nhỏ nước, trông bộ dạng nhếch nhác vô cùng.
Nhưng Giang Dục Phong không hề để tâm tới điều đó, anh chỉ cúi đầu nhìn cô gái trong lòng mình.
Khuôn mặt xinh đẹp của cô đã trở nên trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, hàng mi dày khẽ run rẩy như cánh bướm mỏng manh trong gió, mái tóc dài ẩm ướt lướt qua vai anh rồi rủ xuống. May mà sau khi nổi trên mặt nước cô đã ho luôn được mấy cái nên ọc ra được rất nhiều nước, nhưng chân tay đã lạnh cóng, chẳng thể nói được, cô khom người run lẩy bẩy, bờ môi cũng bắt đầu chuyển sang màu tím.
Dường như mọi người đều sợ hết hồn trước sự việc bất ngờ này, anh bế cô sải bước vào nhà, lúc sắp đi tới cửa mới phát hiện ra cả đám người đang ngốc nghếch bước theo sau. Anh vừa giơ chân đẩy cửa, vừa quay lại hét lên: “Đừng có dềnh dàng như vậy nữa, mau chuẩn bị nước nóng đi!”.
Bạn trai của Nhiếp Chi là người đầu tiên phản ứng lại, căn biệt thự này do anh chàng mượn, nên phần nào cũng quen thuộc với mọi thứ ở đây, lập tức dẫn Giang Dục Phong vào phòng khách gần nhất.
Sau đó mọi người mới phân chia công việc như vừa tỉnh cơn mơ, người lấy quần áo giữ ấm, kẻ chuẩn bị nước tắm, rót nước sôi… ai cũng bận rộn.
Mãi tới khi được tắm qua nước ấm, rồi lại được ủ ấm trong chăn hồi lâu, Nhiếp Lạc Ngôn mới dần tỉnh lại.
Ninh Song Song nói: “Làm em sợ hết hồn. Lúc chị rơi xuống bể bơi, bọn em chỉ nghe thấy ‘ùm’ một tiếng, quay lại nhìn đã chẳng thấy bóng dáng chị đâu nữa”.
“Ôi, chị cũng sợ chết khiếp đây này.” Nhắc tới việc này, Nhiếp Lạc Ngôn vẫn còn bàng hoàng.
Thực ra, đây là lần đầu tiên cô bị rơi xuống nước như vậy, thế mới biết hóa ra cảm giác này chẳng dễ chịu chút nào, lục phủ ngũ tạng gần như bị cắt ra từng đoạn, chứ chưa cần nói tới nỗi đau khi bị nước ập vào mũi miệng, như kiểu dòng nước cứ thế xối xả chảy vào đại não vậy.
Cánh cửa bị đẩy ra, Nhiếp Chi bưng một bát gì đó nóng hổi đến bên giường. “Chị à, mau uống hết bát canh gừng này đi.”
“Không đến mức phải uống thứ này chứ?”, cô chau chau mày, “Làm lớn chuyện thế này làm gì? Thực ra chị không sao, hơn nữa, chị vốn đã bị cảm lạnh, bị ngạt mũi chút thôi nhưng không bị ho, cũng chẳng sốt”, sau đó cô đặt bát trên kệ đầu giường nói: “Không cần uống đâu”.
“Không được.” Cửa phòng vẫn mở, Giang Dục Phong đang đứng dựa vào đó, Ninh Song Song và Nhiếp Chi nhìn thấy, chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, sau đó rất hiểu ý đồng thanh nói: “Chị Lạc Ngôn, bọn em đi trước đây…”. Không chờ người trên giường kịp phản ứng, nhanh chóng chuồn mất.
Thực ra, vừa rồi Ninh Song Song đã kể sơ qua về tình hình từ sau khi Nhiếp Lạc Ngôn sẩy chân ngã xuống hồ bơi, cô nàng phát huy tối đa tài ăn nói bẩm sinh nên miêu tả rất sinh động.
Nghe nói, khi ấy Giang Dục Phong đã lập tức nhảy xuống rồi vớt Nhiếp Lạc Ngôn lên. Chỉ vì cô quá hoảng loạn khi chìm xuống hồ bơi, trải qua thời khắc nguy hiểm nhất, nên mới có cảm giác thời gian chậm chạp trôi.
Cô chìm trong nước, dường như rất lâu sau mới chờ được vị cứu tinh mang lại ánh sáng cho mình. Và hiện giờ vị cứu tinh ấy đang đứng trước mặt cô, ép cô phải uống hết bát canh khó uống nhất trên đời với bộ mặt lạnh như băng. Nhưng từ nhỏ cô đã ghét gừng, không thể ăn được món nào nếu món đó có dù chỉ một chút gừng, chỉ cần nghĩ là biết ngay nếu uống hết bát canh gừng to tướng này thì cô sẽ phải khổ sở đến mức nào.
“Em có phải là đồ ngốc không vậy? Đã không biết bơi, tại sao còn đứng gần bể bơi như thế?”
Nhiếp Lạc Ngôn sững người, một lát sau mới hiểu ra: “Em cũng không ngờ mình sẽ bị rơi xuống mà”. Thực ra, chẳng phải đều là tại anh sao? Nếu không phải anh hùng hổ ép người thì cô đâu có lùi về phía sau hai bước như vậy? Chính hai bước lùi đó, mới hại cô phải chịu tội thế này.
Có điều kẻ gây nên chuyện lại chẳng biết tự kiểm điểm, còn cậy thế hung hăng lên lớp giáo huấn cô nữa chứ.
Nhiếp Lạc Ngôn bất giác ngồi nghiêm túc, ôm chặt lấy chiếc chăn ấm áp, mềm mại như mây, tức tối trừng mắt nhìn anh.
Rất lâu sau, Giang Dục Phong mới lên tiếng: “Những việc mà em không ngờ xem ra qua nhiều rồi đấy”, quay ra nhìn cô thêm một lần nữa mới chịu bỏ đi, trước khi rời đi còn nói: “Nếu muốn nghỉ ngơi, em nên ngủ một giấc đi”.
Thực ra giọng nói lạnh lùng như trước, nhưng lúc quay đầu đi, khóe môi luôn căng thẳng trước đó cuối cùng cũng trở nên thư thái.
Thật tốt! Người con gái nửa tiếng trước còn run bần bật trong lòng anh dường như đã dần hồi tỉnh. Chỉ cần thế thôi cũng đủ để anh yên tâm được rồi.
Đi ra, chỉ thấy Ninh Song Song đang đứng một mình ngoài hành lang, đôi mắt xinh đẹp chớp chớp, xun xoe cười với anh: “Anh ba, hôm nay anh kích động quá!”
Mặt anh lạnh tanh, vừa thẳng tiến qua mặt cô nàng vừa tranh thủ giáo huấn: “Con gái nhà họ Ninh, lúc nào cũng phải chú ý tới tư thế”.
“Tư thế của em rất đẹp đấy chứ”, Ni