80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134568

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/568 lượt.

nhiều thứ đắt hơn, chỉ duy nhất lần đó là cô lấy cớ giá cả để từ chối, khiến anh cụt hứng.
Điều bực mình nhất là, chẳng bao lâu sau cô lại chủ động đề nghị chia tay.
Anh cứ nghĩ mình đối xử với cô quá tốt, không ngờ cô vẫn muốn chia tay.
Bằng này tuổi đầu rồi, nhưng Nhiếp Lạc Ngôn là người đầu tiên đối xử với anh như vậy, lúc nói lời chia tay dường như cô chẳng hề lưu luyến, chỉ phủi phủi tay áo rồi thản nhiên bước đi, đến khi gặp lại, cô vẫn nói với anh bằng những lời cay độc.
Nhưng anh vẫn yêu cô và không thể quên được cô.
Đúng vậy, anh rất yêu cô.
Cũng không biết anh bắt đầu yêu cô từ lúc nào, thậm chí mọi biểu lộ cảm xúc của cô từ vui cười, tức giận hay mắng chửi, thì trong mắt anh tất cả đều như thú vui để anh thưởng thức. Như thế có phải là hoang đường lắm không? Tại sao anh có thể quyến luyến không rời đối với một người con gái từ lâu đã trở thành quá khứ như cô được chứ? Không những thế, đó lại là cô gái chẳng coi anh ra gì.
Khi bình tĩnh lại, anh vừa nghĩ lại những chuyện đã qua, vừa làm những việc hoang đường.
Ví như, mua một căn hộ mới, sau đó ý nghĩ đầu tiên đến với anh là phải làm khó cô như thế nào, tốt nhất là bắt cô ấy phải chịu sai khiến của anh suốt hai mươi tư giờ trong một ngày; lại ví như, rõ ràng móc đeo điện thoại của cô bị anh cất đi nhưng anh vẫn cứng đầu không chịu trả, mặc cô lo lắng, giây phút nhìn sâu vào mắt cô, anh cảm giác như có lửa giận ngùn ngụt, điều đó càng khiến cô đáng yêu hơn, và càng khiến anh không muốn trả lại cô.
Anh cũng không biết rốt cuộc mình bị sao nữa, bỗng dưng trở thành người đàn ông ích kỷ, nhỏ mọn, không hề phong độ.
Đương nhiên, hình tượng ấy chỉ xuất hiện khi ở trước mặt cô.
Trong mắt người ngoài, anh vẫn là một Giang Dục Phong biết chừng mực, ung dung nhàn hạ, luôn được rất nhiều chị em phụ nữ theo đuổi. Anh nghĩ: Sao lại để cô nàng Nhiếp Lạc Ngôn làm loạn cuộc sống của mình lên như thế chứ?
Bởi thế anh bắt đầu dành nhiều thời gian cho việc làm ăn của công ty, thậm chí còn hẹn hò với các nữ minh tinh đang nổi như cồn. Nhưng lúc nào cũng có cảm giác bất ổn, khiến anh không thể hiểu mình đang để tâm trí ở đâu nữa.
Cảm giác bất ổn, chỉ vì họ không phải là cô.
***
Hằn học rít hơi thuốc cuối cùng, Giang Dục Phong vò nát đầu thuốc rồi quay vào nhà.
Cánh cửa phòng khách vẫn đóng, anh bước tới đó như bị ma xui quỷ khiến, rồi khẽ đẩy cửa, bên trong yên lặng như tờ.
Quả nhiên, cô đang ngủ.
Vừa bị một phen khiếp sợ, lại sặc nhiều nước như vậy, chắc đã khiến cô mệt mỏi rã rời.
Dáng cô nằm ngủ rất thảnh thơi, mái tóc đen dài xõa trên gối, lớp trang điểm nhẹ nhàng trên mặt đã bị rửa trôi, làn da mịn màng, mềm mại như da em bé, đôi mí dài cong cong đang khép, tạo thành bóng mờ trên khuôn mặt.
Anh đi tới bên giường, đứng một lát đã ngửi thấy mùi thơm dìu dịu. Mùi thơm rất ấm áp, thoang thoảng bay lên cùng với sự phập phồng của cơ thể cô theo mỗi nhịp thở, tất cả như hòa quyện vào nhau.
Cô nằm đến cả hơi thở cũng mang mùi thơm dịu ngọt khiến lòng anh xao động.
Cảm giác này rất kỳ lạ, như thể cô chẳng cần làm gì, nhưng vẫn khiến anh bị trói chặt, sợi dây vô hình đó càng lúc càng đang thít chặt, và anh can tâm chịu trói.
Ánh nắng bên ngoài cửa sổ hơi huyền ảo.
Anh đứng như vậy hồi lâu, sau đó khẽ cúi xuống.
Khoảnh khắc ấy, không khí như có ma lực, môi anh nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn, sau đó lại nhanh chóng rời khỏi.
Thật nực cười, anh giống như cậu thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi run rẩy thơm trộm cô bạn gái mà mình thầm thương trộm nhớ. Nhưng trên thực tế, cho dù thời gian có quay ngược lại mười ba năm về trước, anh cũng không bao giờ làm việc này.
Điều càng buồn cười hơn nữa, là tới tận giờ này anh mới biết, dường như mình cam tâm tình nguyện yêu cô.






Buổi tối trở về nhà, Nhiếp Lạc Ngôn thuật lại chuyện kinh hoàng ấy cho bạn thân nghe, Tần Thiểu Trân đang đi công tác, sau khi nghe xong câu chuyện cô cười phá lên.
“Cậu thật vô lương tâm. Mình suýt nữa thì chết đuối, cậu có thể cười được à?” Nhiếp Lạc Ngôn nằm ra giường, tâm trạng vô cùng chán nản.
Tần Thiểu Trân lại tiếp tục cười trên đau khổ của người khác: “Chẳng phải hiện giờ cậu vẫn sống sờ sờ đó sao? Khi xưa bảo cậu tham gia lớp học bơi, cậu lại không chịu, bây giờ nếm mùi đau khổ, chắc hối hận lắm đấy nhỉ?”.
Cũng đúng thế thật. Hồi năm thứ hai đại học, có môn Thể dục tự chọn, lúc đó Tần Thiểu Trân nhất mực rủ Nhiếp Lạc Ngôn cùng học bơi nhưng cô đã khăng khăng chọn môn Tennis.
Nguyên nhân không có gì khác, chỉ vì Trình Hạo cũng đăng ký môn Tennis.
Lúc đó cô mới thực sự bị tổn thương, nên rất lâu sau này cô không muốn nói chuyện với cậu.
Còn hôm nay… hình như cô không có cảm giác ấy.
Cô chỉ hơi buồn, bởi đã bao nhiêu năm trôi qua, cô đều không có cách nào hiểu được cậu.
***
Tối hôm đó, tay cô nằm gọn trong lòng bàn tay cậu, chỉ trong không gian mờ tối của mấy tầng ngắn ngủi, cô không nói một lời nào, không phải vì không có