Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134559

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/559 lượt.

chuyện gì để nói, mà là khoảnh khắc ấy, đối với cô mà nói, giống như đang hoàn thành một loại nghi thức nào đó.
Nguyện vọng ấp ủ trong lòng từ rất lâu đã chuyển sự bồng bột tuổi thanh xuân thành thời gian dài chờ đợi, dường như cuối cùng trong giây phút ấy cô đã có được sự giải thoát và cứu rỗi.
Thực ra cô biết, tình cảm giữa họ giống như một bộ phim dang dở, cô chỉ xem được hần mở đầu, nên luôn ngoan cố chờ đợi phần cao trào cũng như kết cục của nó. Có điều, băng phim dường như bị kẹt, và mắc kẹt luôn ở đó, khiến cô chờ đợi và lại đợi chờ, nhưng không thể đợi được kết cục mình mong muốn. Tuy không cam tâm nhưng cô bỗng lờ mờ nhận ra rằng, chắc chắn rồi có một ngày, mình sẽ cảm thấy mệt mỏi.
Cũng có thể, cô đã mệt mỏi từ lâu rồi, chỉ là không chịu thừa nhận, không chịu buông tay, chính vì một ý nghĩ cố chấp trong lòng, vì một mong muốn chưa hoàn thành trong thời trẻ mà cô đã kiên trì đến tận bây giờ.
Còn cậu thì hết lần này đến lần khác cho cô hi vọng, sau đó lại quay ngoắt đi và tự tay dập tắt nó.
Thật tàn nhẫn!
***
Điện thoại trong màn đêm vẫn duy trì trạng thái im lặng, cô bỗng đưa tay bật màn hình.
Ánh sáng trắng chiếu lên khuôn mặt, rõ ràng là hơi chói mắt, nhưng cô vẫn nheo mắt nhìn vào nguồn sáng yếu ớt duy nhất trong căn phòng này như thể bị điều gì đó ép buộc, cô cứ nhìn như vậy mà không làm bất cứ điều gì, chỉ nhìn, tới khi ánh sáng đó dần tối hẳn.
Sau đó, cô như mắc chứng điên khùng, lại giơ tay động vào màn hình một lần rồi lại nhìn nó sáng lên.
Màn hình hiện đủ vạch sóng, pin cũng đầy. Nhiếp Lạc Ngôn làm đi làm lại như thế rất nhiều lần, chiếc điện thoại từ đầu tới cuối vẫn nằm im trong lòng bàn tay cô. Trong lòng dường như có điều gì đó bỗng dưng trở nên sáng tỏ, mang theo chút cảm giác lạnh băng, giống như cô phải khổ sở nắm giữ tảng băng mỏng rất lâu, nhưng cuối cùng nó vẫn vỡ tan, những mảnh băng vụn lần lượt cắm sâu vào từng bộ phận mềm yếu nhất trong cơ thể, khiến cô thấy từng cơn đau nhói không ngừng nhưng đầu óc lại vô cùng tỉnh táo.
Cho dù không muốn, nhưng cuối cùng Nhiếp Lạc Ngôn không thể không thừa nhận, cô sẽ vứt bỏ, cho dù không cam tâm tình nguyện, cô cũng không thể tiếp tục chờ đợi mãi thế này.
Giấc mơ, cõi mộng mà chàng thiếu niên nhanh nhẹn hoạt bát kia từng mang tới cho cô sẽ có ngày tan vỡ.
Sự nhung nhớ dành cho Trình Hạo, có thể nói là nỗi hoài niệm của cảm giác thầm yêu duy nhất trong đời cô. Nó đã hao phí quá nhiều thời gian và tinh lực của cô, nếu như có thể phục hồi nguyên trạng thì thứ cô cần nhất hiện giờ có lẽ chính là thời gian.
***
Hai ngày đã trôi qua, chỉ nghe nói anh chàng họ Giang kia bị ốm.
Ninh Song Song chớp chớp đôi mắt to long lanh, bộ dạng như một con thú cưng nhỏ bé nhìn Nhiếp Lạc Ngôn: “…Chị Lạc Ngôn, chị có muốn đi thăm anh ấy không?
Nhiếp Lạc Ngôn do dự một lát, rồi bán tín bán nghi hỏi: “Triệu chứng thế nào?”.
“Bị lạnh, ho, sốt cao, đã thế lại còn không chịu tới bệnh viện.” Cô nàng nhìn cô với vẻ đáng thương: “Đi không chị?”.
Cô nghĩ một lát, cuối cùng gật đầu đồng ý.
Quả thực, Nhiếp Lạc Ngôn không thể chịu nổi ánh mắt này, hơn nữa, ít nhiều cũng xem như báo đáp một chút ơn cứu mạng hôm trước.
Chỉ một tiếng sau đó, Nhiếp Lạc Ngôn đã gõ cánh cửa vô cùng quen thuộc kia.
Rõ ràng có ai đó vừa tắm gội xong, khoác tạm chiếc áo tắm trên người ra mở cửa, đầu tóc rối bù, đuôi tóc vẫn còn nhỏ nước.
Nhìn thấy cô, người đàn ông đó có chút bất ngờ, khẽ nhíu mày, nhưng vẫn nghiêng người nhường đường cho cô vào.
Nhiếp Lạc Ngôn cảm thấy bộ dáng xách hai giỏ hoa quả của mình thật ngốc nghếch, bởi sắc mặt của người này không hề nhợt nhạt, hơi thở cũng chẳng nặng nề, hơn nữa vẫn còn sức tắm rửa, cô ngờ rằng mình đã bị lừa.
“Em tới có việc gì vậy?”, quả nhiên Giang Dục Phong nghi ngờ hỏi.
Cô nhìn anh, như thể xác nhận lại lần nữa, cuối cùng do dự hỏi: “Anh không bị ốm sao?”.
Giang Dục Phong khẽ rướn mày, lạnh lùng đưa mắt nhìn cô: “Nói vậy là có ý gì? Em cảm thấy anh nên mắc bệnh gì?”.
“Cảm lạnh”, cô đáp, “Ninh Song Song nói anh bị cảm lạnh phát sốt, lại còn không chịu đi bệnh viện”.
Nói tóm lại, lúc này cô đã biết mình mắc lừa nên quay đầu định bỏ đi, ai ngờ bị anh ngăn lại.
“Tay em cầm gì đấy?”.
“…Hoa quả.”
“Tại sao không đặt xuống rồi hãy đi?”.
“Ai nói là em mua cho anh chứ?”, cô bực bội đáp, “Em mua về ăn ấy mà”.
Một cánh tay anh vẫn chắn trước người cô, nửa cười nửa không, trong đáy mắt dường như có ánh nhìn rạng rỡ: “Ồ? Em vốn định tự gọt cho mình một quả táo, sau đó vừa ăn vừa đứng bên giường anh ân cần thăm bệnh nhân sao?”.
“…” Cô bỗng không nói được gì.
Anh luôn có khả năng khiến cô không thể tìm ra lời phản bác.
Một lúc sau.
“Vậy số hoa quả này cho anh đấy, anh tránh ra.” Nhiếp Lạc Ngôn ấn hai giỏ hoa quả vào lòng đối phương, định bụng chuồn đi nhân lúc đối phương lúng túng.
Nhưng vừa đi tới cửa, liền nghe thấy tiếng người phía sau hỏi: “Em định báo đáp anh thế nào đây?”.
“Sao?” Cô sững người.
Anh cười rạng rỡ, ngữ khí rất bình thản, như