Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.
Nếu người ta không nói chuyện thì Ôn Hân vẫn không chú ý trên chiếc giường vẫn luôn được bỏ trống trong phòng có người mới đang nằm, là một bé trai mới vài tuổi, người nói chuyện xem ra là mẹ của cậu bé.
"Cô ấy không phải...." Tả Dữu không phải em gái của cô, Ôn Hân vừa định giải thích, trên đỉnh đầu truyền đến một trận choáng váng, cô lập tức chỉnh lại người.
"Được rồi, cứ quyết định như vậy đi, em đưa chị về nhà trước rồi quay lại." Ôn Hân còn muốn nói điều gì, mắt của Tả Dữu liền cắt ngang, "Lời nói của em không dùng được!"
Ôn Hân vẫn cảm thấy Tả Dữu ở lại trông nom thì không tiện, Ôn Lĩnh nhìn thấy em gái mệt mỏi như vậy, thở dài, "Hân Hân, hôm nay trở về nghỉ ngơi chút đi, Tả Dữu ở đây một lát nữa rồi anh cũng đuổi cô ấy về."
Ôn Hân không còn tinh lực để sắp xếp những chuyện này, cô đành phải để tùy tướng quân Thủy Quả đưa về nhà.
Khi về đến nhà thì cơ hồ xương cốt cả người cô cũng đang kêu gào muốn ngủ, nhưng bận bịu cả ngày, trên người cô lại thấm đầy mồ hôi . Sau khi đuổi Tả Dữu đi, cô đi vào phòng tắm xả đầy một bồn nước nóng, sau đó nằm vào, hưởng thụ sự thoải mái đã lâu rồi không được trải nghiệm.
Một khi con người thoát ra khỏi trạng thái căng thẳng, thì thư giãn không hề nhỏ chút nào, rất nhanh Ôn Hân liền ngủ mất rồi.
Trong mộng, một con chuột Hà Lan được nuôi lúc Noãn Noãn năm tuổi đang không ngừng cắn cửa nhà cô, trong chốc lát, một cánh cửa gỗ lớn như vậy hoàn toàn bị đứt, vang lên một tiếng "ầm".
Ôn Hân giật mình tỉnh giấc.
"Lệ Minh Thần, là anh à?" Ở nhà một mình mà lại đột nhiên có tiếng cửa như thế, nếu như không phải là Lệ Minh Thần, vậy thì hỏng rồi.
Vô cùng hồi hộp, Ôn Hân đã không nhớ nổi ai có chìa khóa trong nhà, trong nhà tổng cộng có mấy cái chìa khóa.
Sau khi yên tĩnh trong chốc lát, trên cửa thủy tinh ở phòng tắm, Ôn Hân chỉ có thể cứng người nhìn bóng đen mơ hồ càng ngày càng gần....
"Vào địa bàn của tôi, đã được ai cho phép, có tổ chức phê chuẩn chưa?"
Cách tấm cửa thủy tinh, Ôn Hân không nhìn thấy được bên ngoài cụ thể xảy ra cái gì, nhưng âm thanh nói chuyện mang theo chút vô lại làm Ôn Hân yên tâm vô cùng, anh tới.
Chỉ là ngoài an tâm ra, cô cũng ý thức được, bên ngoài không chỉ có Lệ Minh Thần, mà còn có những người khác, hơn nữa còn không phải là người tốt.
Đây đã là năm thứ năm kể từ khi Trần Lục hành nghề trộm cắp, từ thuở bình sinh đây vẫn là lần đầu tiên gặp phải “ khẩu lệnh”, trong bóng tối, hắn ta mơ hồ nhận rõ đối phương là một người đàn ông có tướng tá không hề nhỏ. Theo lý thuyết, bị người ta bắt quả tang tại trận hắn ta vốn nên sợ hãi, nhưng một câu địa bàn của Lệ Minh Thần, lại làm cho tên kẻ cắp chuyên nghiệp có dáng người gầy đét khô héo yên tâm.
Hướng về phía màn đêm, Trần Lục liền chắp tay, "Huynh đệ ở con đường nào, là không hiểu quy củ hay là như thế nào, mảnh đất này Kim Gia chúng tôi vẫn luôn quản lý, sư phụ cậu không dạy cậu không thể tùy tiện thò chân vào trong bát của người khác sao?"
Trong lúc đại đội trưởng tính toàn làm sao để phá cửa, thì cuối cũng bên trong cũng có âm thanh trả lời lần thứ hai, Ôn Hân lấy lại tinh thần, âm thanh nói chuyện hơi nhỏ: "Lệ Minh Thần, tôi không mang quần áo vào theo...."
Hình như là lần thứ ba vào phòng ngủ của Ôn Hân, một căn phòng nho nhỏ, trên giường đôi ở chính giữa bày một xấp quần áo được thay và giặt sạch.
Tay Lệ Minh Thần quen sờ báng súng, cho dù là quần áo thì cũng là loại quân trang dầy cộm chống ma sát, bỗng dưng cho anh sờ vào loại vải cotton thuần chất mềm mại thoải mái, nhịp tim của thiếu tá khó tránh khỏi thất thường.
Cộng thêm từ trên quần áo tản ra mùi hương nhè nhẹ thuộc về Ôn Hân, đường cong tâm điện đồ của Lệ Minh Thần đã bắt đầu có khuynh hướng từ đồi núi mà đi lên đến tận đỉnh Everest rồi.
"Ôn Hân, quần áo lấy ra rồi." Đứng ở cửa phòng, Lệ Minh Thần nói chuyện luôn lo lắng như có tật giật mình, giống như sợ những suy nghĩ nhỏ nhoi trong lòng mình bị cô phát hiện.
Lệ Minh Thần nói xong được mấy giây, cửa phòng tắm từ từ mở ra khe nhỏ, cánh tay trắng nõn của Ôn Hân chìa ra nhận quần áo.
Lệ Minh Thần cũng không biết mình muốn nhìn hay là muốn tránh, mắt dao động giữa khe cửa và bức tường trắng bên cạnh, "Em thay đi, anh ở bên ngoài chờ em!" Xẹt một tiếng, thu tay lại, thiếu tá quay người về phía sau một góc 180° theo đúng tiêu chuẩn, bịch, đứng nghiêm ngay ngắn.
Trong khe cửa Ôn Hân nhìn tư thế đứng nghiêm không nhúc nhích của Lệ Minh Thần, cong môi cười, lúc này Lệ Minh Thần ngây ngốc, thật sự rất có cảm giác an toàn.
Ôn Hân cười xoay người, quá ung dung nên lại quên mất trên đời này còn có câu vui quá hóa buồn.
Trong khoảnh khắc ngã xuống, trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ....trước kia tại sao lại không cảm thấy gạch men sứ nhà mình trơn như thế nhỉ.
Cú ngã này của Ôn Hân cũng may không tính là quá mạnh, lúc ngã xuống đầu óc cô hiểu rõ, tay theo bản năng kéo xuống tay nắm cửa.
"Đùng", một âm thanh vang lên.
Thiếu tá đang “phạt đứng” đối di