Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi
Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341759
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.
hắc tới con trai bà ai cũng nói bà có phúc, sau đó còn cười bà có nhà to không ở mà cứ sống chết đòi về ngõ nhỏ.
Bà trợn mắt lườm mấy bà bạn già, nói làm gì có nơi nào tốt hơn nơi chốn mình thân thuộc chứ? Nhắm mắt bà cũng có thể đi hết một vòng quanh ngõ, xung quanh đều là người quen, không cần ra ngoài cũng có thể tìm được bạn chơi mạt chược. Ở nhà to á? Trừ khi con trai bà sinh cho bà một bầy cháu trai cháu gái.
Nói tới cháu trai cháu gái thì mấy bà bạn già của bà đều đã đề huề, chủ đề này khiến các bà vô cùng hứng khởi, ai ai cũng mang chuyện mấy đứa cháu nhà mình ra kể một hồi, bà nghe mà trong lòng ghen tỵ tới mức xót xa.
Bà thở dài, con trai bà điểm nào cũng tốt, chỉ có điều không để tâm tới chuyện lấy vợ, sinh con.
Có người mau miệng nói không phải con trai bà đã từng kết hôn rồi sao?
Bà lập tức phản bác: “Đó làm sao được coi là vợ chứ? Tôi không ưng một chút nào”.
Có điều nói xong câu ấy bà lại nhớ tới cái chết thảm của Trình Tuệ Mai, miệng lầm rầm nói a di đà phật: “Thôi thôi, không nói chuyện này nữa, nghiệp chướng lắm”.
Bà vốn không tin Phật, mấy năm nay vì lo lắng cho con nên dần dần bà cũng tin, bây giờ cứ mười lăm hàng tháng bà lại lên chùa, chỉ thiếu nước ở nhà sáng tối thắp ba nén hương nữa thôi.
Hôm nay bốn người ở nhà một người chơi mạt chược, đến bữa cơm trưa rồi nhưng không ai muốn về nên cùng nhau ăn tạm gói mì rồi lại nói nói cười cười tới chập tối. Ba người kia ngồi không yên, ai cũng nói phải về nhà đi chợ nấu cơm đợi con trai con dâu về ăn, còn đi đón cháu nữa, ai cũng bận rộn, chỉ có bà Viên không có việc gì làm.
Lúc ra về bà lại thở dài, nghĩ sống thế này chán quá, mong muốn con trai mau lấy vợ sinh cháu càng lúc càng mãnh liệt.
Bà vừa đi vừa nghĩ cho tới khi về nhà, những mái nhà trong ngõ nhỏ kiểu cũ mọc san sát nhau, ở giữa có một con đường nhỏ hẹp. Trước đây từ nhà bà tới nhà mấy bà bạn nối liền với nhau, sau đó phân cho công ty nhà đất khác nhau quản lý, ở giữa liền làm một cánh cửa sắt ngăn chia, đến giờ là khóa cửa, muốn đi về lại phải đi vòng từ ngoài đường lớn vào, rất bất tiện.
Có điều những việc này không đáng kể, bà Viên đã ở đây mấy chục năm, mỗi con đường bà đều thân thuộc như năm ngón tay mình vậy. Bà thường đi một con đường nhỏ xuyên qua một chiếc cửa sắt cấm xe đạp là về tới nhà.
Vậy mà chỉ một đoạn đường như vậy bà đã xảy ra chuyện.
Có người đợi bà ở góc khuất trong ngõ nhỏ vắng vẻ, lúc bà đi qua đã bị trùm lên đầu một chiếc túi vải gai thô ráp, sau đó bị nhét vào một chiếc ô tô có cửa kính đen ngòm.
Xe vẫn nổ máy liên tục, cửa xe đóng lại một cái là lập tức rời khỏi đó. Bà bị nhét xuống ghế sau, miệng bị một nắm vải bẩn thỉu nhét cứng, chỉ có thể phát ra những tiếng rên mơ hồ, mặt bà bị dí chặt xuống nệm ghế, trên đó cảm giác toàn những thứ dính dính bẩn bẩn.
Không biết xe đã chạy bao lâu, đột nhiên nó dừng lại, bà bị kéo xuống xe rồi có người xông tới nói toàn những lời bẩn thỉu khó nghe.
“Bà già kia, bảo thằng con bà cẩn thận đấy, đừng tưởng hại chết một người phụ nữ là có thể kê cao gối mà ngủ, những thứ lấy của người khác thì sớm muộn cũng phải trả lại, nếu không cứ cẩn thận, nhiều tiền nhưng không có mạng mà tiêu đâu. Lần này chỉ là cảnh cáo, lần sau tụi này không nể nang gì nữa”.
Nói xong chúng đẩy bà ngã lăn ra đất, bên tai vang lên tiếng đóng cửa và tiếng động cơ xe nổ máy, đám người ấy để bà lại và đi mất.
Bà nằm trên mặt đất, cảm thấy cả thế giới chao đảo, tối sầm lại, trái tim như bị một bàn tay to lớn bóp nghẹt, không thở nổi, ngay sau đó bà không còn biết gì nữa.
3
Lúc Đổng Tri Vy tìm được phòng bệnh thì trên hành lang đã không còn ai.
Sau khi trả tiền gửi xe xong cô còn đứng bên xe phân vân một lúc.
Dù sao người bị nạn cũng là mẹ của sếp, mình chỉ vô tình đi nhờ xe của anh ấy thôi, ban nãy đầu nóng quá nên mới vội đi theo anh, bây giờ nghĩ lại không chừng Viên Cảnh Thụy không vui vẻ gì khi cấp dưới xen vào chuyện riêng nhà anh.
Huống hồ nhìn phản ứng lo lắng của Viên Cảnh Thụy khi nghe tin mẹ nhập viện thì rất có khả năng khi đến giường bệnh anh đã quên mất mình còn đem theo cô thư ký nhỏ nữa, không biết lúc nào anh mới nhớ ra.
Nghĩ tới đây cô mới cảm thấy mình thật ngốc nghếch, công tư bất phân là điều cấm kỵ, huống hồ đây là việc riêng của nhà sếp, đâu phải lần đầu tiên cô giải quyết công việc vậy mà lại hồ đồ quá.
Nhưng cũng không thể không chào anh một câu, cô đã nghĩ vào chào Viên Cảnh Thụy rồi ra về ngay, có điều hỏi đường tới được phòng bệnh thì không thấy người đâu.
Thậm chí cô còn cẩn thận nhón chân nhìn vào giường bệnh xem thế nào nhưng trong phòng tối om, không nhìn rõ gì cả.
Đổng Tri Vy thở dài định quay người ra về, đột nhiên cô ngửi thấy mùi thuốc lá ẩn hiện, là Viên Cảnh Thụy.
Loại thuốc lá Viên Cảnh Thụy hút không có nhiều trên thị trường, mùi vị rất dễ phân biệt, cô lại quen rồi nên trong nháy mắt có thể chắc chắn ngay mà không cần hoài nghi.
Đổng Tri Vy lần theo mùi thuốc lá bước thêm hai bước, chỗ cầu thang bộ có một cánh cửa nhỏ bị khuất, cô