Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.


Trả xong tiền ngẩng lên cô đã không nhìn thấy bóng Viên Cảnh Thụy đâu nữa.
Chưa vào tới phòng bệnh Viên Cảnh Thụy đã thấy hai viên cảnh sát mặc sắc phục đứng ở hành lang, hai người đang cầm sổ sách cúi đầu trao đổi, nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu lên.
“Anh là người nhà của người bị hại?”.
Anh gật đầu rồi hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.
“Bác gái nằm một mình cạnh công xưởng xử lý và vận chuyển rác thải, có người uy hiếp rồi vứt bà lại đó, người qua đường thấy vậy liền báo cảnh sát, người của chúng tôi đã đưa bà vào bệnh viện”.
Không đợi cảnh sát nói xong Viên Cảnh Thụy liền đẩy cửa phòng bệnh nhưng anh không vào mà chỉ đứng ngoài cửa nhìn vào. Mẹ anh vẫn chưa tỉnh, bà nằm trên chiếc giường bệnh màu xanh nhạt, trên người đắp một chiếc chăn màu trắng, đang được truyền nước. Trong chớp mắt trong người anh bỗng có một cảm giác điên cuồng tàn bạo, mà cảm giác ấy buộc anh phải đứng im một lúc để khống chế bản thân không được có bất cứ phản ứng đáng sợ nào.
Anh cứ lặng lẽ đứng ngoài cửa một lúc như thế sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại. Lúc quay đầu lại sắc mặt anh khiến hai vị cảnh sát đang định đặt câu hỏi phải khựng lại, đứng nguyên tại chỗ.
Viên Cảnh Thụy lên tiếng trước: “Bác sĩ nói thế nào?”.
Hai viên cảnh sát đã định thần lại, viên cảnh sát trẻ hơn nghiêm mặt lại nhưng vẫn trả lời anh: “Bác sĩ đã kiểm tra rồi, vấn đề không đáng lo ngại lắm”.
“Tôi phải gặp bác sĩ để nói chuyện cho rõ”.
Viên cảnh sát khó chịu, đáp: “Đã nói là không sao cả, ban đầu bà ấy còn tỉnh táo, mọi chuyện bà ấy cũng thuật lại rồi, bác sĩ kê thuốc an thần nên bây giờ bà ấy mới ngủ”.
“Mẹ tôi đã nói những gì?”.
Viên Cảnh Thụy nhìn chằm chằm vào mắt viên cảnh sát, bốn mắt nhìn nhau, viên cảnh sát trẻ như bị chặn ngang họng, viên cảnh sát đứng bên có vẻ lớn tuổi hơn trừng mắt nhìn viên cảnh sát trẻ rồi quay sang nói sơ lược vụ việc cho anh nghe.
Hôm nay bà Viên vẫn dậy sớm như thường ngày, người già thường ngủ ít, trời vừa tờ mờ sáng đã không nằm yên được, bà xuống giường tắm rửa rồi ra ngoài ăn sáng sau đó tụ tập với mấy bà bạn chơi mạt chược.
Nhiều năm nay bà vẫn giữ nếp sống như thế, không vì con trai giàu có mà thay đổi. Bên ngoài cửa sổ từ sáng sớm đã vang lên những âm thanh quen thuộc trong ngõ nhỏ, tiếng nói chuyện buổi sớm của những người hàng xóm, tiếng xe đạp ra vào ngõ, thậm chí cả tiếng tắm giặt, tất cả mọi âm thanh đều vọng vào cửa sổ rất rõ ràng.
Về lý mà nói, con trai thành công thì mẹ cũng sẽ được hưởng phúc, đã từ lâu Viên Cảnh Thụy muốn mẹ chuyển tới biệt thự sống cùng anh. Ở bên sườn núi anh có nhà, không chỉ rộng rãi thoải mái mà cũng tiện cho anh chăm sóc mẹ. Nhưng bà chuyển tới được một tuần lại âm thầm thu dọn đồ đạc quay về nhà cũ, khi Viên Cảnh Thụy tìm về nhà cũ đã thấy căn nhà được thu dọn sạch sẽ xong xuôi, bà đang vui vẻ ngồi trên ghế tre cùng mấy bà hàng xóm ở ngoài đầu ngõ, hóng gió mát và chơi mạt chược ngoài trời.
Bà kiên quyết đòi giữ lại căn nhà cũ trong ngõ nhỏ, bà nói đây là đất tổ tiên, có đi đến đâu cũng không để mất được, không ngờ sau đó không thể mất mà ngay cả đi cũng không chịu đi, nhất định ở lại nơi đây.
Viên Cảnh Thụy dở khóc dở người khuyên bà:
“Mẹ, ở đây nhỏ quá”.
Bà lườm anh: “Nhỏ cái gì mà nhỏ? Con được sinh ra ở đây chứ đâu, sống ở đây hơn mười năm rồi sao lúc ấy không thấy con kêu nhỏ”.
“Nhưng đó là ngày xưa rồi”.
“Bây giờ có gì khác chứ? Trong nhà không phải vẫn chỉ có hai mẹ con ta sao? Mẹ không đến căn nhà lớn đó sống với con đâu, cả ngày im phăng phắc, hàng xóm thì không có, nói một lời còn nghe thấy âm thanh vọng lại, con lại đi suốt cả ngày, đâu có vui vẻ như ở đây chứ”. Bà đáp lời con trai một tràng dài như pháo liên thanh.
Viên Cảnh Thụy cảm thấy không đỡ nổi mẹ, liền gượng cười buông tay: “Trong nhà còn có cô giúp việc nữa”.
Không nhắc tới cô giúp việc còn đỡ, nhắc tới bà Viên liền tức giận hơn: “Đừng nhắc tới bà giúp việc theo giờ ấy nữa, làm việc còn không nhanh nhẹn bằng mẹ, nhìn thấy bà ấy chân tay lóng ngóng là mẹ lại tức”. Bà nói xong liền lườm anh: “Con lấy vợ đi, lấy vợ rồi sinh lấy đứa con, mẹ qua đó bế cháu cho con ngay”.
Anh ngập ngừng một hồi rồi đáp: “Mẹ, con đã từng kết hôn rồi”.
Bà Viên khựng lại, chưa bao giờ bà thích Trình Tuệ Mai – người phụ nữ hơn con bà chục tuổi đầu, lúc hai người quyết định kết hôn bà còn kịch liệt phản đối, nhưng bây giờ người ta đã qua đời, bà cũng không nói ra thành lời được, nhưng trong lòng vẫn phải nín nhịn, nghe thấy là không thoải mái chút nào.
Bà luôn cho rằng, con bà tài giỏi như vậy cho dù không có người phụ nữ ấy anh vẫn sống rất tốt. Tay trắng lập nghiệp đi đến đâu cũng nhận được sự kính trọng của người khác vẫn tốt hơn, chứ không như bây giờ đâu đâu cũng đầy những lời nói xấu sau lưng.
Dù vậy bà cũng không muốn sống trong căn nhà rộng lớn ấy, chỉ có mấy ngày bà đã cảm thấy cô đơn, cuối cùng bà sinh bệnh vì nhớ nhung những âm thanh quen thuộc vang lên trong ngõ hẻm.
Bên bàn mạt chược, mấy chị em già vẫn vừa nói chuyện vừa bốc bài, n


Old school Swatch Watches