Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341765
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.
đẩy cửa bước vào, bên ngoài có một ban công lộ thiên cũng rất nhỏ, cô nhìn thấy bóng lưng anh, anh đang hút thuốc một mình.
“Thư ký Đổng?”. Anh lên tiếng trước cô, lúc nói cũng không quay đầu lại.
Cô cẩn trọng trả lời anh: “Vâng, tổng giám đốc Viên. Còn cần tôi giúp gì không? Nếu không, tôi nghĩ…”.
Anh ngắt lời: “Cô lại đây”.
Cô không hiểu vì sao nhưng vẫn bước lại gần.
Bệnh viện nằm ở trung tâm thành phố, rất gần nơi trước đây cô đã từng ra đi. Lúc xuống xe cô còn nghĩ dù có đi thế nào vẫn quay về nơi cũ, bây giờ đang nhìn ra bên ngoài thấy cảnh thành phố về đêm vẫn rạng rỡ, những chiếc cầu lớn ngang dọc giao nhau nối tiếp những con đường, chạy tít tắp về nơi vô tận.
“Từ đây có thể nhìn thấy nhà tôi”. Đột nhiên anh nói.
Tri Vy nhìn về hướng tây, Viên Cảnh Thụy lắc đầu: “Không phải nơi đó, nơi kia kìa”.
Cô nhìn theo hướng tay anh chỉ, anh chỉ về nơi họ mới rời đi ban nãy. Cô nhìn thấy bóng đen nặng nề của chiếc cầu lớn, bao trùm cả khu nhà dân thấp bé, dày đặc, không ăn nhập gì với khung cảnh huy hoàng của trời đêm.
“Tôi đã lớn lên ở nơi ấy”. Anh nhìn về nơi đó, không để ý tới ánh mắt ngạc nhiên của cô: “Mẹ bày sạp bán hàng nuôi tôi, ngay từ nhỏ tôi thường xuyên chứng kiến cảnh người ta bắt nạt mẹ”. Ngập ngừng một lúc anh tiếp lời: “Tôi đánh cũng khá lắm”.
Điều này cô biết, nhưng ngay lúc này cô chỉ biết im lặng đứng bên cạnh anh, không biết phải nói gì.
Thực sự không biết nên nói điều gì, cô cúi xuống, nhìn thấy bàn tay đang bám trên lan can của anh, những ngón tay nắm rất chặt, những chiếc cúc áo màu bạc phản chiếu ánh sáng lấp lóa.
Cô nghĩ anh không cần phải lừa cô vào lúc này, sau đó thầm thở dài một tiếng, đây mới đúng là thay da đổi thịt!
“Mẹ tôi cũng lợi hại lắm, bà có thể đánh nhau với người ta, rút thắt lưng da vụt tôi, lúc nghèo đói nhất còn gạt tôi bà đã ăn cơm rồi, bụng chịu đói nhìn tôi ăn hết sạch cơm canh trên bàn. Tiết kiệm nhất cũng là bà, ngay cả xe bus cũng không nỡ ngồi, vì đi lấy bưu kiện người ta mang tới mà bà đã đi bộ từ thành đông tới thành tây”.
Nghe tới đây Đổng Tri Vy đột nhiên ngước mắt nhìn lên trên.
Chắc chắn anh buồn lắm nên mới nói những lời này với cô.
Gương mặt nghiêng của anh nhạt nhòa trong bóng đêm, cô luôn sợ anh nhưng thấy anh buồn rầu thế này cô không nỡ nhẫn tâm.
Cô nói: “Y học bây giờ tiên tiến lắm, bệnh gì cũng có phương pháp chữa trị, anh đừng quá lo lắng”.
Anh quay sang nhìn cô: “Cô hiểu nhầm rồi, mẹ tôi không bị bệnh, bà chỉ bị shock thôi”.
Cô không kịp nhìn đi chỗ khác nên nhìn thẳng vào mắt anh, anh thực sự là một người đàn ông đẹp trai, nhưng bây giờ đôi mắt ấy lạnh lùng tới mức khiến cô run rẩy.
Anh cảm nhận được điều ấy nên cụp mắt xuống rồi thuận tay dập luôn điếu thuốc, lúc lên tiếng giọng nói cũng đã thiếu đi vài thứ.
“Bác Trần đang trên đường tới đây, đợi lát nữa tôi bảo bác đưa cô về”.
“Không cần làm phiền bác Trần đâu, tôi tự về được”. Cô đáp.
Anh đã đi vào trong, lướt qua vai cô không ngoái đầu lại.
Cô đi theo sau, nhìn thấy anh đứng trước phòng bệnh nhưng không vào mà ngồi xuống chiếc ghế gỗ dài trong hành lang. Ánh đèn trắng của hành lang bệnh viện chiếu trên người anh, anh trầm ngâm, những ngón tay khẽ cọ nhẹ lên chiếc bật lửa màu bạc, dường như đã quên sự tồn tại của cô.
Thang máy ở bên tay trái Đổng Tri Vy, trong đầu cô ngổn ngang bao suy nghĩ: Bây giờ không phải giờ làm, chỉ có cô và sếp ở trong bệnh viện sẽ khiến người ta dị nghị, làm người công tư phải phân minh, đây là việc nhà của sếp, tâm trạng của anh đang không tốt, nếu tiếp tục ở lại đây cũng không biết sẽ thế nào…
Cô nghĩ vậy rồi tiến một bước về phía thang máy, Viên Cảnh Thụy không ngẩng đầu lên, cũng không nói gì. Cô cảm thấy anh ngầm đồng ý để cô ra về. Hay quá, cô có thể về nhà rồi, bố mẹ vẫn đang đợi cô, cô mệt lắm rồi, muốn nằm trên chiếc giường của mình thả lỏng cơ thể. Huống hồ với tình hình hiện nay sáng mai cô phải tới công ty sớm để hủy bỏ lịch trình của Viên Cảnh Thụy hoặc sắp xếp lại, phải đối mặt với bao nhiêu người, giải thích bao nhiêu chuyện, lại không thể kể tình hình thực sự, chỉ nghĩ cũng đã biết mai sẽ là một ngày vất vả.
Nhưng cô nghe thấy tiếng mình hỏi anh: “Tổng giám đốc Viên, anh ăn cơm chưa? Cần tôi mua gì lên không?”.
Anh ngẩng đầu nhìn cô, thấy biểu cảm kinh ngạc hiện lên trên mặt Đổng Tri Vy, không phải ngạc nhiên về anh mà cô ngạc nhiên về chính mình, hai mắt cô mở to, sinh động hơn ngày thường rất nhiều.
Lúc Đổng Tri Vy bưng bát cháo gà về bệnh viện cô còn không thể tin được những lời mình đã nói. Cô đã gọi điện về nhà, sợ bố mẹ lo lắng nên cô nói hôm nay tăng ca, mẹ cô thở dài: “Lúc nào cũng tăng ca, ở nhà đã nấu canh đậu đỏ, còn định đợi con về cùng ăn rồi mới ngủ”.
Cô cảm thấy hối hận nhưng suy cho cùng vẫn là phục vụ sếp nên không coi là nói dối được.
Viên Cảnh Thụy vẫn đứng ngoài phòng bệnh, bác Trần đã tới và đang đứng cúi đầu nói chuyện bên cạnh anh. Nghe thấy tiếng bước chân bác liền ngẩng đầu lên ngay, thấy cô tay bưng bát cháo gương mặt lộ rõ vẻ ngạc n