Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341763

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1763 lượt.

hiên.
Đổng Tri Vy cảm thấy xấu hổ như mình đã làm sai việc gì đó, cửa phòng bệnh sáng đèn bật mở, bác sĩ bước ra nói với Viên Cảnh Thụy:
“Xong rồi, bệnh nhân đã tỉnh”.
Anh lập tức bước ngay vào trong, đến cửa đột nhiên quay đầu lại, dường như anh đã nhớ ra còn một người là Tri Vy đứng đó, anh nói:
“Cô cũng vào đi”.
Đổng Tri Vy đứng sững ngay tại chỗ, phản đối trong im lặng, nhưng anh kiên trì nhìn cô, đôi mắt đen láy như muốn nói không được từ chối, bỗng chốc cô nhớ lại tài khoản lương của mình liền nhúc nhích ngay.
Đổng Tri Vy thở dài, không có điều gì lợi hại hơn sự uy hiếp của sếp, đặc biệt là khi cô cần công việc này.
Viên Cảnh Thụy dẫn cô vào phòng bệnh, bà Viên đã tỉnh, hai mắt nhìn chằm chằm vào cậu con trai, miệng khẽ mở.
Anh bước tới cạnh bà một lát rồi mới lên tiếng: “Mẹ”.
Bà Viên lập tức thử ngồi dậy: “Đừng nghe họ dọa con, mẹ không sao đâu”.
Viên Cảnh Thụy bước lên ấn bà nằm xuống, bà quay sang nhìn Đổng Tri Vy đang bưng bát cháo đứng cạnh con trai mình, liền giữ lại những lời định nói, sự ngạc nhiên và chờ đợi hiện rõ trên mặt: “Đây là?”.
“Cô ấy là Đổng Tri Vy, Tri Vy đây là mẹ tôi”.
Anh gọi cô là Tri Vy! Ba chữ “thư ký Đổng” thường ngày đi đâu mất rồi?
Đổng Tri Vy lập tức quay sang nhìn anh, người cô sững lại, trong nháy mắt cô đã hiểu ý của Viên Cảnh Thụy, nhưng cô không dám tin, trong lòng cảm thấy vô cùng hối hận vì đã theo anh tới bệnh viện.
Thế nào là tự tìm đường chết, nói cô chứ đâu.
Viên Cảnh Thụy cũng nhìn cô, ánh mắt thâm trầm, bên tai vang lên tiếng nói của người lớn tuổi: “Tên Tri Vy à? Cái tên nghe hay quá”.
Giọng nói ấy khiến cô quay mặt sang mỉm cười với bà.
“Cháu chào bác”. Nói xong mới nhớ ra tay mình vẫn bưng bát cháo, cô đưa lên phía trước: “Cháu mới xuống dưới mua cháo, bác ngủ lâu như thế chắc cũng đói rồi, bác muốn ăn một chút không ạ?”.
Bà Viên lập tức phấn khởi hẳn, hai tay đưa ra đón lấy bát cháo, còn khen ngợi cô trước mặt con trai: “Cô bé này thật có tấm lòng”.
Viên Cảnh Thụy mỉm cười rồi nói với Đổng Tri Vy: “Không phải em định mua cho tôi sao?”.
Bà Viên nghe xong liền mỉm cười, ánh mắt bà vô cùng hiền từ khiến Đổng Tri Vy lúng túng không biết phải làm thế nào.
Cũng may bác Trần gõ cửa bước vào, thấy cảnh tượng trong phòng bệnh bác nhìn Viên Cảnh Thụy muốn nói gì nhưng lại thôi.
Bà Viên nhìn anh và nói: “Muộn thế này rồi đừng để Tri Vy ở đây nữa, con mau kêu bác Trần đưa nó về đi”.
Viên Cảnh Thụy gật đầu, Đổng Tri Vy thì không còn mong muốn gì hơn là rời khỏi đây, sau khi chào tạm biệt cô đi cùng bác Trần ra ngoài, đến cửa còn nghe thấy giọng bà Viên dặn với theo: “Lần sau tới nhà bác chơi nhé, nhớ nhé Tri Vy”.
Cô miễn cưỡng gật đầu nhìn hai mẹ con họ, Viên Cảnh Thụy đứng ở cạnh giường, tay đặt lên vai mẹ, khẽ gật đầu với cô.
Cô nuốt nước bọt rồi đáp: “Vâng ạ”.
Suốt dọc đường Đổng Tri Vy gục đầu dựa vào cửa kính, bác Trần cũng không nói gì, cho tới khi về nhà bác liền xuống xe mở cửa cho cô và nói: “Cô Đổng vất vả rồi”.
Đổng Tri Vy thở dài đáp: “Đáng đời thôi, cháu là một con ngốc”.
4
Sau khi Đổng Tri Vy ra về, trong phòng bệnh chỉ còn hai mẹ con bà Viên.
Bà Viên đặt bát cháo mới ăn một miếng sang bên cạnh, ngẫm nghĩ một lát rồi cầm tay con trai, nói: “Con đều biết rồi à?”.
Viên Cảnh Thụy chau mày lắc đầu.
“Mẹ cũng không nói quá nhiều với hai viên cảnh sát. Mấy tên đó nhằm vào con, nói những gì đã lấy của người ta thì sớm muộn cũng phải trả lại, họ còn nói lần sau sẽ tới tìm con”. Bà càng nói càng nắm tay con trai chặt hơn: “Có phải là người nhà họ Trương không? Có phải không?”.
Ánh mắt anh trầm lại: “Việc này trong lòng con hiểu rõ”.
Mỗi một nếp nhăn trên trán bà Viên đều hiện rõ sự lo lắng: “Một bà già như mẹ còn sợ cái gì chứ? Người ta đến là nhằm vào con, người mẹ lo lắng là con, người ta đến tìm con!”.
Viên Cảnh Thụy cười nhạt một tiếng đáp: “Con còn sợ họ không tới tìm con!”.
Bà Viên lặng người nhìn con trai, ngay cả lúc bị bắt trói cũng không có cảm giác sợ hãi dữ dội đang dồn lên như lúc này.
Làm thế nào bây giờ? Mấy năm nay không phải bà không biết rõ con trai mình sống cuộc sống như thế nào, làm ăn buôn bán từ sớm, không khác sống trong giang hồ là bao, nơi đâu cũng là cảnh tàn sát khốc liệt, nhưng lần này khác, bà cảm thấy sợ hãi, sợ hãi con trai mình sẽ bị tổn hại.
Đây là con trai bà, là người thân duy nhất trên đời của bà, những lời nói của mấy tên đó vẫn còn văng vẳng bên tai, hai mẹ con đâu có nợ nần gì nhà họ Trương vậy mà chuyện đã qua mấy năm rồi họ vẫn như âm hồn không tan sao? Bà già rồi, con trai bà cũng không phải là cậu nhỏ bé nhỏ tới mức bà phải cầm tay kéo ra sau lưng mình để bảo vệ nữa, bà còn có thể làm gì bây giờ? Còn phải làm gì?
Mấy năm nay bà Viên luôn tự hào về con mình.
Xét cho cùng không phải bất cứ người nào học đại học bị nghỉ giữa chừng cũng có được thành tựu như Viên Cảnh Thụy ngày hôm nay. Mặc dù những lời đồn thổi kiểu gì cũng có nhưng là một người mẹ, bà tin tưởng con mình hơn bất cứ ai khác, và cũng thương


XtGem Forum catalog