Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341769

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.

họ cũng không đồng ý tiếp tục duy trì hoạt động của công xưởng.
Phải đối mặt với chuyện này Trình Tuệ Mai vô cùng mệt mỏi và tiều tụy, điều duy nhất chị mong muốn là công xưởng được tiếp tục làm việc, tiếp tục duy trì tâm huyết của người chồng đã mất. Trương Thành Phương chết không nhắm mắt, điều này chị rõ hơn ai hết, lúc trên giường bệnh ông nói nhiều nhất một câu duy nhất: “Không thể sụp, Thành Phương không thể sụp”. Hai mắt chị khóc ra máu mà đồng ý với ông, nhưng ông chết vẫn không nhắm mắt, chị biết ông chết không nhắm mắt.
Cuối cùng Trình Tuệ Mai phải cầu cứu sự giúp đỡ của gia đình mẹ đẻ, dốc hết tiền của mình ra để cầu xin hai người con chồng không bán công xưởng này, hai con trai nhà họ Trương sau khi nhìn thấy tiền liền mau chóng từ bỏ cổ phần thuộc về họ.
Điều khiến mọi người ngạc nhiên nhất là trong giai đoạn hỗn loạn nhất Viên Cảnh Thụy vẫn ở lại. Anh cầm cố căn nhà ở Thượng Hải của mình để vay tiền ngân hàng, rồi vay mượn tiền bạn bè, anh đã cùng chị tiếp nhận công xưởng nợ nần chồng chất đang bên bờ vực phá sản này.
Ngày ký hợp đồng, tất cả người nhà họ Trương đều nhìn hai người với ánh mắt khác lạ, hai anh em con trai Trương Thành Phương ký xong đặt bút đi luôn, còn mấy người già không đợi ra tới cửa đã nhổ nước bọt, miệng phun đầy tiếng bản địa.
Bọn họ nói: “Đôi cẩu nam nữ này”.
Nhưng ai cũng nghĩ bản hợp đồng này rất đáng ký, so với món nợ khổng lồ của công xưởng sắp phá sản thì việc nhận được tiền mặt mới là điều quan trọng nhất, chỉ có kẻ điên mới đâm đầu vào công xưởng đã không làm ra tiền lại sắp sập đến nơi này.
Nhưng những việc xảy ra sau đó khiến tất cả mọi người đều không thể tin được. Sau khi làm rõ quyền sở hữu công ty, Viên Cảnh Thụy lập tức tuyển công nhân làm thêm ngày thêm giờ, giao trả hai đơn đặt hàng lớn nhất, tự mình ra nước ngoài một chuyến và dẫn về một nhân viên kỹ thuật mới. Thành Phương lắp đặt hệ thống đường ống nước mới, cải tiến kỹ thuật quan trọng nhất trong việc tiết kiệm năng lượng của máy điều hòa trước các công xưởng cùng ngành khác, sau đó nhà nước bắt đầu đặt ra tiêu chuẩn tiết kiệm năng lượng phổ biến rộng rãi trong ngành công nghiệp chế đạo điều hòa, Thành Phương bất ngờ nổi danh, gần như nắm được một nửa thị trường trong nước.
Sau đó con đường của Thành Phương luôn thuận buồm xuôi gió, ông trời luôn có mắt, để mở rộng khu đất xây ký túc cho công nhân, Viên Cảnh Thụy đã mua đất, một năm sau vì xây đường cao tốc qua đó nên giá đất tăng cao cả trăm lần, Viên Cảnh Thụy có được cơ hội liền bắt đầu làm bất động sản, thời thế tạo anh hùng, công thương nghiệp và bất động sản cùng song song phát triển, qua mấy năm đã phát triển lớn mạnh.
Đơn giản như thế, chỉ trong vòng mười năm ngắn ngủi từ một công xưởng bé nhỏ ở thị trấn, Thành Phương đã trở thành một đế quốc thương nghiệp lớn mạnh.
Những chuyện sau đó xảy ra phần lớn mọi người đều thảo luận bàn tán rất nhiều. Quãng thời gian Trình Tuệ Mai nhậm chức chủ tịch hội đồng quản trị cũng là quãng thời gian Thành Phương phát triển nhanh nhất. Viên Cảnh Thụy ngồi vững ghế tổng giám đốc, cho đến khi hai người đột nhiên thông báo kết hôn, và Trình Tuệ Mai đột ngột chết do tại nạn đúng ba ngày sau khi cưới.
Trình Tuệ Mai bất ngờ rơi xuống buồng thang máy ở công trường, thi thể bị rơi ở buồng thang máy của tổng bộ công ty sắp được xây dựng xong ở Thượng Hải.
Bố mẹ Trình Tuệ Mai đã mất, chị lại không có con cái nên di sản hoàn toàn do Viên Cảnh Thụy thừa hưởng, anh một bước trở thành người lãnh đạo duy nhất của Thành Phương.
Những lời đồn thổi lập tức lan ra, khắp nơi đều có người bàn luận về sự cố bất ngờ này, có người còn nói chính là Viên Cảnh Thụy mưu sát vợ để chiếm Thành Phương. Quả thực có cảnh sát được phái tới điều tra hiện trường vụ án, còn có người chuyên điều tra vụ án này trong một khoảng thời gian.
Từ đầu chí cuối Viên Cảnh Thụy luôn giữ im lặng, suốt cả vụ việc người cảm thấy không thể chịu đựng được lại chính là mẹ anh. Không biết bao lần bà cãi nhau với người khác ở nơi công cộng, cãi nhau tới mức đỏ mặt tía tai toàn thân run rẩy, công lực thời trẻ bị bắt nạt thế nào cũng không hé răng nói nửa lời đã hoàn toàn bị hủy hoại trong chốc lát.
“Mẹ, đừng nghĩ nhiều làm gì. Chuyện này con sẽ giải quyết, mẹ nhìn này, cháo nguội hết cả rồi”. Viên Cảnh Thụy ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường rồi bưng bát cháo lên, nhỏ nhẹ cắt đứt luồng hồi ức của bà.
Bà khựng lại, rồi như sực tỉnh, tay đón bát cháo rồi hỏi con trai: “Cô gái tên Tri Vy mẹ gặp rồi à? Sao mẹ nghe giọng quen thế”.
Viên Cảnh Thụy gật đầu: “Mẹ từng nghe giọng cô ấy rồi, cô ấy là thư ký của con”.
“À, là cô Đổng à”. Bà Viên đã từng nói chuyện điện thoại với Tri Vy, cũng chỉ một, hai lần, trong điện thoại Đổng Tri Vy luôn ăn nói nhẹ nhàng, nhưng rất chuyên nghiệp, tuy vậy bà cũng không có ấn tượng sâu sắc lắm, anh nói thế bà mới nhớ ra.
“Vậy chắc hai đứa ngày nào cũng gặp nhau nhỉ? Tri Vy nhìn cũng được lắm”. Chuyện con dâu đã trở thành tâm bệnh của bà, khó khăn lắm con trai mới dẫn một cô gái tới cho bà


XtGem Forum catalog